Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 274: 274: Chó Chết Lại Là Diệp Vĩnh Khang”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Tiền Tử Mạn cười khéo léo, đôi mắt giống như một đứa trẻ đang nhìn một vị anh hùng vậy, ánh lên sự ngưỡng mộ và sùng bái.“Ha ha, thật sao, có thể nghe được em nói như vậy anh thấy rất vui.La Thiên Bằng cười tươi như hoa, miệng ngoác cả ra.Hắn luôn thích Tiền Tử Mạn và cũng thể hiện sự theo đuổi mãnh liệt của mình.Chỉ có điều Tiền Tử Mạn luôn tỏ ra lạnh lùng, hời hợt với hắn, không bao giờ đáp lại lời tỏ tình của hắn, cô ta không trả lời, không từ chối, càng không chủ động.Từ lúc nhận được điện thoại của Tiền Tử Mạn hẹn hắn đi uống rượu khiến hắn vui tới mức suýt ngất.“Thiên Bằng, hôm nay tôi gọi anh ra đây không có ý gì khác, chỉ là tâm trạng tôi không tốt nên muốn rủ một người tin tưởng đi uống rượu, chỉ có anh mới cho tôi cảm giác chân thực”.Tiền Tử Mạn khẽ thở dài, khuôn mặt âu sầu.La Thiên Bằng nghe thấy cô ta nói hắn là người mà cô ta tin tưởng nhất thì hào hứng tới mức đỏ mặt.“Được, chỉ cần em cần thì bất cứ lúc này anh cũng có mặt…Vừa rồi em nói gì? Tâm trạng không tốt? Đã xảy ra chuyện gì sao?”“Hầy, cũng chẳng có gì, thôi bỏ đi, không nói những điều này nữa, anh không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm gì về tôi, tối nay cùng tôi uống vài ly là được”.Tiền Tử Mạn nâng ly rượu rồi uống cạn.“Tử Mạn, em nói cho anh biết được không, không phải em vừa nói rồi sao, anh là người mà em tin tưởng nhất.Chỉ cần là chuyện của em thì dù có phải lên rừng đao xuống biển lửa cũng được!”La Thiên Bằng nói giọng nghiêm túc.“Điều này…”Tiền Tử Mạn làm ra vẻ khó xử, sau khi suy nghĩ một lúc thì cô ta mới thở dài: “Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng chẳng phải người ngoài, tôi nói với anh vậy”.“Thiên Bằng, gần đây tôi bị người khác bắt nạt, anh biết tính của tôi đấy, từ nhỏ được nuôi chiều, sao có thể chịu được sự uất ức nên trong lòng cảm thấy rất khó chịu”.La Thiên Bằng nghe xong thì sững sờ, sau đó nói với vẻ nghi ngờ: “Em bị ức h**p sao? Kẻ nào to gan vậy?”Tiền Tử Mạn cười khổ: “Một tên cắc ké không quyền không thế".“Hả? Một tên cắc ké sao?"La Thiên Bằng nghe xong thì càng cảm thấy nghi ngờ.Với thân phận của Tiền Tử Mạn, cô không ức h**p người khác đã là khá lắm rồi, sao lại có người dám ức h**p cô ấy chứ?Hơn nữa còn là một kẻ không quyền không thế sao?“Tử Mạn, rốt cuộc là chuyện gì, sao anh nghe không hiểu lắm?”La Thiên Bằng ngu ngơ hỏi.Tiền Tử Mạn hít một hơi thật sâu rồi mới nói ra."Chó chết, lại là Diệp Vĩnh Khang”.La Thiên Bằng nghe xong thì hung hăng đập bàn, đôi mắt ánh lên vẻ phẫn nộ.Tiền Tử Mạn nghi ngờ hỏi: “Lẽ nào anh cũng biết người này sao?”La Thiên Bằng nghiến răng: “Không chỉ là biết mà trước đó anh còn bị hắn đánh nhập viện nữa!’

Tiền Tử Mạn cười khéo léo, đôi mắt giống như một đứa trẻ đang nhìn một vị anh hùng vậy, ánh lên sự ngưỡng mộ và sùng bái.

“Ha ha, thật sao, có thể nghe được em nói như vậy anh thấy rất vui.

La Thiên Bằng cười tươi như hoa, miệng ngoác cả ra.

Hắn luôn thích Tiền Tử Mạn và cũng thể hiện sự theo đuổi mãnh liệt của mình.

Chỉ có điều Tiền Tử Mạn luôn tỏ ra lạnh lùng, hời hợt với hắn, không bao giờ đáp lại lời tỏ tình của hắn, cô ta không trả lời, không từ chối, càng không chủ động.

Từ lúc nhận được điện thoại của Tiền Tử Mạn hẹn hắn đi uống rượu khiến hắn vui tới mức suýt ngất.

“Thiên Bằng, hôm nay tôi gọi anh ra đây không có ý gì khác, chỉ là tâm trạng tôi không tốt nên muốn rủ một người tin tưởng đi uống rượu, chỉ có anh mới cho tôi cảm giác chân thực”.

Tiền Tử Mạn khẽ thở dài, khuôn mặt âu sầu.

La Thiên Bằng nghe thấy cô ta nói hắn là người mà cô ta tin tưởng nhất thì hào hứng tới mức đỏ mặt.

“Được, chỉ cần em cần thì bất cứ lúc này anh cũng có mặt…Vừa rồi em nói gì? Tâm trạng không tốt? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Hầy, cũng chẳng có gì, thôi bỏ đi, không nói những điều này nữa, anh không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm gì về tôi, tối nay cùng tôi uống vài ly là được”.

Tiền Tử Mạn nâng ly rượu rồi uống cạn.

“Tử Mạn, em nói cho anh biết được không, không phải em vừa nói rồi sao, anh là người mà em tin tưởng nhất.

Chỉ cần là chuyện của em thì dù có phải lên rừng đao xuống biển lửa cũng được!”

La Thiên Bằng nói giọng nghiêm túc.

“Điều này…”

Tiền Tử Mạn làm ra vẻ khó xử, sau khi suy nghĩ một lúc thì cô ta mới thở dài: “Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng chẳng phải người ngoài, tôi nói với anh vậy”.

“Thiên Bằng, gần đây tôi bị người khác bắt nạt, anh biết tính của tôi đấy, từ nhỏ được nuôi chiều, sao có thể chịu được sự uất ức nên trong lòng cảm thấy rất khó chịu”.

La Thiên Bằng nghe xong thì sững sờ, sau đó nói với vẻ nghi ngờ: “Em bị ức h**p sao? Kẻ nào to gan vậy?”

Tiền Tử Mạn cười khổ: “Một tên cắc ké không quyền không thế".

“Hả? Một tên cắc ké sao?"

La Thiên Bằng nghe xong thì càng cảm thấy nghi ngờ.

Với thân phận của Tiền Tử Mạn, cô không ức h**p người khác đã là khá lắm rồi, sao lại có người dám ức h**p cô ấy chứ?

Hơn nữa còn là một kẻ không quyền không thế sao?

“Tử Mạn, rốt cuộc là chuyện gì, sao anh nghe không hiểu lắm?”

La Thiên Bằng ngu ngơ hỏi.

Tiền Tử Mạn hít một hơi thật sâu rồi mới nói ra.

"Chó chết, lại là Diệp Vĩnh Khang”.

La Thiên Bằng nghe xong thì hung hăng đập bàn, đôi mắt ánh lên vẻ phẫn nộ.

Tiền Tử Mạn nghi ngờ hỏi: “Lẽ nào anh cũng biết người này sao?”

La Thiên Bằng nghiến răng: “Không chỉ là biết mà trước đó anh còn bị hắn đánh nhập viện nữa!’

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Tiền Tử Mạn cười khéo léo, đôi mắt giống như một đứa trẻ đang nhìn một vị anh hùng vậy, ánh lên sự ngưỡng mộ và sùng bái.“Ha ha, thật sao, có thể nghe được em nói như vậy anh thấy rất vui.La Thiên Bằng cười tươi như hoa, miệng ngoác cả ra.Hắn luôn thích Tiền Tử Mạn và cũng thể hiện sự theo đuổi mãnh liệt của mình.Chỉ có điều Tiền Tử Mạn luôn tỏ ra lạnh lùng, hời hợt với hắn, không bao giờ đáp lại lời tỏ tình của hắn, cô ta không trả lời, không từ chối, càng không chủ động.Từ lúc nhận được điện thoại của Tiền Tử Mạn hẹn hắn đi uống rượu khiến hắn vui tới mức suýt ngất.“Thiên Bằng, hôm nay tôi gọi anh ra đây không có ý gì khác, chỉ là tâm trạng tôi không tốt nên muốn rủ một người tin tưởng đi uống rượu, chỉ có anh mới cho tôi cảm giác chân thực”.Tiền Tử Mạn khẽ thở dài, khuôn mặt âu sầu.La Thiên Bằng nghe thấy cô ta nói hắn là người mà cô ta tin tưởng nhất thì hào hứng tới mức đỏ mặt.“Được, chỉ cần em cần thì bất cứ lúc này anh cũng có mặt…Vừa rồi em nói gì? Tâm trạng không tốt? Đã xảy ra chuyện gì sao?”“Hầy, cũng chẳng có gì, thôi bỏ đi, không nói những điều này nữa, anh không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm gì về tôi, tối nay cùng tôi uống vài ly là được”.Tiền Tử Mạn nâng ly rượu rồi uống cạn.“Tử Mạn, em nói cho anh biết được không, không phải em vừa nói rồi sao, anh là người mà em tin tưởng nhất.Chỉ cần là chuyện của em thì dù có phải lên rừng đao xuống biển lửa cũng được!”La Thiên Bằng nói giọng nghiêm túc.“Điều này…”Tiền Tử Mạn làm ra vẻ khó xử, sau khi suy nghĩ một lúc thì cô ta mới thở dài: “Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng chẳng phải người ngoài, tôi nói với anh vậy”.“Thiên Bằng, gần đây tôi bị người khác bắt nạt, anh biết tính của tôi đấy, từ nhỏ được nuôi chiều, sao có thể chịu được sự uất ức nên trong lòng cảm thấy rất khó chịu”.La Thiên Bằng nghe xong thì sững sờ, sau đó nói với vẻ nghi ngờ: “Em bị ức h**p sao? Kẻ nào to gan vậy?”Tiền Tử Mạn cười khổ: “Một tên cắc ké không quyền không thế".“Hả? Một tên cắc ké sao?"La Thiên Bằng nghe xong thì càng cảm thấy nghi ngờ.Với thân phận của Tiền Tử Mạn, cô không ức h**p người khác đã là khá lắm rồi, sao lại có người dám ức h**p cô ấy chứ?Hơn nữa còn là một kẻ không quyền không thế sao?“Tử Mạn, rốt cuộc là chuyện gì, sao anh nghe không hiểu lắm?”La Thiên Bằng ngu ngơ hỏi.Tiền Tử Mạn hít một hơi thật sâu rồi mới nói ra."Chó chết, lại là Diệp Vĩnh Khang”.La Thiên Bằng nghe xong thì hung hăng đập bàn, đôi mắt ánh lên vẻ phẫn nộ.Tiền Tử Mạn nghi ngờ hỏi: “Lẽ nào anh cũng biết người này sao?”La Thiên Bằng nghiến răng: “Không chỉ là biết mà trước đó anh còn bị hắn đánh nhập viện nữa!’

Chương 274: 274: Chó Chết Lại Là Diệp Vĩnh Khang”