Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 321: 321: “cung Nghênh Hầu Quân Tướng!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Toàn bộ Long Hạ chỉ có hai người nắm trong tay quyền điều động bọn họ, một người là Tổng chỉ huy tối cao quân đội Long Hạ - Trịnh Thiên Khải, còn người kia thì không cần nói cũng biết.Đồng thời, sự xuất hiện của đội cấm vệ cũng khiến cho tất cả mọi người thêm phần kính sợ với hầu quân tướng.Lúc các hầu tướng khác được sắc phong chưa từng có cấm vệ xuất hiện.Thế mà bây giờ lại xuất hiện trong đại lễ sắc phong của hầu quân tướng, điều này đủ để nói rõ bên trên coi trọng vị này đến mức nào!Ngay sau đó, lại có hai sĩ quan mặc chiến giáp vũ trang, mặt mày trang nghiêm đi từ bên ngoài vào.Tư thế hai người này vô cùng mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén, trên người cũng đằng đằng sát khí, dù trên bả vai chỉ đeo hàm một sao nhưng ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều tràn đầy vẻ súng bái kính nể.Thần hộ quốc phía Bắc, Lôi Ngàn Tuyệt!Chiến thần trấn quốc phía Nam, Lục Phong Thần!“Trời ơi, ngay cả hai vị này cũng xuất hiện thì hầu quân tướng còn kinh khủng tới cỡ nào!”Trình Văn Đống không nhẫn nhịn được nữa, kinh hãi hét lên.Toàn bộ nước Long Hạ không ai không biết, không ai không hiểu uy danh của Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần!Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết, đây là hai bức tường thành sắt thép vững chắc nhất nước Long Hạ, bảo vệ cho hàng ngàn hàng vạn con dân Long Hạ!Hơn nữa, hai người này trước giờ luôn cao xa vời vợi, ngoại trừ chiến đấu thì không bao giờ tham gia bất kỳ hoạt động mang tính lễ nghi nào.Năm ngoái đã từng có một hoạt động giao lưu quốc tế, có tận mấy chục vị nguyên thủ quốc gia tham dự, Trịnh Thiên Khải đích thân chỉ đích danh muốn hai người tham gia nhưng hai người họ vẫn từ chối.Hai người còn đánh tiếng rằng: Bọn họ chỉ biết đánh giặc, không phải người mẫu, không muốn đứng ở đó cho người khác ngắm nhìn!Do đó hai người họ xuất hiện ở đại lễ sắc phong lần này, quả thật khiến người khác vô cùng kinh ngạc!Nhưng đồng thời cũng chứng tỏ rằng, hầu quân tướng còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng!XoạtHai người đi tới trước lễ đài, đứng nghiêm, xoay người, chào, lớn giọng hô: “Cung nghênh hầu quân tướng!”Ngay lập tức, tất cả sĩ quan cũng đồng thời đứng lên, nhìn về phía cửa, đồng loạt hô chào: “Cung nghênh hầu quân tướng!”

Toàn bộ Long Hạ chỉ có hai người nắm trong tay quyền điều động bọn họ, một người là Tổng chỉ huy tối cao quân đội Long Hạ - Trịnh Thiên Khải, còn người kia thì không cần nói cũng biết.

Đồng thời, sự xuất hiện của đội cấm vệ cũng khiến cho tất cả mọi người thêm phần kính sợ với hầu quân tướng.

Lúc các hầu tướng khác được sắc phong chưa từng có cấm vệ xuất hiện.

Thế mà bây giờ lại xuất hiện trong đại lễ sắc phong của hầu quân tướng, điều này đủ để nói rõ bên trên coi trọng vị này đến mức nào!

Ngay sau đó, lại có hai sĩ quan mặc chiến giáp vũ trang, mặt mày trang nghiêm đi từ bên ngoài vào.

Tư thế hai người này vô cùng mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén, trên người cũng đằng đằng sát khí, dù trên bả vai chỉ đeo hàm một sao nhưng ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều tràn đầy vẻ súng bái kính nể.

Thần hộ quốc phía Bắc, Lôi Ngàn Tuyệt!

Chiến thần trấn quốc phía Nam, Lục Phong Thần!

“Trời ơi, ngay cả hai vị này cũng xuất hiện thì hầu quân tướng còn kinh khủng tới cỡ nào!”

Trình Văn Đống không nhẫn nhịn được nữa, kinh hãi hét lên.

Toàn bộ nước Long Hạ không ai không biết, không ai không hiểu uy danh của Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần!

Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết, đây là hai bức tường thành sắt thép vững chắc nhất nước Long Hạ, bảo vệ cho hàng ngàn hàng vạn con dân Long Hạ!

Hơn nữa, hai người này trước giờ luôn cao xa vời vợi, ngoại trừ chiến đấu thì không bao giờ tham gia bất kỳ hoạt động mang tính lễ nghi nào.

Năm ngoái đã từng có một hoạt động giao lưu quốc tế, có tận mấy chục vị nguyên thủ quốc gia tham dự, Trịnh Thiên Khải đích thân chỉ đích danh muốn hai người tham gia nhưng hai người họ vẫn từ chối.

Hai người còn đánh tiếng rằng: Bọn họ chỉ biết đánh giặc, không phải người mẫu, không muốn đứng ở đó cho người khác ngắm nhìn!

Do đó hai người họ xuất hiện ở đại lễ sắc phong lần này, quả thật khiến người khác vô cùng kinh ngạc!

Nhưng đồng thời cũng chứng tỏ rằng, hầu quân tướng còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng!

Xoạt

Hai người đi tới trước lễ đài, đứng nghiêm, xoay người, chào, lớn giọng hô: “Cung nghênh hầu quân tướng!”

Ngay lập tức, tất cả sĩ quan cũng đồng thời đứng lên, nhìn về phía cửa, đồng loạt hô chào: “Cung nghênh hầu quân tướng!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Toàn bộ Long Hạ chỉ có hai người nắm trong tay quyền điều động bọn họ, một người là Tổng chỉ huy tối cao quân đội Long Hạ - Trịnh Thiên Khải, còn người kia thì không cần nói cũng biết.Đồng thời, sự xuất hiện của đội cấm vệ cũng khiến cho tất cả mọi người thêm phần kính sợ với hầu quân tướng.Lúc các hầu tướng khác được sắc phong chưa từng có cấm vệ xuất hiện.Thế mà bây giờ lại xuất hiện trong đại lễ sắc phong của hầu quân tướng, điều này đủ để nói rõ bên trên coi trọng vị này đến mức nào!Ngay sau đó, lại có hai sĩ quan mặc chiến giáp vũ trang, mặt mày trang nghiêm đi từ bên ngoài vào.Tư thế hai người này vô cùng mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén, trên người cũng đằng đằng sát khí, dù trên bả vai chỉ đeo hàm một sao nhưng ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều tràn đầy vẻ súng bái kính nể.Thần hộ quốc phía Bắc, Lôi Ngàn Tuyệt!Chiến thần trấn quốc phía Nam, Lục Phong Thần!“Trời ơi, ngay cả hai vị này cũng xuất hiện thì hầu quân tướng còn kinh khủng tới cỡ nào!”Trình Văn Đống không nhẫn nhịn được nữa, kinh hãi hét lên.Toàn bộ nước Long Hạ không ai không biết, không ai không hiểu uy danh của Lôi Ngàn Tuyệt và Lục Phong Thần!Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết, đây là hai bức tường thành sắt thép vững chắc nhất nước Long Hạ, bảo vệ cho hàng ngàn hàng vạn con dân Long Hạ!Hơn nữa, hai người này trước giờ luôn cao xa vời vợi, ngoại trừ chiến đấu thì không bao giờ tham gia bất kỳ hoạt động mang tính lễ nghi nào.Năm ngoái đã từng có một hoạt động giao lưu quốc tế, có tận mấy chục vị nguyên thủ quốc gia tham dự, Trịnh Thiên Khải đích thân chỉ đích danh muốn hai người tham gia nhưng hai người họ vẫn từ chối.Hai người còn đánh tiếng rằng: Bọn họ chỉ biết đánh giặc, không phải người mẫu, không muốn đứng ở đó cho người khác ngắm nhìn!Do đó hai người họ xuất hiện ở đại lễ sắc phong lần này, quả thật khiến người khác vô cùng kinh ngạc!Nhưng đồng thời cũng chứng tỏ rằng, hầu quân tướng còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng!XoạtHai người đi tới trước lễ đài, đứng nghiêm, xoay người, chào, lớn giọng hô: “Cung nghênh hầu quân tướng!”Ngay lập tức, tất cả sĩ quan cũng đồng thời đứng lên, nhìn về phía cửa, đồng loạt hô chào: “Cung nghênh hầu quân tướng!”

Chương 321: 321: “cung Nghênh Hầu Quân Tướng!”