Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 315: 315: Cả Ba Hét Lên Cùng Một Lúc!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Lục Phong Thần trầm giọng vênh mặt: "Điện Chủ, không phải tôi chém gió đâu.Trước đây, tôi và lão Lôi đều bị ngài đánh bại, nhưng bây giờ, ngài biết rồi đấy".Lôi Ngàn Tuyệt trông cũng tự tin: "Điện Chủ nhất định phải làm thế sao? Lát nữa mất mặt cũng đừng trách chúng tôi đấy"."Ây gu!"Diệp Vĩnh Khang đứng thẳng người: "Không ngờ hai người này, mấy năm qua bản lĩnh thì không thấy tiến bộ, mà miệng lưỡi thì lại cứng lên trông thấy nhỉ.Được rồi, hôm nay tôi sẽ dạy cho hai người một bài học, xuất chiêu đi!"Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần xoa hai lòng bàn tay, cười ranh mãnh: "Điện Chủ, đắc tội rồi, tiếp chiêu đi!"A a a !Cả ba hét lên cùng một lúc!Đám người bên ngoài nghe thấy âm thanh này bị dọa mặt cắt không còn giọt máu.Bởi vì lúc nãy khi Lục Phong Thần và Lôi Ngàn Tuyệt vào cửa, họ không đóng chặt cửa mà vẫn còn để một khe hở, cho nên khi ba người bọn họ nói chuyện bên ngoài đều có thể nghe thấy rõ ràng.Họ uống rượu hay hút thuốc đều không thành vấn đề, nhưng lúc này mà đánh nhau thì to chuyện đấy!Vừa định xông vào ngăn cản thì bất ngờ nghe thấy tiếng gào từ bên trong:"Bát thất mã í a, lục lục thuận í a, tứ quý tài í a…"Nếu không được tận mắt chứng kiến, những nhân vật tầm cỡ một tay che trời này cũng sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng vị thần bảo vệ phương Bắc và chiến thần ở phương Nam lại cùng với hầu quân tướng chơi đùa, uống rượu, ca hát như những người đồng hương trong một dịp quan trọng như vậy.Trong ấn tượng của họ, Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần dường như không bao giờ cười, rất ít nói và luôn có một bộ mặt không cảm xúc.Chưa bao giờ thấy họ gây ồn ào như hôm nay."Hai người nên chú ý hình ảnh, cửa không đóng, rất nhiều người ở bên ngoài đang nhìn đấy, hai người không sợ hình tượng bản thân tan vỡ à?”Diệp Vĩnh Khang cười nhắc nhở."Sợ cái rắm!"Lôi Ngàn Tuyệt vỗ ngực nói: "Ông đây từng trải qua mưa bom bão đạn, thập tử nhất sinh, cũng đã gặp những lúc ngàn cân treo sợi tóc, sợ cái gì chứ!"Lục Phong Thần cũng nói theo: "Đúng vậy, đại ca, chúng ta đã lâu không uống như vậy rồi"."Ngài có nhớ không, khi Điện Long Thần chúng ta mới thành lập, chỉ có mười mấy anh em"."Một lần khi chúng ta ở cực Bắc, chiến đấu chống lại đám khốn kiếp Thiên Hồn.Mười mấy anh em chúng ta phải đối mặt với sự tấn công của hàng chục nghìn kẻ.Khi đó, ngọn núi gần như bị san phẳng bởi chúng, nhưng cuối cùng cũng bị chúng ta đánh cho đái ra quần".

Lục Phong Thần trầm giọng vênh mặt: "Điện Chủ, không phải tôi chém gió đâu.

Trước đây, tôi và lão Lôi đều bị ngài đánh bại, nhưng bây giờ, ngài biết rồi đấy".

Lôi Ngàn Tuyệt trông cũng tự tin: "Điện Chủ nhất định phải làm thế sao? Lát nữa mất mặt cũng đừng trách chúng tôi đấy".

"Ây gu!"

Diệp Vĩnh Khang đứng thẳng người: "Không ngờ hai người này, mấy năm qua bản lĩnh thì không thấy tiến bộ, mà miệng lưỡi thì lại cứng lên trông thấy nhỉ.

Được rồi, hôm nay tôi sẽ dạy cho hai người một bài học, xuất chiêu đi!"

Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần xoa hai lòng bàn tay, cười ranh mãnh: "Điện Chủ, đắc tội rồi, tiếp chiêu đi!"

A a a !

Cả ba hét lên cùng một lúc!

Đám người bên ngoài nghe thấy âm thanh này bị dọa mặt cắt không còn giọt máu.

Bởi vì lúc nãy khi Lục Phong Thần và Lôi Ngàn Tuyệt vào cửa, họ không đóng chặt cửa mà vẫn còn để một khe hở, cho nên khi ba người bọn họ nói chuyện bên ngoài đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Họ uống rượu hay hút thuốc đều không thành vấn đề, nhưng lúc này mà đánh nhau thì to chuyện đấy!

Vừa định xông vào ngăn cản thì bất ngờ nghe thấy tiếng gào từ bên trong:

"Bát thất mã í a, lục lục thuận í a, tứ quý tài í a…"

Nếu không được tận mắt chứng kiến, những nhân vật tầm cỡ một tay che trời này cũng sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng vị thần bảo vệ phương Bắc và chiến thần ở phương Nam lại cùng với hầu quân tướng chơi đùa, uống rượu, ca hát như những người đồng hương trong một dịp quan trọng như vậy.

Trong ấn tượng của họ, Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần dường như không bao giờ cười, rất ít nói và luôn có một bộ mặt không cảm xúc.

Chưa bao giờ thấy họ gây ồn ào như hôm nay.

"Hai người nên chú ý hình ảnh, cửa không đóng, rất nhiều người ở bên ngoài đang nhìn đấy, hai người không sợ hình tượng bản thân tan vỡ à?”

Diệp Vĩnh Khang cười nhắc nhở.

"Sợ cái rắm!"

Lôi Ngàn Tuyệt vỗ ngực nói: "Ông đây từng trải qua mưa bom bão đạn, thập tử nhất sinh, cũng đã gặp những lúc ngàn cân treo sợi tóc, sợ cái gì chứ!"

Lục Phong Thần cũng nói theo: "Đúng vậy, đại ca, chúng ta đã lâu không uống như vậy rồi".

"Ngài có nhớ không, khi Điện Long Thần chúng ta mới thành lập, chỉ có mười mấy anh em".

"Một lần khi chúng ta ở cực Bắc, chiến đấu chống lại đám khốn kiếp Thiên Hồn.

Mười mấy anh em chúng ta phải đối mặt với sự tấn công của hàng chục nghìn kẻ.

Khi đó, ngọn núi gần như bị san phẳng bởi chúng, nhưng cuối cùng cũng bị chúng ta đánh cho đái ra quần".

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Lục Phong Thần trầm giọng vênh mặt: "Điện Chủ, không phải tôi chém gió đâu.Trước đây, tôi và lão Lôi đều bị ngài đánh bại, nhưng bây giờ, ngài biết rồi đấy".Lôi Ngàn Tuyệt trông cũng tự tin: "Điện Chủ nhất định phải làm thế sao? Lát nữa mất mặt cũng đừng trách chúng tôi đấy"."Ây gu!"Diệp Vĩnh Khang đứng thẳng người: "Không ngờ hai người này, mấy năm qua bản lĩnh thì không thấy tiến bộ, mà miệng lưỡi thì lại cứng lên trông thấy nhỉ.Được rồi, hôm nay tôi sẽ dạy cho hai người một bài học, xuất chiêu đi!"Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần xoa hai lòng bàn tay, cười ranh mãnh: "Điện Chủ, đắc tội rồi, tiếp chiêu đi!"A a a !Cả ba hét lên cùng một lúc!Đám người bên ngoài nghe thấy âm thanh này bị dọa mặt cắt không còn giọt máu.Bởi vì lúc nãy khi Lục Phong Thần và Lôi Ngàn Tuyệt vào cửa, họ không đóng chặt cửa mà vẫn còn để một khe hở, cho nên khi ba người bọn họ nói chuyện bên ngoài đều có thể nghe thấy rõ ràng.Họ uống rượu hay hút thuốc đều không thành vấn đề, nhưng lúc này mà đánh nhau thì to chuyện đấy!Vừa định xông vào ngăn cản thì bất ngờ nghe thấy tiếng gào từ bên trong:"Bát thất mã í a, lục lục thuận í a, tứ quý tài í a…"Nếu không được tận mắt chứng kiến, những nhân vật tầm cỡ một tay che trời này cũng sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng vị thần bảo vệ phương Bắc và chiến thần ở phương Nam lại cùng với hầu quân tướng chơi đùa, uống rượu, ca hát như những người đồng hương trong một dịp quan trọng như vậy.Trong ấn tượng của họ, Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần dường như không bao giờ cười, rất ít nói và luôn có một bộ mặt không cảm xúc.Chưa bao giờ thấy họ gây ồn ào như hôm nay."Hai người nên chú ý hình ảnh, cửa không đóng, rất nhiều người ở bên ngoài đang nhìn đấy, hai người không sợ hình tượng bản thân tan vỡ à?”Diệp Vĩnh Khang cười nhắc nhở."Sợ cái rắm!"Lôi Ngàn Tuyệt vỗ ngực nói: "Ông đây từng trải qua mưa bom bão đạn, thập tử nhất sinh, cũng đã gặp những lúc ngàn cân treo sợi tóc, sợ cái gì chứ!"Lục Phong Thần cũng nói theo: "Đúng vậy, đại ca, chúng ta đã lâu không uống như vậy rồi"."Ngài có nhớ không, khi Điện Long Thần chúng ta mới thành lập, chỉ có mười mấy anh em"."Một lần khi chúng ta ở cực Bắc, chiến đấu chống lại đám khốn kiếp Thiên Hồn.Mười mấy anh em chúng ta phải đối mặt với sự tấn công của hàng chục nghìn kẻ.Khi đó, ngọn núi gần như bị san phẳng bởi chúng, nhưng cuối cùng cũng bị chúng ta đánh cho đái ra quần".

Chương 315: 315: Cả Ba Hét Lên Cùng Một Lúc!