“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 332: 332: Có Chết Cũng Không Nhắm Mắt!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Sử Nam Bắc, mẹ kiếp, nếu dám phản bội ông đây, ông đây nhất định bắn nát mông cậu như cái tổ ong vò vẽ!”Diệp Vĩnh Khang đập bôm bốp lên tay lái.Cùng lúc đó, trong khu biệt thự Sơn Thủy Hoa Môn.“Nào nào nào, dọn cơm thôi, Tiểu Trân mau qua xới cơm cho các chú đi!”Hạ Huyền Trúc mỉm cười đặt một đĩa rau lên bàn, sau đó gọi mọi người vào ăn cơm.Hôm nay nhà cô vô cùng náo nhiệt, có Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, bố con Âu Dương Thiết Đản, có cả bố con Tần Long Tượng và Tần Hạc.Hạ Huyền Trúc bận bịu cả nửa ngày, cuối cùng cũng hoàn thành cả một bàn thức ăn thơm ngon.Mọi khi cô không đụng đến một giọt rượu, thế mà hôm nay lại cố ý mở một chai rượu vang, rót cho mình một ly đầy, đứng dậy cười nói với mọi người: “Chào mừng mọi người đến nhà tôi làm khách, ly này tôi xin mời mọi người!”Nói xong, Hạ Huyền Trúc chuẩn bị nâng ly lên uống hết một hơi.Nhưng sắc mặt những người khác lại vô cùng nghiêm trọng, cả phòng đều như đang cố gắng kìm nén.“Khoan đã!”Ngay lúc này, Âu Dương Xuyên Trụ đột nhiên vỗ mạnh lên bàn, trầm giọng nói: “Chị Hạ, có mấy câu tôi không nhịn được phải nói”.“Con gái chị là bạn thân nhất của con trai tôi, tôi cũng luôn coi chị và anh Diệp là người nhà mình”.“Con người tôi có cái tính này, một khi đã xem ai là bạn thì cho dù đầu rơi máu chảy cũng sẽ không chối từ”.“Tôi không quan tâm người đó là chính hay tà, tóm lại tôi không thể nào trơ mắt ngồi nhìn bạn tôi gặp chuyện mà không quan tâm”.“Tôi chỉ là một tên côn đồ, không có bản lĩnh chống đối với kẻ ác, nhưng tôi có thể lựa chọn việc cùng sống cùng chết với bạn mình!”Âu Dương Xuyên Trụ vừa nói vừa bất mãn nhìn chằm chằm ly rượu vang trong tay Hạ Huyền Trúc, trầm giọng nói: “Thế mà bây giờ anh Diệp đang lâm vào cảnh nguy hiểm, chị là vợ anh ấy mà từ đầu tới cuối lại không hề tỏ ra chút lo lắng nào!”“Lại còn có tâm trạng uống rượu, anh Diệp luôn trọng tình trọng nghĩa với chị, chẳng lẽ chị không hề có chút tình cảm nào với anh Diệp sao?”“Vì vậy, chị Hạ à, rất xin lỗi nhưng tôi không uống nổi ly rượu này, cũng không thể uống.Nếu tôi uống ly rượu này của chị thì có chết cũng không nhắm mắt!”Âu Dương Xuyên Trụ vừa dứt lời, đám người Đường Văn Nguyên ngồi bên cạnh cũng cúi đầu không nói gì.Lời này cũng chính là nghi vấn trong lòng bọn họ, tất cả những người đang ngồi đây đều nhìn thấy rõ ràng phần tình cảm Diệp Vĩnh Khang dành cho Hạ Huyền Trúc.Nhưng không ai ngờ rằng, đã đến giây phút này rồi mà người phụ nữ này lại không tỏ ra một chút lo âu, từ đầu tới cuối còn nói nói cười cười với mọi người, cứ như không có chuyện gì xảy ra.
“Sử Nam Bắc, mẹ kiếp, nếu dám phản bội ông đây, ông đây nhất định bắn nát mông cậu như cái tổ ong vò vẽ!”
Diệp Vĩnh Khang đập bôm bốp lên tay lái.
Cùng lúc đó, trong khu biệt thự Sơn Thủy Hoa Môn.
“Nào nào nào, dọn cơm thôi, Tiểu Trân mau qua xới cơm cho các chú đi!”
Hạ Huyền Trúc mỉm cười đặt một đĩa rau lên bàn, sau đó gọi mọi người vào ăn cơm.
Hôm nay nhà cô vô cùng náo nhiệt, có Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, bố con Âu Dương Thiết Đản, có cả bố con Tần Long Tượng và Tần Hạc.
Hạ Huyền Trúc bận bịu cả nửa ngày, cuối cùng cũng hoàn thành cả một bàn thức ăn thơm ngon.
Mọi khi cô không đụng đến một giọt rượu, thế mà hôm nay lại cố ý mở một chai rượu vang, rót cho mình một ly đầy, đứng dậy cười nói với mọi người: “Chào mừng mọi người đến nhà tôi làm khách, ly này tôi xin mời mọi người!”
Nói xong, Hạ Huyền Trúc chuẩn bị nâng ly lên uống hết một hơi.
Nhưng sắc mặt những người khác lại vô cùng nghiêm trọng, cả phòng đều như đang cố gắng kìm nén.
“Khoan đã!”
Ngay lúc này, Âu Dương Xuyên Trụ đột nhiên vỗ mạnh lên bàn, trầm giọng nói: “Chị Hạ, có mấy câu tôi không nhịn được phải nói”.
“Con gái chị là bạn thân nhất của con trai tôi, tôi cũng luôn coi chị và anh Diệp là người nhà mình”.
“Con người tôi có cái tính này, một khi đã xem ai là bạn thì cho dù đầu rơi máu chảy cũng sẽ không chối từ”.
“Tôi không quan tâm người đó là chính hay tà, tóm lại tôi không thể nào trơ mắt ngồi nhìn bạn tôi gặp chuyện mà không quan tâm”.
“Tôi chỉ là một tên côn đồ, không có bản lĩnh chống đối với kẻ ác, nhưng tôi có thể lựa chọn việc cùng sống cùng chết với bạn mình!”
Âu Dương Xuyên Trụ vừa nói vừa bất mãn nhìn chằm chằm ly rượu vang trong tay Hạ Huyền Trúc, trầm giọng nói: “Thế mà bây giờ anh Diệp đang lâm vào cảnh nguy hiểm, chị là vợ anh ấy mà từ đầu tới cuối lại không hề tỏ ra chút lo lắng nào!”
“Lại còn có tâm trạng uống rượu, anh Diệp luôn trọng tình trọng nghĩa với chị, chẳng lẽ chị không hề có chút tình cảm nào với anh Diệp sao?”
“Vì vậy, chị Hạ à, rất xin lỗi nhưng tôi không uống nổi ly rượu này, cũng không thể uống.
Nếu tôi uống ly rượu này của chị thì có chết cũng không nhắm mắt!”
Âu Dương Xuyên Trụ vừa dứt lời, đám người Đường Văn Nguyên ngồi bên cạnh cũng cúi đầu không nói gì.
Lời này cũng chính là nghi vấn trong lòng bọn họ, tất cả những người đang ngồi đây đều nhìn thấy rõ ràng phần tình cảm Diệp Vĩnh Khang dành cho Hạ Huyền Trúc.
Nhưng không ai ngờ rằng, đã đến giây phút này rồi mà người phụ nữ này lại không tỏ ra một chút lo âu, từ đầu tới cuối còn nói nói cười cười với mọi người, cứ như không có chuyện gì xảy ra.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Sử Nam Bắc, mẹ kiếp, nếu dám phản bội ông đây, ông đây nhất định bắn nát mông cậu như cái tổ ong vò vẽ!”Diệp Vĩnh Khang đập bôm bốp lên tay lái.Cùng lúc đó, trong khu biệt thự Sơn Thủy Hoa Môn.“Nào nào nào, dọn cơm thôi, Tiểu Trân mau qua xới cơm cho các chú đi!”Hạ Huyền Trúc mỉm cười đặt một đĩa rau lên bàn, sau đó gọi mọi người vào ăn cơm.Hôm nay nhà cô vô cùng náo nhiệt, có Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, bố con Âu Dương Thiết Đản, có cả bố con Tần Long Tượng và Tần Hạc.Hạ Huyền Trúc bận bịu cả nửa ngày, cuối cùng cũng hoàn thành cả một bàn thức ăn thơm ngon.Mọi khi cô không đụng đến một giọt rượu, thế mà hôm nay lại cố ý mở một chai rượu vang, rót cho mình một ly đầy, đứng dậy cười nói với mọi người: “Chào mừng mọi người đến nhà tôi làm khách, ly này tôi xin mời mọi người!”Nói xong, Hạ Huyền Trúc chuẩn bị nâng ly lên uống hết một hơi.Nhưng sắc mặt những người khác lại vô cùng nghiêm trọng, cả phòng đều như đang cố gắng kìm nén.“Khoan đã!”Ngay lúc này, Âu Dương Xuyên Trụ đột nhiên vỗ mạnh lên bàn, trầm giọng nói: “Chị Hạ, có mấy câu tôi không nhịn được phải nói”.“Con gái chị là bạn thân nhất của con trai tôi, tôi cũng luôn coi chị và anh Diệp là người nhà mình”.“Con người tôi có cái tính này, một khi đã xem ai là bạn thì cho dù đầu rơi máu chảy cũng sẽ không chối từ”.“Tôi không quan tâm người đó là chính hay tà, tóm lại tôi không thể nào trơ mắt ngồi nhìn bạn tôi gặp chuyện mà không quan tâm”.“Tôi chỉ là một tên côn đồ, không có bản lĩnh chống đối với kẻ ác, nhưng tôi có thể lựa chọn việc cùng sống cùng chết với bạn mình!”Âu Dương Xuyên Trụ vừa nói vừa bất mãn nhìn chằm chằm ly rượu vang trong tay Hạ Huyền Trúc, trầm giọng nói: “Thế mà bây giờ anh Diệp đang lâm vào cảnh nguy hiểm, chị là vợ anh ấy mà từ đầu tới cuối lại không hề tỏ ra chút lo lắng nào!”“Lại còn có tâm trạng uống rượu, anh Diệp luôn trọng tình trọng nghĩa với chị, chẳng lẽ chị không hề có chút tình cảm nào với anh Diệp sao?”“Vì vậy, chị Hạ à, rất xin lỗi nhưng tôi không uống nổi ly rượu này, cũng không thể uống.Nếu tôi uống ly rượu này của chị thì có chết cũng không nhắm mắt!”Âu Dương Xuyên Trụ vừa dứt lời, đám người Đường Văn Nguyên ngồi bên cạnh cũng cúi đầu không nói gì.Lời này cũng chính là nghi vấn trong lòng bọn họ, tất cả những người đang ngồi đây đều nhìn thấy rõ ràng phần tình cảm Diệp Vĩnh Khang dành cho Hạ Huyền Trúc.Nhưng không ai ngờ rằng, đã đến giây phút này rồi mà người phụ nữ này lại không tỏ ra một chút lo âu, từ đầu tới cuối còn nói nói cười cười với mọi người, cứ như không có chuyện gì xảy ra.