“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 242: 242: Xem Ra Là Nhớ Chồng Rồi Chứ Gì
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Giá ăn pha lê trong suốt, bánh gato màu vàng kem, phối cùng kẹo mềm Thổ Nhĩ Kỳ, bánh điểm tâm vani xanh dịu dàng, sô cô la đen Thụy Sĩ với những cánh hoa tinh xảo ...!Đây không phải là đồ ăn mà là một tác phẩm nghệ thuật tinh tế!"Nếm thử món bánh vani này đi.Nghe nói là một trong best seller của nhà hàng đấy".Diệp Vĩnh Khang dùng nĩa đâm một miếng bánh vani đặt lên đĩa ăn của Diêu San.Diêu San thử cắn nhẹ một miếng, sau khi hơi sững sờ, ánh mắt chợt lóe lên!Mùi vani ngập tràn cả khoang miệng, ngọt mềm như tan chảy, hương thơm thoang thoảng, quá ngon!"Món này ngon quá, hỏng rồi hỏng rồi, công sức giảm béo hai tháng nay của tôi coi như đi tong rồi".Diêu San cảm thấy khoảnh khắc này thật tuyệt vời.Ngồi trong một nhà hàng tráng lệ, ăn chiếc bánh ngọt thơm lừng, trải nghiệm này giống như một giấc mơ vậy.Đồng thời, nó cũng khiến cô ấy nhất thời quên mất mục đích hôm nay đến đây.Cho đến khi giọng nói bỡn cợt của một người đàn ông vang lên sau lưng."Úi chà, hôm nay ăn mặc đẹp thế, xem ra là nhớ chồng rồi chứ gì".Một người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca rô, quần jean rách, trông cà lơ cà lất, cười cười đi về phía này.Cổ tay Diêu San đột nhiên run lên, chiếc bánh bị cắn dở rơi xuống đĩa, ánh mắt đầy sợ hãi, theo bản năng, cô ấy co người lại.Đối với Diêu San, người đàn ông trước mặt là cơn ác mộng cả đời!"Vợ, cô phát tài rồi à.Có thể đến nhà hàng sang chảnh như này, nhất định là rất đắt đỏ nhỉ.Sao lại hẹn tôi ra đây? Có phải kiếm được tiền rồi muốn đem tặng cho chồng không?"Người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca rô tươi cười kéo ghế tới ngồi bên cạnh Diêu San, định vươn tay ôm lấy vai Diêu San.Diêu San sợ tới mức nhanh chóng đứng dậy đến ngồi bên cạnh Diệp Vĩnh Khang, một tay ôm chặt lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.Tên đàn ông mặc áo kẻ ca rô lại không vì hành vi của Diêu San mà tức giận, tựa hồ như là chuyện thường tình."Anh là khách hàng của vợ tôi nhỉ.Tôi tên là Hoàng Bân, chồng cô ta.Nhưng anh cứ tự nhiên.Chỉ cần trả tiền đủ, thì làm gì cũng được.Đây là công việc, phải có đạo đức nghề nghiệp, anh nói có đúng không?"Gã cười với Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh trước nay chưa từng thấy tên nào vô liêm sỉ như vậy, mấy câu như vậy mà cũng có thể thốt ra được?
Giá ăn pha lê trong suốt, bánh gato màu vàng kem, phối cùng kẹo mềm Thổ Nhĩ Kỳ, bánh điểm tâm vani xanh dịu dàng, sô cô la đen Thụy Sĩ với những cánh hoa tinh xảo ...!
Đây không phải là đồ ăn mà là một tác phẩm nghệ thuật tinh tế!
"Nếm thử món bánh vani này đi.
Nghe nói là một trong best seller của nhà hàng đấy".
Diệp Vĩnh Khang dùng nĩa đâm một miếng bánh vani đặt lên đĩa ăn của Diêu San.
Diêu San thử cắn nhẹ một miếng, sau khi hơi sững sờ, ánh mắt chợt lóe lên!
Mùi vani ngập tràn cả khoang miệng, ngọt mềm như tan chảy, hương thơm thoang thoảng, quá ngon!
"Món này ngon quá, hỏng rồi hỏng rồi, công sức giảm béo hai tháng nay của tôi coi như đi tong rồi".
Diêu San cảm thấy khoảnh khắc này thật tuyệt vời.
Ngồi trong một nhà hàng tráng lệ, ăn chiếc bánh ngọt thơm lừng, trải nghiệm này giống như một giấc mơ vậy.
Đồng thời, nó cũng khiến cô ấy nhất thời quên mất mục đích hôm nay đến đây.
Cho đến khi giọng nói bỡn cợt của một người đàn ông vang lên sau lưng.
"Úi chà, hôm nay ăn mặc đẹp thế, xem ra là nhớ chồng rồi chứ gì".
Một người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca rô, quần jean rách, trông cà lơ cà lất, cười cười đi về phía này.
Cổ tay Diêu San đột nhiên run lên, chiếc bánh bị cắn dở rơi xuống đĩa, ánh mắt đầy sợ hãi, theo bản năng, cô ấy co người lại.
Đối với Diêu San, người đàn ông trước mặt là cơn ác mộng cả đời!
"Vợ, cô phát tài rồi à.
Có thể đến nhà hàng sang chảnh như này, nhất định là rất đắt đỏ nhỉ.
Sao lại hẹn tôi ra đây? Có phải kiếm được tiền rồi muốn đem tặng cho chồng không?"
Người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca rô tươi cười kéo ghế tới ngồi bên cạnh Diêu San, định vươn tay ôm lấy vai Diêu San.
Diêu San sợ tới mức nhanh chóng đứng dậy đến ngồi bên cạnh Diệp Vĩnh Khang, một tay ôm chặt lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
Tên đàn ông mặc áo kẻ ca rô lại không vì hành vi của Diêu San mà tức giận, tựa hồ như là chuyện thường tình.
"Anh là khách hàng của vợ tôi nhỉ.
Tôi tên là Hoàng Bân, chồng cô ta.
Nhưng anh cứ tự nhiên.
Chỉ cần trả tiền đủ, thì làm gì cũng được.
Đây là công việc, phải có đạo đức nghề nghiệp, anh nói có đúng không?"
Gã cười với Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh trước nay chưa từng thấy tên nào vô liêm sỉ như vậy, mấy câu như vậy mà cũng có thể thốt ra được?
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Giá ăn pha lê trong suốt, bánh gato màu vàng kem, phối cùng kẹo mềm Thổ Nhĩ Kỳ, bánh điểm tâm vani xanh dịu dàng, sô cô la đen Thụy Sĩ với những cánh hoa tinh xảo ...!Đây không phải là đồ ăn mà là một tác phẩm nghệ thuật tinh tế!"Nếm thử món bánh vani này đi.Nghe nói là một trong best seller của nhà hàng đấy".Diệp Vĩnh Khang dùng nĩa đâm một miếng bánh vani đặt lên đĩa ăn của Diêu San.Diêu San thử cắn nhẹ một miếng, sau khi hơi sững sờ, ánh mắt chợt lóe lên!Mùi vani ngập tràn cả khoang miệng, ngọt mềm như tan chảy, hương thơm thoang thoảng, quá ngon!"Món này ngon quá, hỏng rồi hỏng rồi, công sức giảm béo hai tháng nay của tôi coi như đi tong rồi".Diêu San cảm thấy khoảnh khắc này thật tuyệt vời.Ngồi trong một nhà hàng tráng lệ, ăn chiếc bánh ngọt thơm lừng, trải nghiệm này giống như một giấc mơ vậy.Đồng thời, nó cũng khiến cô ấy nhất thời quên mất mục đích hôm nay đến đây.Cho đến khi giọng nói bỡn cợt của một người đàn ông vang lên sau lưng."Úi chà, hôm nay ăn mặc đẹp thế, xem ra là nhớ chồng rồi chứ gì".Một người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca rô, quần jean rách, trông cà lơ cà lất, cười cười đi về phía này.Cổ tay Diêu San đột nhiên run lên, chiếc bánh bị cắn dở rơi xuống đĩa, ánh mắt đầy sợ hãi, theo bản năng, cô ấy co người lại.Đối với Diêu San, người đàn ông trước mặt là cơn ác mộng cả đời!"Vợ, cô phát tài rồi à.Có thể đến nhà hàng sang chảnh như này, nhất định là rất đắt đỏ nhỉ.Sao lại hẹn tôi ra đây? Có phải kiếm được tiền rồi muốn đem tặng cho chồng không?"Người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca rô tươi cười kéo ghế tới ngồi bên cạnh Diêu San, định vươn tay ôm lấy vai Diêu San.Diêu San sợ tới mức nhanh chóng đứng dậy đến ngồi bên cạnh Diệp Vĩnh Khang, một tay ôm chặt lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.Tên đàn ông mặc áo kẻ ca rô lại không vì hành vi của Diêu San mà tức giận, tựa hồ như là chuyện thường tình."Anh là khách hàng của vợ tôi nhỉ.Tôi tên là Hoàng Bân, chồng cô ta.Nhưng anh cứ tự nhiên.Chỉ cần trả tiền đủ, thì làm gì cũng được.Đây là công việc, phải có đạo đức nghề nghiệp, anh nói có đúng không?"Gã cười với Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh trước nay chưa từng thấy tên nào vô liêm sỉ như vậy, mấy câu như vậy mà cũng có thể thốt ra được?