“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 224: 224: Cho Anh Một Cơ Hội Cuối Cùng
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tần Long Tượng trách mắng một câu, ông ta cau mày, trầm mặc một lúc, sau khi thở dài một hơi liền nhấc bút lên chuẩn bị ký vào bản hợp đồng.Mặc dù điều kiện mà nhà họ Tiền đưa ra thật sự rất quá đáng, nhưng Tần Long Tượng không còn sự lựa chọn nào khác, bởi vì ông ta không thể chọc vào nhà họ Tiền được.“Vừa nãy anh nói đám khốn nạn gây rối là do nhà họ Tiền xúi giục à?”Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng: “Vợ tôi hình như không có thù oán gì với các người?”“Vợ anh?”Gã đàn ông mặc vest kinh ngạc, lập tức quay đầu lại: “Anh chính là Diệp Vĩnh Khang?”Diệp Vĩnh Khang nhìn thẳng vào mắt đối phương, ôn tồn nói: “Trả lời câu hỏi của tôi, vợ tôi và nhà họ Tiền các người có thù oán gì?”Đám côn đồ gây chuyện trên công trường thì ra lại do nhà họ Tiền phái đến, chuyện này có chút nằm ngoài dự đoán của Diệp Vĩnh Khang.Bởi vì vợ anh và nhà họ Tiền dường như không có chút quan hệ nào, sao đột nhiên chúng lại tới gây rắc rối?Gã đàn ông mặc vest nhìn ngang liếc dọc, đánh giá Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó đột nhiên phá lên cười: “Thì ra anh chính là tên vô dụng ăn bám đó hả, ha ha ha, muốn biết không? Nào, quỳ xuống đây vẫy đuôi cho tôi, tôi có thể cân nhắc…”Bụp!Diệp Vĩnh Khang bất ngờ nhấc chân lên đạp một cái, gã đàn ông mặc vest chỉ cảm thấy ngực bị như bị đầu máy va chạm mạnh vào, toàn thân bay ngược ra đằng sau.Cùng lúc đó, thân hình Diệp Vĩnh Khang lướt tới, nhân lúc gã đàn ông mặc vest chuẩn bị ngã xuống, túm lấy cổ áo hắn giữa không trung rồi nhấn vào tường.“Cho anh một cơ hội cuối cùng, trả lời câu hỏi của tôi”.Giọng điệu Diệp Vĩnh Khang vẫn bình thản như không, nhưng trong đó lại mang theo một luồng sát khí cực kỳ mạnh mẽ.“Tôi nói, tôi nói!”Gã đàn ông mặc vest sợ mất mật, ước tính trên ngực mình đã bị gãy mất hai cái xương, hắn vội vàng nói: “Là Hàn Xuân Lâm nhờ chúng tôi giúp đỡ, hơn nữa tôi chỉ là một kẻ chạy việc vặt thôi.Chuyện này tôi không hề tham dự vào, không hề liên quan đến tôi!”“Nhà họ Hàn?”Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày, sau khi Hàn Sách Hổ bị trừ khử, nhà họ Hàn chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.Vì vậy, Diệp Vĩnh Khang không định tiếp tục tính toán chuyện này.Nhưng không ngờ rằng ông già khốn kiếp Hàn Xuân Lâm lại muốn chết đến như vậy?.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tần Long Tượng trách mắng một câu, ông ta cau mày, trầm mặc một lúc, sau khi thở dài một hơi liền nhấc bút lên chuẩn bị ký vào bản hợp đồng.
Mặc dù điều kiện mà nhà họ Tiền đưa ra thật sự rất quá đáng, nhưng Tần Long Tượng không còn sự lựa chọn nào khác, bởi vì ông ta không thể chọc vào nhà họ Tiền được.
“Vừa nãy anh nói đám khốn nạn gây rối là do nhà họ Tiền xúi giục à?”
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng: “Vợ tôi hình như không có thù oán gì với các người?”
“Vợ anh?”
Gã đàn ông mặc vest kinh ngạc, lập tức quay đầu lại: “Anh chính là Diệp Vĩnh Khang?”
Diệp Vĩnh Khang nhìn thẳng vào mắt đối phương, ôn tồn nói: “Trả lời câu hỏi của tôi, vợ tôi và nhà họ Tiền các người có thù oán gì?”
Đám côn đồ gây chuyện trên công trường thì ra lại do nhà họ Tiền phái đến, chuyện này có chút nằm ngoài dự đoán của Diệp Vĩnh Khang.
Bởi vì vợ anh và nhà họ Tiền dường như không có chút quan hệ nào, sao đột nhiên chúng lại tới gây rắc rối?
Gã đàn ông mặc vest nhìn ngang liếc dọc, đánh giá Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó đột nhiên phá lên cười: “Thì ra anh chính là tên vô dụng ăn bám đó hả, ha ha ha, muốn biết không? Nào, quỳ xuống đây vẫy đuôi cho tôi, tôi có thể cân nhắc…”
Bụp!
Diệp Vĩnh Khang bất ngờ nhấc chân lên đạp một cái, gã đàn ông mặc vest chỉ cảm thấy ngực bị như bị đầu máy va chạm mạnh vào, toàn thân bay ngược ra đằng sau.
Cùng lúc đó, thân hình Diệp Vĩnh Khang lướt tới, nhân lúc gã đàn ông mặc vest chuẩn bị ngã xuống, túm lấy cổ áo hắn giữa không trung rồi nhấn vào tường.
“Cho anh một cơ hội cuối cùng, trả lời câu hỏi của tôi”.
Giọng điệu Diệp Vĩnh Khang vẫn bình thản như không, nhưng trong đó lại mang theo một luồng sát khí cực kỳ mạnh mẽ.
“Tôi nói, tôi nói!”
Gã đàn ông mặc vest sợ mất mật, ước tính trên ngực mình đã bị gãy mất hai cái xương, hắn vội vàng nói: “Là Hàn Xuân Lâm nhờ chúng tôi giúp đỡ, hơn nữa tôi chỉ là một kẻ chạy việc vặt thôi.
Chuyện này tôi không hề tham dự vào, không hề liên quan đến tôi!”
“Nhà họ Hàn?”
Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày, sau khi Hàn Sách Hổ bị trừ khử, nhà họ Hàn chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.
Vì vậy, Diệp Vĩnh Khang không định tiếp tục tính toán chuyện này.
Nhưng không ngờ rằng ông già khốn kiếp Hàn Xuân Lâm lại muốn chết đến như vậy?
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tần Long Tượng trách mắng một câu, ông ta cau mày, trầm mặc một lúc, sau khi thở dài một hơi liền nhấc bút lên chuẩn bị ký vào bản hợp đồng.Mặc dù điều kiện mà nhà họ Tiền đưa ra thật sự rất quá đáng, nhưng Tần Long Tượng không còn sự lựa chọn nào khác, bởi vì ông ta không thể chọc vào nhà họ Tiền được.“Vừa nãy anh nói đám khốn nạn gây rối là do nhà họ Tiền xúi giục à?”Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng: “Vợ tôi hình như không có thù oán gì với các người?”“Vợ anh?”Gã đàn ông mặc vest kinh ngạc, lập tức quay đầu lại: “Anh chính là Diệp Vĩnh Khang?”Diệp Vĩnh Khang nhìn thẳng vào mắt đối phương, ôn tồn nói: “Trả lời câu hỏi của tôi, vợ tôi và nhà họ Tiền các người có thù oán gì?”Đám côn đồ gây chuyện trên công trường thì ra lại do nhà họ Tiền phái đến, chuyện này có chút nằm ngoài dự đoán của Diệp Vĩnh Khang.Bởi vì vợ anh và nhà họ Tiền dường như không có chút quan hệ nào, sao đột nhiên chúng lại tới gây rắc rối?Gã đàn ông mặc vest nhìn ngang liếc dọc, đánh giá Diệp Vĩnh Khang bằng ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó đột nhiên phá lên cười: “Thì ra anh chính là tên vô dụng ăn bám đó hả, ha ha ha, muốn biết không? Nào, quỳ xuống đây vẫy đuôi cho tôi, tôi có thể cân nhắc…”Bụp!Diệp Vĩnh Khang bất ngờ nhấc chân lên đạp một cái, gã đàn ông mặc vest chỉ cảm thấy ngực bị như bị đầu máy va chạm mạnh vào, toàn thân bay ngược ra đằng sau.Cùng lúc đó, thân hình Diệp Vĩnh Khang lướt tới, nhân lúc gã đàn ông mặc vest chuẩn bị ngã xuống, túm lấy cổ áo hắn giữa không trung rồi nhấn vào tường.“Cho anh một cơ hội cuối cùng, trả lời câu hỏi của tôi”.Giọng điệu Diệp Vĩnh Khang vẫn bình thản như không, nhưng trong đó lại mang theo một luồng sát khí cực kỳ mạnh mẽ.“Tôi nói, tôi nói!”Gã đàn ông mặc vest sợ mất mật, ước tính trên ngực mình đã bị gãy mất hai cái xương, hắn vội vàng nói: “Là Hàn Xuân Lâm nhờ chúng tôi giúp đỡ, hơn nữa tôi chỉ là một kẻ chạy việc vặt thôi.Chuyện này tôi không hề tham dự vào, không hề liên quan đến tôi!”“Nhà họ Hàn?”Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày, sau khi Hàn Sách Hổ bị trừ khử, nhà họ Hàn chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.Vì vậy, Diệp Vĩnh Khang không định tiếp tục tính toán chuyện này.Nhưng không ngờ rằng ông già khốn kiếp Hàn Xuân Lâm lại muốn chết đến như vậy?.