Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 323: 323: Hầu Quân Tướng Thực Sự Là Diệp Vĩnh Khang!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nếu Diệp Vĩnh Khang là hầu quân tướng thật thì thà nói rằng mặt trời hình vuông còn hợp lý hơn."Hầu quân tướng còn trẻ như vậy, đây là một cơ hội tuyệt vời cho chúng ta, chỉ cần là người trẻ tuổi, dù có năng lực đến đâu, thì kiến thức và kinh nghiệm cũng có chỗ thiếu sót”."Hơn nữa tuổi trẻ máu chơi bời khắc sâu trong xương, sau này có cơ hội chúng ta sẽ dùng rượu ngon gái đẹp, tìm mọi cách lấy lòng hầu quân tướng!"Trình Văn Đống quay đầu lại, hào hứng nói với họ.Chỉ có điều khi ông ta vừa quay đầu lại, đột nhiên phát hiện sắc mặt của La Thiết Hiên và những người khác rất không đúng.Sắc mặt nãy còn hồng hào hưng phấn, lúc này tái nhợt hơn tờ giấy trắng, cơ thể run bần bật, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi to như hạt đậu, đồng tử co rút, nhìn thẳng về phía trước, giống như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ."Các ông làm sao vậy?"Trình Văn Đống ngờ vực, vô thức quay đầu lại, nhìn theo hướng ánh mắt của bọn họ về phía khán đài hành lễ.Khi Trình Văn Đống nhìn thấy cảnh tượng trên lễ đài, ông ta đột nhiên cảm thấy đầu óc ong ong, sắc mặt lập tức tái mét, suýt nữa đái luôn tại chỗ!Bởi vì hầu quân tướng lúc này đã bước lên lễ đài, quay lại đối mặt với người bên dưới.Không chỉ vậy, hầu quân tướng còn cố tình đưa mắt nhìn bọn họ, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.Được hầu quân tướng để ý tới còn mỉm cười, theo lý mà nói cho dù có là ai cũng phải vui mừng tới mức ngất luôn tại chỗ.Tuy nhiên, đám người Trình Văn Đống lại như chết đứng, cảm thấy bầu trời sắp sụp xuống!Bởi vì lúc này bọn họ mới phát hiện ra, hầu quân tướng thực sự là Diệp Vĩnh Khang!Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm đám người Trình Văn Đống vài giây, sau đó rời ánh mắt đi chỗ khác, đứng trên lễ đài đưa mắt nhìn một lượt rồi mỉm cười nói: "Tôi nghĩ hẳn là mọi người rất nghi hoặc nhỉ”."Mọi người chắc chắn đang nghĩ rằng sao tôi còn trẻ như vậy mà đã được phong hầu rồi, tôi tới là để giải đáp cho mọi người, quả thật là do tôi dựa vào quan hệ để leo lên vị trí này nên mọi người không cần lo lắng, ha ha!"Trịnh Thiên Khải - người đang ở cách xa hàng ngàn dặm, nhìn thấy cảnh này qua màn hình, tức giận đến mức khóe miệng co giật."Thằng ranh này muốn tạo phản sao, đây là nơi nào chứ, hi hi ha ha còn ra cái thể thống gì nữa, sau này tôi nhất định phải xử lý cậu ta!"Trịnh Thiên Khải tức giận đập tay xuống bàn, lần này lão định đích thân đến đó làm lễ, nhưng tạm thời vì một số việc, không thể đi được nên chỉ có thể xem truyền hình trực tiếp qua màn hình.

Nếu Diệp Vĩnh Khang là hầu quân tướng thật thì thà nói rằng mặt trời hình vuông còn hợp lý hơn.

"Hầu quân tướng còn trẻ như vậy, đây là một cơ hội tuyệt vời cho chúng ta, chỉ cần là người trẻ tuổi, dù có năng lực đến đâu, thì kiến thức và kinh nghiệm cũng có chỗ thiếu sót”.

"Hơn nữa tuổi trẻ máu chơi bời khắc sâu trong xương, sau này có cơ hội chúng ta sẽ dùng rượu ngon gái đẹp, tìm mọi cách lấy lòng hầu quân tướng!"

Trình Văn Đống quay đầu lại, hào hứng nói với họ.

Chỉ có điều khi ông ta vừa quay đầu lại, đột nhiên phát hiện sắc mặt của La Thiết Hiên và những người khác rất không đúng.

Sắc mặt nãy còn hồng hào hưng phấn, lúc này tái nhợt hơn tờ giấy trắng, cơ thể run bần bật, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi to như hạt đậu, đồng tử co rút, nhìn thẳng về phía trước, giống như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

"Các ông làm sao vậy?"

Trình Văn Đống ngờ vực, vô thức quay đầu lại, nhìn theo hướng ánh mắt của bọn họ về phía khán đài hành lễ.

Khi Trình Văn Đống nhìn thấy cảnh tượng trên lễ đài, ông ta đột nhiên cảm thấy đầu óc ong ong, sắc mặt lập tức tái mét, suýt nữa đái luôn tại chỗ!

Bởi vì hầu quân tướng lúc này đã bước lên lễ đài, quay lại đối mặt với người bên dưới.

Không chỉ vậy, hầu quân tướng còn cố tình đưa mắt nhìn bọn họ, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Được hầu quân tướng để ý tới còn mỉm cười, theo lý mà nói cho dù có là ai cũng phải vui mừng tới mức ngất luôn tại chỗ.

Tuy nhiên, đám người Trình Văn Đống lại như chết đứng, cảm thấy bầu trời sắp sụp xuống!

Bởi vì lúc này bọn họ mới phát hiện ra, hầu quân tướng thực sự là Diệp Vĩnh Khang!

Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm đám người Trình Văn Đống vài giây, sau đó rời ánh mắt đi chỗ khác, đứng trên lễ đài đưa mắt nhìn một lượt rồi mỉm cười nói: "Tôi nghĩ hẳn là mọi người rất nghi hoặc nhỉ”.

"Mọi người chắc chắn đang nghĩ rằng sao tôi còn trẻ như vậy mà đã được phong hầu rồi, tôi tới là để giải đáp cho mọi người, quả thật là do tôi dựa vào quan hệ để leo lên vị trí này nên mọi người không cần lo lắng, ha ha!"

Trịnh Thiên Khải - người đang ở cách xa hàng ngàn dặm, nhìn thấy cảnh này qua màn hình, tức giận đến mức khóe miệng co giật.

"Thằng ranh này muốn tạo phản sao, đây là nơi nào chứ, hi hi ha ha còn ra cái thể thống gì nữa, sau này tôi nhất định phải xử lý cậu ta!"

Trịnh Thiên Khải tức giận đập tay xuống bàn, lần này lão định đích thân đến đó làm lễ, nhưng tạm thời vì một số việc, không thể đi được nên chỉ có thể xem truyền hình trực tiếp qua màn hình.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nếu Diệp Vĩnh Khang là hầu quân tướng thật thì thà nói rằng mặt trời hình vuông còn hợp lý hơn."Hầu quân tướng còn trẻ như vậy, đây là một cơ hội tuyệt vời cho chúng ta, chỉ cần là người trẻ tuổi, dù có năng lực đến đâu, thì kiến thức và kinh nghiệm cũng có chỗ thiếu sót”."Hơn nữa tuổi trẻ máu chơi bời khắc sâu trong xương, sau này có cơ hội chúng ta sẽ dùng rượu ngon gái đẹp, tìm mọi cách lấy lòng hầu quân tướng!"Trình Văn Đống quay đầu lại, hào hứng nói với họ.Chỉ có điều khi ông ta vừa quay đầu lại, đột nhiên phát hiện sắc mặt của La Thiết Hiên và những người khác rất không đúng.Sắc mặt nãy còn hồng hào hưng phấn, lúc này tái nhợt hơn tờ giấy trắng, cơ thể run bần bật, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi to như hạt đậu, đồng tử co rút, nhìn thẳng về phía trước, giống như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ."Các ông làm sao vậy?"Trình Văn Đống ngờ vực, vô thức quay đầu lại, nhìn theo hướng ánh mắt của bọn họ về phía khán đài hành lễ.Khi Trình Văn Đống nhìn thấy cảnh tượng trên lễ đài, ông ta đột nhiên cảm thấy đầu óc ong ong, sắc mặt lập tức tái mét, suýt nữa đái luôn tại chỗ!Bởi vì hầu quân tướng lúc này đã bước lên lễ đài, quay lại đối mặt với người bên dưới.Không chỉ vậy, hầu quân tướng còn cố tình đưa mắt nhìn bọn họ, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.Được hầu quân tướng để ý tới còn mỉm cười, theo lý mà nói cho dù có là ai cũng phải vui mừng tới mức ngất luôn tại chỗ.Tuy nhiên, đám người Trình Văn Đống lại như chết đứng, cảm thấy bầu trời sắp sụp xuống!Bởi vì lúc này bọn họ mới phát hiện ra, hầu quân tướng thực sự là Diệp Vĩnh Khang!Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm đám người Trình Văn Đống vài giây, sau đó rời ánh mắt đi chỗ khác, đứng trên lễ đài đưa mắt nhìn một lượt rồi mỉm cười nói: "Tôi nghĩ hẳn là mọi người rất nghi hoặc nhỉ”."Mọi người chắc chắn đang nghĩ rằng sao tôi còn trẻ như vậy mà đã được phong hầu rồi, tôi tới là để giải đáp cho mọi người, quả thật là do tôi dựa vào quan hệ để leo lên vị trí này nên mọi người không cần lo lắng, ha ha!"Trịnh Thiên Khải - người đang ở cách xa hàng ngàn dặm, nhìn thấy cảnh này qua màn hình, tức giận đến mức khóe miệng co giật."Thằng ranh này muốn tạo phản sao, đây là nơi nào chứ, hi hi ha ha còn ra cái thể thống gì nữa, sau này tôi nhất định phải xử lý cậu ta!"Trịnh Thiên Khải tức giận đập tay xuống bàn, lần này lão định đích thân đến đó làm lễ, nhưng tạm thời vì một số việc, không thể đi được nên chỉ có thể xem truyền hình trực tiếp qua màn hình.

Chương 323: 323: Hầu Quân Tướng Thực Sự Là Diệp Vĩnh Khang!