Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 307: 307: Còn Điều Kiện Thứ Hai

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Hơn nữa, tôi vẫn luôn coi anh Diệp như em trai ruột của mình, nên tôi sẽ lo chuyện này"."Về chuyện thiệp đen, tôi có thể tìm La Thiết Hiên nói chuyện.Dù sao chúng tôi cũng đều là những người chuẩn bị tham gia đại lễ sắc phong hầu quân tướng.Nếu tôi mở miệng, ông ta nhất định sẽ nể mặt".Sau khi Trình Văn Đống nói xong, ông ta nhẹ nhàng chống cằm, chờ đợi phản ứng tiếp theo của Diệp Vĩnh Khang.Nhưng mà, Diệp Vĩnh Khang vẫn không hề ngẩng đầu lên, như là đang nhắm mắt dưỡng thần, thờ ơ đáp: "Vậy thì sao?"Trình Văn Đống nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang trong vài giây, sau đó khóe miệng nhếch lên vẻ giễu cợt, nghĩ thầm mày cứ giả vờ tiếp đi, tao sẽ xem xem mày giả vờ được tới khi nào.Ông ta tin rằng nếu đã có thể leo lên được chức chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ, Diệp Vĩnh Khang chắc chắn không phải là kẻ ngốc.Ông ta hiểu rất rõ, nếu là bình thường, thiệp đen nhà họ La đối với anh mà nói, chắc chắn không vấn đề gì, vì dù sao anh cũng có thân phận là chủ tịch ngân hàng.Nhưng bây giờ thì khác, lát nữa nhà họ La nữa sẽ tham dự đại lễ, giống như cá chép sau khi vượt vũ môn thì sẽ không còn là cá chép nữa vậy.Đến lúc đó chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ là cái thá gì?Dưới con mắt của những ông chủ thực sự, đó chỉ là một kẻ làm ăn mà thôi!Trần Tiểu Túy thấy thái độ của Diệp Vĩnh Khang, cuống hết cả lên, từ tối hôm qua khi biết được nhà họ La gửi thiệp đen cho Diệp Vĩnh Khang, thần kinh cô ấy đã rất căng thẳng.Tốn bao nhiên công sức mới hẹn được Trình Văn Đống ra ngoài, bây giờ chỉ có Trình Văn Đống mới có thể giúp Diệp Vĩnh Khang thoát khỏi cuộc khủng hoảng này.Nhưng thái độ của anh Diệp…."Sếp Trình, em xin lỗi, anh Diệp..."Trần Tiểu Túy vội vàng giải thích với Trình Văn Đống, nhưng Trình Văn Đống lại nhẹ khoát tay và nhìn chằm chằm vào Diệp Vĩnh Khang với ánh mắt hết sức tinh ranh.Diệp Vĩnh Khang vẫn một mực nhắm mắt dưỡng thần.Có lẽ là vì không muốn Trần Tiểu Túy lo lắng nhiều như vậy, một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang mới chậm rãi nhướng mi, nhìn về phía Trình Văn Đống, hời hợt nói: "Nói như vậy, tôi phải cảm ơn sếp Trình rồi"."Chỉ là nhìn sếp Trình cũng không giống người nhiệt tình, cho nên hẳn là sẽ không giúp tôi miễn phí đâu nhỉ".Trình Văn Đống đột nhiên cười ha hả."Có vẻ như anh Diệp cũng không phải là người hồ đồ.Điều kiện của tôi không nhiều, chỉ có ba cái thôi.Đầu tiên, tôi muốn có 15% cổ phần ở ngân hàng Kim Kỳ.Cái này không nhiều quá chứ".Diệp Vĩnh Khang vẫn nhìn đối phương bằng ánh mắt vô cảm, trên mặt không có chút dao động cảm xúc nào: "Còn điều kiện thứ hai?"Trình Văn Đống rướn cổ, chỉ vào chai vodka trên bàn và nói: "Lần trước ở câu lạc bộ, tôi thấy anh Diệp có vẻ thích uống rượu.Chai vodka này là thành ý của tôi.Anh uống hết nó trong một hơi đi".

"Hơn nữa, tôi vẫn luôn coi anh Diệp như em trai ruột của mình, nên tôi sẽ lo chuyện này".

"Về chuyện thiệp đen, tôi có thể tìm La Thiết Hiên nói chuyện.

Dù sao chúng tôi cũng đều là những người chuẩn bị tham gia đại lễ sắc phong hầu quân tướng.

Nếu tôi mở miệng, ông ta nhất định sẽ nể mặt".

Sau khi Trình Văn Đống nói xong, ông ta nhẹ nhàng chống cằm, chờ đợi phản ứng tiếp theo của Diệp Vĩnh Khang.

Nhưng mà, Diệp Vĩnh Khang vẫn không hề ngẩng đầu lên, như là đang nhắm mắt dưỡng thần, thờ ơ đáp: "Vậy thì sao?"

Trình Văn Đống nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang trong vài giây, sau đó khóe miệng nhếch lên vẻ giễu cợt, nghĩ thầm mày cứ giả vờ tiếp đi, tao sẽ xem xem mày giả vờ được tới khi nào.

Ông ta tin rằng nếu đã có thể leo lên được chức chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ, Diệp Vĩnh Khang chắc chắn không phải là kẻ ngốc.

Ông ta hiểu rất rõ, nếu là bình thường, thiệp đen nhà họ La đối với anh mà nói, chắc chắn không vấn đề gì, vì dù sao anh cũng có thân phận là chủ tịch ngân hàng.

Nhưng bây giờ thì khác, lát nữa nhà họ La nữa sẽ tham dự đại lễ, giống như cá chép sau khi vượt vũ môn thì sẽ không còn là cá chép nữa vậy.

Đến lúc đó chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ là cái thá gì?

Dưới con mắt của những ông chủ thực sự, đó chỉ là một kẻ làm ăn mà thôi!

Trần Tiểu Túy thấy thái độ của Diệp Vĩnh Khang, cuống hết cả lên, từ tối hôm qua khi biết được nhà họ La gửi thiệp đen cho Diệp Vĩnh Khang, thần kinh cô ấy đã rất căng thẳng.

Tốn bao nhiên công sức mới hẹn được Trình Văn Đống ra ngoài, bây giờ chỉ có Trình Văn Đống mới có thể giúp Diệp Vĩnh Khang thoát khỏi cuộc khủng hoảng này.

Nhưng thái độ của anh Diệp….

"Sếp Trình, em xin lỗi, anh Diệp..."

Trần Tiểu Túy vội vàng giải thích với Trình Văn Đống, nhưng Trình Văn Đống lại nhẹ khoát tay và nhìn chằm chằm vào Diệp Vĩnh Khang với ánh mắt hết sức tinh ranh.

Diệp Vĩnh Khang vẫn một mực nhắm mắt dưỡng thần.

Có lẽ là vì không muốn Trần Tiểu Túy lo lắng nhiều như vậy, một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang mới chậm rãi nhướng mi, nhìn về phía Trình Văn Đống, hời hợt nói: "Nói như vậy, tôi phải cảm ơn sếp Trình rồi".

"Chỉ là nhìn sếp Trình cũng không giống người nhiệt tình, cho nên hẳn là sẽ không giúp tôi miễn phí đâu nhỉ".

Trình Văn Đống đột nhiên cười ha hả.

"Có vẻ như anh Diệp cũng không phải là người hồ đồ.

Điều kiện của tôi không nhiều, chỉ có ba cái thôi.

Đầu tiên, tôi muốn có 15% cổ phần ở ngân hàng Kim Kỳ.

Cái này không nhiều quá chứ".

Diệp Vĩnh Khang vẫn nhìn đối phương bằng ánh mắt vô cảm, trên mặt không có chút dao động cảm xúc nào: "Còn điều kiện thứ hai?"

Trình Văn Đống rướn cổ, chỉ vào chai vodka trên bàn và nói: "Lần trước ở câu lạc bộ, tôi thấy anh Diệp có vẻ thích uống rượu.

Chai vodka này là thành ý của tôi.

Anh uống hết nó trong một hơi đi".

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Hơn nữa, tôi vẫn luôn coi anh Diệp như em trai ruột của mình, nên tôi sẽ lo chuyện này"."Về chuyện thiệp đen, tôi có thể tìm La Thiết Hiên nói chuyện.Dù sao chúng tôi cũng đều là những người chuẩn bị tham gia đại lễ sắc phong hầu quân tướng.Nếu tôi mở miệng, ông ta nhất định sẽ nể mặt".Sau khi Trình Văn Đống nói xong, ông ta nhẹ nhàng chống cằm, chờ đợi phản ứng tiếp theo của Diệp Vĩnh Khang.Nhưng mà, Diệp Vĩnh Khang vẫn không hề ngẩng đầu lên, như là đang nhắm mắt dưỡng thần, thờ ơ đáp: "Vậy thì sao?"Trình Văn Đống nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang trong vài giây, sau đó khóe miệng nhếch lên vẻ giễu cợt, nghĩ thầm mày cứ giả vờ tiếp đi, tao sẽ xem xem mày giả vờ được tới khi nào.Ông ta tin rằng nếu đã có thể leo lên được chức chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ, Diệp Vĩnh Khang chắc chắn không phải là kẻ ngốc.Ông ta hiểu rất rõ, nếu là bình thường, thiệp đen nhà họ La đối với anh mà nói, chắc chắn không vấn đề gì, vì dù sao anh cũng có thân phận là chủ tịch ngân hàng.Nhưng bây giờ thì khác, lát nữa nhà họ La nữa sẽ tham dự đại lễ, giống như cá chép sau khi vượt vũ môn thì sẽ không còn là cá chép nữa vậy.Đến lúc đó chủ tịch ngân hàng Kim Kỳ là cái thá gì?Dưới con mắt của những ông chủ thực sự, đó chỉ là một kẻ làm ăn mà thôi!Trần Tiểu Túy thấy thái độ của Diệp Vĩnh Khang, cuống hết cả lên, từ tối hôm qua khi biết được nhà họ La gửi thiệp đen cho Diệp Vĩnh Khang, thần kinh cô ấy đã rất căng thẳng.Tốn bao nhiên công sức mới hẹn được Trình Văn Đống ra ngoài, bây giờ chỉ có Trình Văn Đống mới có thể giúp Diệp Vĩnh Khang thoát khỏi cuộc khủng hoảng này.Nhưng thái độ của anh Diệp…."Sếp Trình, em xin lỗi, anh Diệp..."Trần Tiểu Túy vội vàng giải thích với Trình Văn Đống, nhưng Trình Văn Đống lại nhẹ khoát tay và nhìn chằm chằm vào Diệp Vĩnh Khang với ánh mắt hết sức tinh ranh.Diệp Vĩnh Khang vẫn một mực nhắm mắt dưỡng thần.Có lẽ là vì không muốn Trần Tiểu Túy lo lắng nhiều như vậy, một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang mới chậm rãi nhướng mi, nhìn về phía Trình Văn Đống, hời hợt nói: "Nói như vậy, tôi phải cảm ơn sếp Trình rồi"."Chỉ là nhìn sếp Trình cũng không giống người nhiệt tình, cho nên hẳn là sẽ không giúp tôi miễn phí đâu nhỉ".Trình Văn Đống đột nhiên cười ha hả."Có vẻ như anh Diệp cũng không phải là người hồ đồ.Điều kiện của tôi không nhiều, chỉ có ba cái thôi.Đầu tiên, tôi muốn có 15% cổ phần ở ngân hàng Kim Kỳ.Cái này không nhiều quá chứ".Diệp Vĩnh Khang vẫn nhìn đối phương bằng ánh mắt vô cảm, trên mặt không có chút dao động cảm xúc nào: "Còn điều kiện thứ hai?"Trình Văn Đống rướn cổ, chỉ vào chai vodka trên bàn và nói: "Lần trước ở câu lạc bộ, tôi thấy anh Diệp có vẻ thích uống rượu.Chai vodka này là thành ý của tôi.Anh uống hết nó trong một hơi đi".

Chương 307: 307: Còn Điều Kiện Thứ Hai