“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 317: 317: Tao Phải Chém Mày Thành Trăm Mảnh!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Phía sau trung tâm hội nghị có một bãi cỏ, hầu như tất cả khách mời đều ở sảnh trước, Diệp Vĩnh Khang đang đứng dưới tán cây hoa quế thơm ngào ngạt, cảm thấy sảng khoái bởi hương hoa thoang thoảng."Diệp Vĩnh Khang!"Lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói tức giận.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy một vài người trung niên đang tức giận đi về phía bên này, Trình Văn Đống cũng nằm trong số đó.Tiếng gọi ‘Diệp Vĩnh Khang’ là một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, mắt đỏ như máu, trông như sắp nuốt sống anh đến nơi."Biết tao là ai không?”Người đàn ông trung niên tóc bạc bước tới, giận dữ nhìn chằm chằm.Diệp Vĩnh Khang cũng nhìn chằm chằm đối phương một hồi, trong lòng lập tức hiểu được đại khái, đùa bỡn nói: "Không ngờ ông chèo lái giỏi phết đấy, nhà họ Hàn đã đến mức này rồi mà ông còn không yên phận đi, muốn sớm xuống dưới kia với con ông à?"Mặc dù Diệp Vĩnh Khang chưa từng gặp mặt trực tiếp với Hàn Xuân Lâm, nhưng nhìn mấy người xuất hiện ở đây, Diệp Vĩnh Khang vẫn có thể đoán ra được tám chín phần.Lễ sắc phong lần này tổng cộng phát bốn tấm thiệp mời ra xã hội, lần lượt được gửi cho Trình Văn Đống và gia chủ của ba đại gia tộc.Giờ phút này bọn họ có thể xuất hiện ở đây, mà lại hận anh nhiều thế, hẳn là Hàn Xuân Lâm."Đừng vui mừng quá sớm!"Hai mắt Hàn Xuân Lâm đỏ như máu, như muốn chém chết Diệp Vĩnh Khang, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sau khi lễ sắc phong kết thúc, tao sẽ tự tay róc từng thớ thịt của mày ra!""Không chỉ mày, mà còn có vợ mày, con gái của mày, tất cả những người bên cạnh có liên quan đến mày, tao sẽ khiến chúng sống không bằng chết, để chúng nếm trải sự tàn nhẫn nhất trên thế giới này ...!"Bốp!Hàn Xuân Lâm chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ chân đá về phía bụng đối phương, khiến Hàn Xuân Lâm ngã sõng soài ra đất."Tôi cảnh cáo ông, nếu ông còn dám nhắc tới vợ con tôi, tôi sẽ cho ông xuống làm bạn với thằng con súc sinh của ông ngay đấy!"Diệp Vĩnh Khang trầm giọng quát.Vợ và con gái là chốt nổ của Diệp Vĩnh Khang, nói anh cũng được, nhưng ai dám nói đến Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ nổi điên lên."Đồ chó, tao phải chém mày thành trăm mảnh!"Hàn Xuân Lâm ôm bụng bò từ dưới đất lên, lao về phía Diệp Vĩnh Khang như một con bò điên."Lão Hàn, bình tĩnh!"
Phía sau trung tâm hội nghị có một bãi cỏ, hầu như tất cả khách mời đều ở sảnh trước, Diệp Vĩnh Khang đang đứng dưới tán cây hoa quế thơm ngào ngạt, cảm thấy sảng khoái bởi hương hoa thoang thoảng.
"Diệp Vĩnh Khang!"
Lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói tức giận.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy một vài người trung niên đang tức giận đi về phía bên này, Trình Văn Đống cũng nằm trong số đó.
Tiếng gọi ‘Diệp Vĩnh Khang’ là một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, mắt đỏ như máu, trông như sắp nuốt sống anh đến nơi.
"Biết tao là ai không?”
Người đàn ông trung niên tóc bạc bước tới, giận dữ nhìn chằm chằm.
Diệp Vĩnh Khang cũng nhìn chằm chằm đối phương một hồi, trong lòng lập tức hiểu được đại khái, đùa bỡn nói: "Không ngờ ông chèo lái giỏi phết đấy, nhà họ Hàn đã đến mức này rồi mà ông còn không yên phận đi, muốn sớm xuống dưới kia với con ông à?"
Mặc dù Diệp Vĩnh Khang chưa từng gặp mặt trực tiếp với Hàn Xuân Lâm, nhưng nhìn mấy người xuất hiện ở đây, Diệp Vĩnh Khang vẫn có thể đoán ra được tám chín phần.
Lễ sắc phong lần này tổng cộng phát bốn tấm thiệp mời ra xã hội, lần lượt được gửi cho Trình Văn Đống và gia chủ của ba đại gia tộc.
Giờ phút này bọn họ có thể xuất hiện ở đây, mà lại hận anh nhiều thế, hẳn là Hàn Xuân Lâm.
"Đừng vui mừng quá sớm!"
Hai mắt Hàn Xuân Lâm đỏ như máu, như muốn chém chết Diệp Vĩnh Khang, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sau khi lễ sắc phong kết thúc, tao sẽ tự tay róc từng thớ thịt của mày ra!"
"Không chỉ mày, mà còn có vợ mày, con gái của mày, tất cả những người bên cạnh có liên quan đến mày, tao sẽ khiến chúng sống không bằng chết, để chúng nếm trải sự tàn nhẫn nhất trên thế giới này ...!"
Bốp!
Hàn Xuân Lâm chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ chân đá về phía bụng đối phương, khiến Hàn Xuân Lâm ngã sõng soài ra đất.
"Tôi cảnh cáo ông, nếu ông còn dám nhắc tới vợ con tôi, tôi sẽ cho ông xuống làm bạn với thằng con súc sinh của ông ngay đấy!"
Diệp Vĩnh Khang trầm giọng quát.
Vợ và con gái là chốt nổ của Diệp Vĩnh Khang, nói anh cũng được, nhưng ai dám nói đến Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ nổi điên lên.
"Đồ chó, tao phải chém mày thành trăm mảnh!"
Hàn Xuân Lâm ôm bụng bò từ dưới đất lên, lao về phía Diệp Vĩnh Khang như một con bò điên.
"Lão Hàn, bình tĩnh!"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Phía sau trung tâm hội nghị có một bãi cỏ, hầu như tất cả khách mời đều ở sảnh trước, Diệp Vĩnh Khang đang đứng dưới tán cây hoa quế thơm ngào ngạt, cảm thấy sảng khoái bởi hương hoa thoang thoảng."Diệp Vĩnh Khang!"Lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói tức giận.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy một vài người trung niên đang tức giận đi về phía bên này, Trình Văn Đống cũng nằm trong số đó.Tiếng gọi ‘Diệp Vĩnh Khang’ là một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, mắt đỏ như máu, trông như sắp nuốt sống anh đến nơi."Biết tao là ai không?”Người đàn ông trung niên tóc bạc bước tới, giận dữ nhìn chằm chằm.Diệp Vĩnh Khang cũng nhìn chằm chằm đối phương một hồi, trong lòng lập tức hiểu được đại khái, đùa bỡn nói: "Không ngờ ông chèo lái giỏi phết đấy, nhà họ Hàn đã đến mức này rồi mà ông còn không yên phận đi, muốn sớm xuống dưới kia với con ông à?"Mặc dù Diệp Vĩnh Khang chưa từng gặp mặt trực tiếp với Hàn Xuân Lâm, nhưng nhìn mấy người xuất hiện ở đây, Diệp Vĩnh Khang vẫn có thể đoán ra được tám chín phần.Lễ sắc phong lần này tổng cộng phát bốn tấm thiệp mời ra xã hội, lần lượt được gửi cho Trình Văn Đống và gia chủ của ba đại gia tộc.Giờ phút này bọn họ có thể xuất hiện ở đây, mà lại hận anh nhiều thế, hẳn là Hàn Xuân Lâm."Đừng vui mừng quá sớm!"Hai mắt Hàn Xuân Lâm đỏ như máu, như muốn chém chết Diệp Vĩnh Khang, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sau khi lễ sắc phong kết thúc, tao sẽ tự tay róc từng thớ thịt của mày ra!""Không chỉ mày, mà còn có vợ mày, con gái của mày, tất cả những người bên cạnh có liên quan đến mày, tao sẽ khiến chúng sống không bằng chết, để chúng nếm trải sự tàn nhẫn nhất trên thế giới này ...!"Bốp!Hàn Xuân Lâm chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ chân đá về phía bụng đối phương, khiến Hàn Xuân Lâm ngã sõng soài ra đất."Tôi cảnh cáo ông, nếu ông còn dám nhắc tới vợ con tôi, tôi sẽ cho ông xuống làm bạn với thằng con súc sinh của ông ngay đấy!"Diệp Vĩnh Khang trầm giọng quát.Vợ và con gái là chốt nổ của Diệp Vĩnh Khang, nói anh cũng được, nhưng ai dám nói đến Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ nổi điên lên."Đồ chó, tao phải chém mày thành trăm mảnh!"Hàn Xuân Lâm ôm bụng bò từ dưới đất lên, lao về phía Diệp Vĩnh Khang như một con bò điên."Lão Hàn, bình tĩnh!"