“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 215: 215: Tôi Nghĩ Anh Mao Sẽ Thích Thứ Này
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau nửa giờ !"Anh Diệp, thật sự đến sơn trang Vạn Hải sao!"Tần Hạc ngồi ở ghế lái phụ, nhìn về phía cổng sơn trang Vạn Hải cách đó không xa, không ngừng nuốt nước bọt.Là con trai cả của Tần Long Tượng, từ nhỏ đã luyện võ, Tần Hạc, người có biệt danh là "Tiểu Bá Vương", chắc chắn không phải là người nhu nhược, hơn nữa còn rất to gan, mười ba tuổi, khi Tần Long Tượng vẫn còn là một thủ lĩnh của đám côn đồ, ngày nào gã cũng cùng bố mình đi đánh nhau với mấy tên lưu manh ở khu lân cận.Một lần Tần Long Tượng bị phục kích, bị chém cả chục nhát dao trên người, suýt nữa thì tèo.Mọi người dự định đợi Tần Long Tượng bình phục rồi mới tìm tới nhóm người đó trả thù.Nhưng đêm đó, Tần Hạc càng nghĩ càng cảm thấy không thể nuốt trôi cục tức này, trong cơn tức giận, gã đã cầm dao găm một mình đi ra ngoài.Lúc đó, đám người kia đang tụ họp trong một quán ăn ven sông, ăn mừng thành công trong việc phục kích Tần Long Tượng ngày hôm nay, hoạch định tương lai tươi sáng của chúng.Vào lúc này, một thiếu niên trong bộ đồng phục của trường cấp hai đột nhiên xuất hiện phía sau bọn họ."Mao Lão Nhị!"Thiếu niên ở sau lưng hét lên một tiếng.Đám người sửng sốt, lần lượt quay đầu lại: "Đệch, mày là thằng nào, chán sống rồi à, tên tục của ông mày mà cũng dám gọi?"Mao Lão Nhị quay đầu lại chửi bới."Anh là Mao Lão Nhị?"Cậu bé bình tĩnh hỏi."Ây da, thằng chó này, hiểu quy tắc không vậy, gọi là anh Mao! Mẹ nó, mày tìm tao có việc gì?"Mao Lão Nhị tức giận nói.Thiếu niên nhìn chằm chằm Mao Lão Nhị vài giây, một mặt bước lên phía trước, một mặt cho tay vào trong ngực, lộ ra nụ cười vô hại: "Anh Mao, tôi muốn đưa cho anh một thứ"."Đệch, giao phí bảo kê à, giao cho Lý Tam Nhi là được".Mao Lão Nhị xua tay, cho rằng đối phương đến nộp phí bảo kê cho mình.Chuyện này không có gì lạ, khu Biên Nam này rất hỗn loạn, môi trường trong trường học cũng không tốt, nhiều học sinh sẽ tự nguyện nộp phí bảo kê cho hắn để được hắn bảo vệ.Lý Tam Nhi là em trai của Mao Lão Nhị, người chịu trách nhiệm thu phí bảo kê của học sinh."Anh Mao, thứ tôi đưa cho anh lần này có chút khác thường, anh phải tự mình nhận mới được".Tay của thiếu niên vẫn nhét trong ngực, vừa cười cừa tiến về phía trước."Ồ? Là gì vậy?"Mao Lão Nhị trở nên thích thú, một số học sinh nhà có điều kiện, đôi khi trộm mấy đồ như đồng hồ hoặc đồ trang sức có giá trị ở nhà đến để ‘kính’ hắn."Tôi nghĩ anh Mao sẽ thích thứ này".Lúc này, cậu bé đã đến trước mặt Mao Lão Nhị.Ngay khi Mao Lão Nhị còn đang băn khoăn không biết đó là gì thì cuối cùng cậu bé cũng đã móc ‘bảo bối’ ra khỏi ngực của mình.Khi nhìn thấy “bảo bối” đó, Mao Lão Nhị sửng sốt, hóa ra là một con dao găm sáng loáng!Không đợi hắn kịp phản ứng, khuôn mặt tươi cười vô hại của cậu bé đột nhiên trở nên dữ tợn, cậu ta vươn một tay ra túm tóc Mao Lão Nhị, con dao găm sáng quắc đâm thẳng vào cổ Mao Lão Nhị một cách hung tợn …….Đêm đó, Tần Hạc bị hàng chục nhát dao đâm vào người, gan, lá lách, phổi đều bị lưỡi dao sắc nhọn đâm thủng, cứu chữa ba ngày ba đêm, gã đã sống sót thần kỳ nhờ sức sống ngoan cường!Nhưng Mao Lão Nhị lại không may mắn như vậy, bị Tần Hạc đâm thủng lỗ chỗ chết ngay tại chỗ, chỉ còn lại một chút thịt ở cổ và đầu, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.
Sau nửa giờ !
"Anh Diệp, thật sự đến sơn trang Vạn Hải sao!"
Tần Hạc ngồi ở ghế lái phụ, nhìn về phía cổng sơn trang Vạn Hải cách đó không xa, không ngừng nuốt nước bọt.
Là con trai cả của Tần Long Tượng, từ nhỏ đã luyện võ, Tần Hạc, người có biệt danh là "Tiểu Bá Vương", chắc chắn không phải là người nhu nhược, hơn nữa còn rất to gan, mười ba tuổi, khi Tần Long Tượng vẫn còn là một thủ lĩnh của đám côn đồ, ngày nào gã cũng cùng bố mình đi đánh nhau với mấy tên lưu manh ở khu lân cận.
Một lần Tần Long Tượng bị phục kích, bị chém cả chục nhát dao trên người, suýt nữa thì tèo.
Mọi người dự định đợi Tần Long Tượng bình phục rồi mới tìm tới nhóm người đó trả thù.
Nhưng đêm đó, Tần Hạc càng nghĩ càng cảm thấy không thể nuốt trôi cục tức này, trong cơn tức giận, gã đã cầm dao găm một mình đi ra ngoài.
Lúc đó, đám người kia đang tụ họp trong một quán ăn ven sông, ăn mừng thành công trong việc phục kích Tần Long Tượng ngày hôm nay, hoạch định tương lai tươi sáng của chúng.
Vào lúc này, một thiếu niên trong bộ đồng phục của trường cấp hai đột nhiên xuất hiện phía sau bọn họ.
"Mao Lão Nhị!"
Thiếu niên ở sau lưng hét lên một tiếng.
Đám người sửng sốt, lần lượt quay đầu lại: "Đệch, mày là thằng nào, chán sống rồi à, tên tục của ông mày mà cũng dám gọi?"
Mao Lão Nhị quay đầu lại chửi bới.
"Anh là Mao Lão Nhị?"
Cậu bé bình tĩnh hỏi.
"Ây da, thằng chó này, hiểu quy tắc không vậy, gọi là anh Mao! Mẹ nó, mày tìm tao có việc gì?"
Mao Lão Nhị tức giận nói.
Thiếu niên nhìn chằm chằm Mao Lão Nhị vài giây, một mặt bước lên phía trước, một mặt cho tay vào trong ngực, lộ ra nụ cười vô hại: "Anh Mao, tôi muốn đưa cho anh một thứ".
"Đệch, giao phí bảo kê à, giao cho Lý Tam Nhi là được".
Mao Lão Nhị xua tay, cho rằng đối phương đến nộp phí bảo kê cho mình.
Chuyện này không có gì lạ, khu Biên Nam này rất hỗn loạn, môi trường trong trường học cũng không tốt, nhiều học sinh sẽ tự nguyện nộp phí bảo kê cho hắn để được hắn bảo vệ.
Lý Tam Nhi là em trai của Mao Lão Nhị, người chịu trách nhiệm thu phí bảo kê của học sinh.
"Anh Mao, thứ tôi đưa cho anh lần này có chút khác thường, anh phải tự mình nhận mới được".
Tay của thiếu niên vẫn nhét trong ngực, vừa cười cừa tiến về phía trước.
"Ồ? Là gì vậy?"
Mao Lão Nhị trở nên thích thú, một số học sinh nhà có điều kiện, đôi khi trộm mấy đồ như đồng hồ hoặc đồ trang sức có giá trị ở nhà đến để ‘kính’ hắn.
"Tôi nghĩ anh Mao sẽ thích thứ này".
Lúc này, cậu bé đã đến trước mặt Mao Lão Nhị.
Ngay khi Mao Lão Nhị còn đang băn khoăn không biết đó là gì thì cuối cùng cậu bé cũng đã móc ‘bảo bối’ ra khỏi ngực của mình.
Khi nhìn thấy “bảo bối” đó, Mao Lão Nhị sửng sốt, hóa ra là một con dao găm sáng loáng!
Không đợi hắn kịp phản ứng, khuôn mặt tươi cười vô hại của cậu bé đột nhiên trở nên dữ tợn, cậu ta vươn một tay ra túm tóc Mao Lão Nhị, con dao găm sáng quắc đâm thẳng vào cổ Mao Lão Nhị một cách hung tợn …….
Đêm đó, Tần Hạc bị hàng chục nhát dao đâm vào người, gan, lá lách, phổi đều bị lưỡi dao sắc nhọn đâm thủng, cứu chữa ba ngày ba đêm, gã đã sống sót thần kỳ nhờ sức sống ngoan cường!
Nhưng Mao Lão Nhị lại không may mắn như vậy, bị Tần Hạc đâm thủng lỗ chỗ chết ngay tại chỗ, chỉ còn lại một chút thịt ở cổ và đầu, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau nửa giờ !"Anh Diệp, thật sự đến sơn trang Vạn Hải sao!"Tần Hạc ngồi ở ghế lái phụ, nhìn về phía cổng sơn trang Vạn Hải cách đó không xa, không ngừng nuốt nước bọt.Là con trai cả của Tần Long Tượng, từ nhỏ đã luyện võ, Tần Hạc, người có biệt danh là "Tiểu Bá Vương", chắc chắn không phải là người nhu nhược, hơn nữa còn rất to gan, mười ba tuổi, khi Tần Long Tượng vẫn còn là một thủ lĩnh của đám côn đồ, ngày nào gã cũng cùng bố mình đi đánh nhau với mấy tên lưu manh ở khu lân cận.Một lần Tần Long Tượng bị phục kích, bị chém cả chục nhát dao trên người, suýt nữa thì tèo.Mọi người dự định đợi Tần Long Tượng bình phục rồi mới tìm tới nhóm người đó trả thù.Nhưng đêm đó, Tần Hạc càng nghĩ càng cảm thấy không thể nuốt trôi cục tức này, trong cơn tức giận, gã đã cầm dao găm một mình đi ra ngoài.Lúc đó, đám người kia đang tụ họp trong một quán ăn ven sông, ăn mừng thành công trong việc phục kích Tần Long Tượng ngày hôm nay, hoạch định tương lai tươi sáng của chúng.Vào lúc này, một thiếu niên trong bộ đồng phục của trường cấp hai đột nhiên xuất hiện phía sau bọn họ."Mao Lão Nhị!"Thiếu niên ở sau lưng hét lên một tiếng.Đám người sửng sốt, lần lượt quay đầu lại: "Đệch, mày là thằng nào, chán sống rồi à, tên tục của ông mày mà cũng dám gọi?"Mao Lão Nhị quay đầu lại chửi bới."Anh là Mao Lão Nhị?"Cậu bé bình tĩnh hỏi."Ây da, thằng chó này, hiểu quy tắc không vậy, gọi là anh Mao! Mẹ nó, mày tìm tao có việc gì?"Mao Lão Nhị tức giận nói.Thiếu niên nhìn chằm chằm Mao Lão Nhị vài giây, một mặt bước lên phía trước, một mặt cho tay vào trong ngực, lộ ra nụ cười vô hại: "Anh Mao, tôi muốn đưa cho anh một thứ"."Đệch, giao phí bảo kê à, giao cho Lý Tam Nhi là được".Mao Lão Nhị xua tay, cho rằng đối phương đến nộp phí bảo kê cho mình.Chuyện này không có gì lạ, khu Biên Nam này rất hỗn loạn, môi trường trong trường học cũng không tốt, nhiều học sinh sẽ tự nguyện nộp phí bảo kê cho hắn để được hắn bảo vệ.Lý Tam Nhi là em trai của Mao Lão Nhị, người chịu trách nhiệm thu phí bảo kê của học sinh."Anh Mao, thứ tôi đưa cho anh lần này có chút khác thường, anh phải tự mình nhận mới được".Tay của thiếu niên vẫn nhét trong ngực, vừa cười cừa tiến về phía trước."Ồ? Là gì vậy?"Mao Lão Nhị trở nên thích thú, một số học sinh nhà có điều kiện, đôi khi trộm mấy đồ như đồng hồ hoặc đồ trang sức có giá trị ở nhà đến để ‘kính’ hắn."Tôi nghĩ anh Mao sẽ thích thứ này".Lúc này, cậu bé đã đến trước mặt Mao Lão Nhị.Ngay khi Mao Lão Nhị còn đang băn khoăn không biết đó là gì thì cuối cùng cậu bé cũng đã móc ‘bảo bối’ ra khỏi ngực của mình.Khi nhìn thấy “bảo bối” đó, Mao Lão Nhị sửng sốt, hóa ra là một con dao găm sáng loáng!Không đợi hắn kịp phản ứng, khuôn mặt tươi cười vô hại của cậu bé đột nhiên trở nên dữ tợn, cậu ta vươn một tay ra túm tóc Mao Lão Nhị, con dao găm sáng quắc đâm thẳng vào cổ Mao Lão Nhị một cách hung tợn …….Đêm đó, Tần Hạc bị hàng chục nhát dao đâm vào người, gan, lá lách, phổi đều bị lưỡi dao sắc nhọn đâm thủng, cứu chữa ba ngày ba đêm, gã đã sống sót thần kỳ nhờ sức sống ngoan cường!Nhưng Mao Lão Nhị lại không may mắn như vậy, bị Tần Hạc đâm thủng lỗ chỗ chết ngay tại chỗ, chỉ còn lại một chút thịt ở cổ và đầu, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.