Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 319: 319: Vớ Vẩn Đây Là Nơi Nào Chứ

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cứ chờ mà xem, sau tám giờ tối nay, ông ta sẽ khiến cho đám người dám chống đối ông ta phải trả một cái giá thật đắt!“Không đúng!”Lúc này, Tiền Đại Giang như chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Sao thằng ranh Diệp Vĩnh Khang lại xuất hiện ở đây?”Ông ta vừa dứt lời, cả đám người đang sững sờ mới phản ứng lại, cảm thấy chuyện này không đúng lắm.Đây là nơi tổ chức nghi thức đại lễ sắc phong của hầu quân tướng, được bố trí năm tầng bảo vệ đặc biệt, cho dù là một con ruồi cũng không bay vào được.Nhưng sao Diệp Vĩnh Khang lại xuất hiện ở đây?“Không ổn, chắc chắn thằng ranh này đã biết tối nay bản thân khó giữ được mạng sống, nên không biết đã dùng cách gì để trà trộn vào, cũng không rõ nó đang định giở trò gì nữa”.Tiền Đại Giang đột nhiên vỗ trán, nói.Mấy người bên cạnh nghe thế, trán cũng toát mồ hôi lạnh.La Thiết Hiên vội vàng nói: “Vậy phải làm sao bây giờ, lát nữa thằng ranh đó gây ra rắc rối gì thì có khi chúng ta cũng gặp họa theo, dù sao bây giờ hắn cũng chỉ có một cái mạng hèn, e rằng chuyện gì cũng dám làm!”Trình Văn Đống nghiến răng nghiến lợi nói: “Ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, chúng ta mau đi tố cáo hắn!”Cả đám người vội vàng đi về phía vọng gác gần nhất.“Đứng lại, làm gì thế hả?”Mấy binh lính canh vọng gác được trang bị đầy đủ vũ trang nhìn thấy mấy người này chạy tới, lập tức đồng loạt giơ súng lên.“Đừng bắn, chúng tôi có thiệp mời!”Mấy người này sợ hãi nhanh chóng lấy thiệp mời ra, binh lính canh vọng gác mới khẽ bỏ súng xuống.“Chúng tôi muốn tố cáo, có người lén lút vào hội trường, rất có thể muốn phá hoại, mong các cậu mau bắt hắn lại…”Trình Văn Đống vội vàng nói.Pằng!Chưa dứt lời, một binh lính vọng gác đột nhiên nã một phát súng dưới chân Trình Văn Đống.“Vớ vẩn, Đây là nơi nào chứ? Làm gì có chuyện có người trà trộn vào được? Lập tức lui về ngoài đường ranh giới cho tôi, các người chỉ có thể hoạt động tại khu vực quy định, bằng không có chết cũng không hết tội!”Binh lính vọng gác nghiêm nghị quát lớn.Cả đám sợ toát mồ hôi lạnh, cũng không dám nhiều lời nữa.“Vậy phải làm sao bây giờ, bọn họ không tin”.Tiền Đại Giang run rẩy hỏi.Lúc này, Trình Văn Đống lại vỗ trán: “Tôi thấy cũng chưa chắc đã là chuyện gì xấu, đợi lúc nữa chúng ta để ý quan sát cẩn thận, một khi nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang thì nhào tới bắt hắn lại!”

Cứ chờ mà xem, sau tám giờ tối nay, ông ta sẽ khiến cho đám người dám chống đối ông ta phải trả một cái giá thật đắt!

“Không đúng!”

Lúc này, Tiền Đại Giang như chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Sao thằng ranh Diệp Vĩnh Khang lại xuất hiện ở đây?”

Ông ta vừa dứt lời, cả đám người đang sững sờ mới phản ứng lại, cảm thấy chuyện này không đúng lắm.

Đây là nơi tổ chức nghi thức đại lễ sắc phong của hầu quân tướng, được bố trí năm tầng bảo vệ đặc biệt, cho dù là một con ruồi cũng không bay vào được.

Nhưng sao Diệp Vĩnh Khang lại xuất hiện ở đây?

“Không ổn, chắc chắn thằng ranh này đã biết tối nay bản thân khó giữ được mạng sống, nên không biết đã dùng cách gì để trà trộn vào, cũng không rõ nó đang định giở trò gì nữa”.

Tiền Đại Giang đột nhiên vỗ trán, nói.

Mấy người bên cạnh nghe thế, trán cũng toát mồ hôi lạnh.

La Thiết Hiên vội vàng nói: “Vậy phải làm sao bây giờ, lát nữa thằng ranh đó gây ra rắc rối gì thì có khi chúng ta cũng gặp họa theo, dù sao bây giờ hắn cũng chỉ có một cái mạng hèn, e rằng chuyện gì cũng dám làm!”

Trình Văn Đống nghiến răng nghiến lợi nói: “Ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, chúng ta mau đi tố cáo hắn!”

Cả đám người vội vàng đi về phía vọng gác gần nhất.

“Đứng lại, làm gì thế hả?”

Mấy binh lính canh vọng gác được trang bị đầy đủ vũ trang nhìn thấy mấy người này chạy tới, lập tức đồng loạt giơ súng lên.

“Đừng bắn, chúng tôi có thiệp mời!”

Mấy người này sợ hãi nhanh chóng lấy thiệp mời ra, binh lính canh vọng gác mới khẽ bỏ súng xuống.

“Chúng tôi muốn tố cáo, có người lén lút vào hội trường, rất có thể muốn phá hoại, mong các cậu mau bắt hắn lại…”

Trình Văn Đống vội vàng nói.

Pằng!

Chưa dứt lời, một binh lính vọng gác đột nhiên nã một phát súng dưới chân Trình Văn Đống.

“Vớ vẩn, Đây là nơi nào chứ? Làm gì có chuyện có người trà trộn vào được? Lập tức lui về ngoài đường ranh giới cho tôi, các người chỉ có thể hoạt động tại khu vực quy định, bằng không có chết cũng không hết tội!”

Binh lính vọng gác nghiêm nghị quát lớn.

Cả đám sợ toát mồ hôi lạnh, cũng không dám nhiều lời nữa.

“Vậy phải làm sao bây giờ, bọn họ không tin”.

Tiền Đại Giang run rẩy hỏi.

Lúc này, Trình Văn Đống lại vỗ trán: “Tôi thấy cũng chưa chắc đã là chuyện gì xấu, đợi lúc nữa chúng ta để ý quan sát cẩn thận, một khi nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang thì nhào tới bắt hắn lại!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cứ chờ mà xem, sau tám giờ tối nay, ông ta sẽ khiến cho đám người dám chống đối ông ta phải trả một cái giá thật đắt!“Không đúng!”Lúc này, Tiền Đại Giang như chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Sao thằng ranh Diệp Vĩnh Khang lại xuất hiện ở đây?”Ông ta vừa dứt lời, cả đám người đang sững sờ mới phản ứng lại, cảm thấy chuyện này không đúng lắm.Đây là nơi tổ chức nghi thức đại lễ sắc phong của hầu quân tướng, được bố trí năm tầng bảo vệ đặc biệt, cho dù là một con ruồi cũng không bay vào được.Nhưng sao Diệp Vĩnh Khang lại xuất hiện ở đây?“Không ổn, chắc chắn thằng ranh này đã biết tối nay bản thân khó giữ được mạng sống, nên không biết đã dùng cách gì để trà trộn vào, cũng không rõ nó đang định giở trò gì nữa”.Tiền Đại Giang đột nhiên vỗ trán, nói.Mấy người bên cạnh nghe thế, trán cũng toát mồ hôi lạnh.La Thiết Hiên vội vàng nói: “Vậy phải làm sao bây giờ, lát nữa thằng ranh đó gây ra rắc rối gì thì có khi chúng ta cũng gặp họa theo, dù sao bây giờ hắn cũng chỉ có một cái mạng hèn, e rằng chuyện gì cũng dám làm!”Trình Văn Đống nghiến răng nghiến lợi nói: “Ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, chúng ta mau đi tố cáo hắn!”Cả đám người vội vàng đi về phía vọng gác gần nhất.“Đứng lại, làm gì thế hả?”Mấy binh lính canh vọng gác được trang bị đầy đủ vũ trang nhìn thấy mấy người này chạy tới, lập tức đồng loạt giơ súng lên.“Đừng bắn, chúng tôi có thiệp mời!”Mấy người này sợ hãi nhanh chóng lấy thiệp mời ra, binh lính canh vọng gác mới khẽ bỏ súng xuống.“Chúng tôi muốn tố cáo, có người lén lút vào hội trường, rất có thể muốn phá hoại, mong các cậu mau bắt hắn lại…”Trình Văn Đống vội vàng nói.Pằng!Chưa dứt lời, một binh lính vọng gác đột nhiên nã một phát súng dưới chân Trình Văn Đống.“Vớ vẩn, Đây là nơi nào chứ? Làm gì có chuyện có người trà trộn vào được? Lập tức lui về ngoài đường ranh giới cho tôi, các người chỉ có thể hoạt động tại khu vực quy định, bằng không có chết cũng không hết tội!”Binh lính vọng gác nghiêm nghị quát lớn.Cả đám sợ toát mồ hôi lạnh, cũng không dám nhiều lời nữa.“Vậy phải làm sao bây giờ, bọn họ không tin”.Tiền Đại Giang run rẩy hỏi.Lúc này, Trình Văn Đống lại vỗ trán: “Tôi thấy cũng chưa chắc đã là chuyện gì xấu, đợi lúc nữa chúng ta để ý quan sát cẩn thận, một khi nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang thì nhào tới bắt hắn lại!”

Chương 319: 319: Vớ Vẩn Đây Là Nơi Nào Chứ