“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 260: 260: Đệch Muốn Chết À!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô gái hét lên trong tuyệt vọng.Đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên duỗi ra nắm lấy cổ tay Âu Dương Xuyên Trụ."Anh Diệp, chuyện này anh đừng quản, tôi có thể tự xử lý".Âu Dương Xuyên Trụ thấy Diệp Vĩnh Khang ngăn cản, vội vàng nhỏ giọng nói: "Người này trong tay có thiệp mời đại lễ sắc phong, anh mau đi đi, đừng để bị liên lụy…"Diệp Vĩnh Khang lắc đầu, nhẹ nhàng ấn cánh tay Âu Dương Xuyên Trụ xuống, sau đó xoay người, chăm chú nhìn Trình Văn Đống không chớp mắt, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không hề gợn sóng."Ồ, có chuyện gì vậy, anh Diệp lại muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề sao?""Nhưng nãy tôi cũng đã nói rồi, nể có thể nể một lần, lần thứ hai không dễ vậy đâu, nếu anh…"Bốp!Vừa nói được nửa lời Trình Văn Đống đã bị Diệp Vĩnh Khang bất ngờ tát vào mặt một cái."Đệch, muốn chết à!"Vài vệ sĩ bên cạnh Trình Văn Đống ngay lập tức vác gậy đập về phía Diệp Vĩnh Khang.Phịch phịch phịch!Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không thèm nhìn lên, ba đấm hai đá, mấy tên vệ sĩ lập tức ngã xuống, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt Trình Văn Đống, từng bước tiến lại gần."Khốn kiếp, Diệp Vĩnh Khang, mày dám đánh tao!"Trình Văn Đống ôm lấy hai gò má sưng tấy của mình, giơ thiệp mời đại lễ sắc phong trong tay mà ông ta coi như vật thiêng lên, tức giận nói: "Mày có biết đây là cái gì không?""Tao nói cho mày biết, mày toi rồi, mày toi rồi, tao hiện tại là khách quý của hầu quân tướng đấy, mày đánh tao, đợi nhặt xác đi!"Âu Dương Xuyên Trụ và Lưu Đại Hải cũng vội vàng tiến lên, hoảng sợ nói: "Anh Diệp, anh đừng nóng!"Trán Lưu Đại Hải đổ mồ hôi: "Anh Diệp, bình tĩnh đi.Đánh khách của hầu quân tướng không phải chuyện đùa đâu".Âu Dương Xuyên Trụ kinh hoàng nói: "Là chuyện cánh tay tôi, người anh em đừng quản kẻo liên lụy!"Trình Văn Đống nghe thấy những lời này, càng dương dương tự đắc tợn, lắc lắc thiệp mời trong tay, khiêu khích nói: "Đừng, mày không phải giỏi đánh đấm lắm sao? Nào, đánh bên này này, đừng khách khí…"Bốp!Diệp Vĩnh Khang lại giơ tay tát..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô gái hét lên trong tuyệt vọng.
Đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên duỗi ra nắm lấy cổ tay Âu Dương Xuyên Trụ.
"Anh Diệp, chuyện này anh đừng quản, tôi có thể tự xử lý".
Âu Dương Xuyên Trụ thấy Diệp Vĩnh Khang ngăn cản, vội vàng nhỏ giọng nói: "Người này trong tay có thiệp mời đại lễ sắc phong, anh mau đi đi, đừng để bị liên lụy…"
Diệp Vĩnh Khang lắc đầu, nhẹ nhàng ấn cánh tay Âu Dương Xuyên Trụ xuống, sau đó xoay người, chăm chú nhìn Trình Văn Đống không chớp mắt, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không hề gợn sóng.
"Ồ, có chuyện gì vậy, anh Diệp lại muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề sao?"
"Nhưng nãy tôi cũng đã nói rồi, nể có thể nể một lần, lần thứ hai không dễ vậy đâu, nếu anh…"
Bốp!
Vừa nói được nửa lời Trình Văn Đống đã bị Diệp Vĩnh Khang bất ngờ tát vào mặt một cái.
"Đệch, muốn chết à!"
Vài vệ sĩ bên cạnh Trình Văn Đống ngay lập tức vác gậy đập về phía Diệp Vĩnh Khang.
Phịch phịch phịch!
Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không thèm nhìn lên, ba đấm hai đá, mấy tên vệ sĩ lập tức ngã xuống, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt Trình Văn Đống, từng bước tiến lại gần.
"Khốn kiếp, Diệp Vĩnh Khang, mày dám đánh tao!"
Trình Văn Đống ôm lấy hai gò má sưng tấy của mình, giơ thiệp mời đại lễ sắc phong trong tay mà ông ta coi như vật thiêng lên, tức giận nói: "Mày có biết đây là cái gì không?"
"Tao nói cho mày biết, mày toi rồi, mày toi rồi, tao hiện tại là khách quý của hầu quân tướng đấy, mày đánh tao, đợi nhặt xác đi!"
Âu Dương Xuyên Trụ và Lưu Đại Hải cũng vội vàng tiến lên, hoảng sợ nói: "Anh Diệp, anh đừng nóng!"
Trán Lưu Đại Hải đổ mồ hôi: "Anh Diệp, bình tĩnh đi.
Đánh khách của hầu quân tướng không phải chuyện đùa đâu".
Âu Dương Xuyên Trụ kinh hoàng nói: "Là chuyện cánh tay tôi, người anh em đừng quản kẻo liên lụy!"
Trình Văn Đống nghe thấy những lời này, càng dương dương tự đắc tợn, lắc lắc thiệp mời trong tay, khiêu khích nói: "Đừng, mày không phải giỏi đánh đấm lắm sao? Nào, đánh bên này này, đừng khách khí…"
Bốp!
Diệp Vĩnh Khang lại giơ tay tát.
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô gái hét lên trong tuyệt vọng.Đúng lúc này, một bàn tay đột nhiên duỗi ra nắm lấy cổ tay Âu Dương Xuyên Trụ."Anh Diệp, chuyện này anh đừng quản, tôi có thể tự xử lý".Âu Dương Xuyên Trụ thấy Diệp Vĩnh Khang ngăn cản, vội vàng nhỏ giọng nói: "Người này trong tay có thiệp mời đại lễ sắc phong, anh mau đi đi, đừng để bị liên lụy…"Diệp Vĩnh Khang lắc đầu, nhẹ nhàng ấn cánh tay Âu Dương Xuyên Trụ xuống, sau đó xoay người, chăm chú nhìn Trình Văn Đống không chớp mắt, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không hề gợn sóng."Ồ, có chuyện gì vậy, anh Diệp lại muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề sao?""Nhưng nãy tôi cũng đã nói rồi, nể có thể nể một lần, lần thứ hai không dễ vậy đâu, nếu anh…"Bốp!Vừa nói được nửa lời Trình Văn Đống đã bị Diệp Vĩnh Khang bất ngờ tát vào mặt một cái."Đệch, muốn chết à!"Vài vệ sĩ bên cạnh Trình Văn Đống ngay lập tức vác gậy đập về phía Diệp Vĩnh Khang.Phịch phịch phịch!Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không thèm nhìn lên, ba đấm hai đá, mấy tên vệ sĩ lập tức ngã xuống, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt Trình Văn Đống, từng bước tiến lại gần."Khốn kiếp, Diệp Vĩnh Khang, mày dám đánh tao!"Trình Văn Đống ôm lấy hai gò má sưng tấy của mình, giơ thiệp mời đại lễ sắc phong trong tay mà ông ta coi như vật thiêng lên, tức giận nói: "Mày có biết đây là cái gì không?""Tao nói cho mày biết, mày toi rồi, mày toi rồi, tao hiện tại là khách quý của hầu quân tướng đấy, mày đánh tao, đợi nhặt xác đi!"Âu Dương Xuyên Trụ và Lưu Đại Hải cũng vội vàng tiến lên, hoảng sợ nói: "Anh Diệp, anh đừng nóng!"Trán Lưu Đại Hải đổ mồ hôi: "Anh Diệp, bình tĩnh đi.Đánh khách của hầu quân tướng không phải chuyện đùa đâu".Âu Dương Xuyên Trụ kinh hoàng nói: "Là chuyện cánh tay tôi, người anh em đừng quản kẻo liên lụy!"Trình Văn Đống nghe thấy những lời này, càng dương dương tự đắc tợn, lắc lắc thiệp mời trong tay, khiêu khích nói: "Đừng, mày không phải giỏi đánh đấm lắm sao? Nào, đánh bên này này, đừng khách khí…"Bốp!Diệp Vĩnh Khang lại giơ tay tát..