Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 340: 340: Thằng Nhãi Chết Đi!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mao Cầu lúc này lòng như lửa đốt nên cũng không quan tâm lắm.Tuy nhiên, người thanh niên không những không rời đi mà còn chậm rãi đi về phía trước, nhẹ giọng nói: "Mày tự chết hay là để tao giúp mày?"Mao Cầu sửng sốt, rốt cục cũng cảm giác được có gì đó không đúng, trầm giọng nói: "Mày là ai?""Anh Diệp, mau đi đi!"Lúc này, Trần Tiểu Túy cũng nhận ra Diệp Vĩnh Khang, vội vàng nắm lấy cánh tay Mao Cầu, gào lên: "Ông đừng làm anh ấy bị thương, tôi chiều ông là được rồi, anh Diệp, anh mau đi đi!""Thì ra mày là Diệp Vĩnh Khang!"Mao Cầu bật cười, giương mắt nhìn từ trên xuống dưới Diệp Vĩnh Khang một lượt, sau đó quay đầu nhìn Trần Tiểu Túy đang đầm đìa nước mắt, giễu cợt nói: "Vậy hóa ra cô đến tìm tôi là vì hắn à?”"Được rồi, có vẻ như tối nay có đồ chơi rồi đây.Lát nữa tôi sẽ cho hắn xem chúng ta hoạt động, cái này chắc chắn rất k*ch th*ch đây, ha ha!"Mao Cầu vừa nói vừa đi về phía Diệp Vĩnh Khang, siết chặt nắm đấm phát ra tiếng kêu ‘răng rắc’, cười gằn nói: "Yên tâm đi, tao sẽ không giết mày đâu, nhiều nhất tao sẽ chỉ cắt đứt chân tay của mày rồi để cho mày thưởng thức màn diễn của con tình nhân của mày thôi! Ha ha ha"."Thằng nhãi, chết đi!"Mao Cầu vọt tới, một cú đấm móc hung tợn nhằm vào cằm của Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang vẫn đứng đó không hề né tránh, cứ trơ mắt nhìn nắm đấm của Mao Cầu nhanh chóng đập vào quai hàm của mình!"Anh Diệp chạy đi!"Đúng lúc này, Trần Tiểu Túy đột nhiên bổ nhào qua, dùng hết sức ôm lấy eo Mao Cầu."Chạy đi, cứ kệ em!"Trần Tiểu Túy hét lớn, dồn hết sức lực vào hai tay, chỉ để câu cho Diệp Vĩnh Khang thời gian chạy trốn.Nhưng mà, đúng vào lúc này, Trần Tiểu Túy đột nhiên cảm thấy cơ thể Mao Cầu đột nhiên ngã sang một bên, nằm ngửa trên mặt đất, hai mắt trợn tròn, trán hõm sâu, đã tắt thở!"Anh Diệp, cái này…"Trần Tiểu Túy cảm thấy hơi sững sờ, nhưng Diệp Vĩnh Khang lại nhìn chằm chằm cô ấy với ánh mắt vô cùng kỳ quái.Trần Tiểu Túy cúi đầu xem xét, mới phát hiện ra quần áo của mình đã bị Mao Cầu xé rách, vội vàng kéo quần áo che lại, hai má đỏ bừng xấu hổ.Lúc này, một chiếc áo khoác nhẹ khoác lên người cô ấy, Diệp Vĩnh Khang nắm tay cô ấy bước ra ngoài, không nói lời nào.

Mao Cầu lúc này lòng như lửa đốt nên cũng không quan tâm lắm.

Tuy nhiên, người thanh niên không những không rời đi mà còn chậm rãi đi về phía trước, nhẹ giọng nói: "Mày tự chết hay là để tao giúp mày?"

Mao Cầu sửng sốt, rốt cục cũng cảm giác được có gì đó không đúng, trầm giọng nói: "Mày là ai?"

"Anh Diệp, mau đi đi!"

Lúc này, Trần Tiểu Túy cũng nhận ra Diệp Vĩnh Khang, vội vàng nắm lấy cánh tay Mao Cầu, gào lên: "Ông đừng làm anh ấy bị thương, tôi chiều ông là được rồi, anh Diệp, anh mau đi đi!"

"Thì ra mày là Diệp Vĩnh Khang!"

Mao Cầu bật cười, giương mắt nhìn từ trên xuống dưới Diệp Vĩnh Khang một lượt, sau đó quay đầu nhìn Trần Tiểu Túy đang đầm đìa nước mắt, giễu cợt nói: "Vậy hóa ra cô đến tìm tôi là vì hắn à?”

"Được rồi, có vẻ như tối nay có đồ chơi rồi đây.

Lát nữa tôi sẽ cho hắn xem chúng ta hoạt động, cái này chắc chắn rất k*ch th*ch đây, ha ha!"

Mao Cầu vừa nói vừa đi về phía Diệp Vĩnh Khang, siết chặt nắm đấm phát ra tiếng kêu ‘răng rắc’, cười gằn nói: "Yên tâm đi, tao sẽ không giết mày đâu, nhiều nhất tao sẽ chỉ cắt đứt chân tay của mày rồi để cho mày thưởng thức màn diễn của con tình nhân của mày thôi! Ha ha ha".

"Thằng nhãi, chết đi!"

Mao Cầu vọt tới, một cú đấm móc hung tợn nhằm vào cằm của Diệp Vĩnh Khang.

Diệp Vĩnh Khang vẫn đứng đó không hề né tránh, cứ trơ mắt nhìn nắm đấm của Mao Cầu nhanh chóng đập vào quai hàm của mình!

"Anh Diệp chạy đi!"

Đúng lúc này, Trần Tiểu Túy đột nhiên bổ nhào qua, dùng hết sức ôm lấy eo Mao Cầu.

"Chạy đi, cứ kệ em!"

Trần Tiểu Túy hét lớn, dồn hết sức lực vào hai tay, chỉ để câu cho Diệp Vĩnh Khang thời gian chạy trốn.

Nhưng mà, đúng vào lúc này, Trần Tiểu Túy đột nhiên cảm thấy cơ thể Mao Cầu đột nhiên ngã sang một bên, nằm ngửa trên mặt đất, hai mắt trợn tròn, trán hõm sâu, đã tắt thở!

"Anh Diệp, cái này…"

Trần Tiểu Túy cảm thấy hơi sững sờ, nhưng Diệp Vĩnh Khang lại nhìn chằm chằm cô ấy với ánh mắt vô cùng kỳ quái.

Trần Tiểu Túy cúi đầu xem xét, mới phát hiện ra quần áo của mình đã bị Mao Cầu xé rách, vội vàng kéo quần áo che lại, hai má đỏ bừng xấu hổ.

Lúc này, một chiếc áo khoác nhẹ khoác lên người cô ấy, Diệp Vĩnh Khang nắm tay cô ấy bước ra ngoài, không nói lời nào.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mao Cầu lúc này lòng như lửa đốt nên cũng không quan tâm lắm.Tuy nhiên, người thanh niên không những không rời đi mà còn chậm rãi đi về phía trước, nhẹ giọng nói: "Mày tự chết hay là để tao giúp mày?"Mao Cầu sửng sốt, rốt cục cũng cảm giác được có gì đó không đúng, trầm giọng nói: "Mày là ai?""Anh Diệp, mau đi đi!"Lúc này, Trần Tiểu Túy cũng nhận ra Diệp Vĩnh Khang, vội vàng nắm lấy cánh tay Mao Cầu, gào lên: "Ông đừng làm anh ấy bị thương, tôi chiều ông là được rồi, anh Diệp, anh mau đi đi!""Thì ra mày là Diệp Vĩnh Khang!"Mao Cầu bật cười, giương mắt nhìn từ trên xuống dưới Diệp Vĩnh Khang một lượt, sau đó quay đầu nhìn Trần Tiểu Túy đang đầm đìa nước mắt, giễu cợt nói: "Vậy hóa ra cô đến tìm tôi là vì hắn à?”"Được rồi, có vẻ như tối nay có đồ chơi rồi đây.Lát nữa tôi sẽ cho hắn xem chúng ta hoạt động, cái này chắc chắn rất k*ch th*ch đây, ha ha!"Mao Cầu vừa nói vừa đi về phía Diệp Vĩnh Khang, siết chặt nắm đấm phát ra tiếng kêu ‘răng rắc’, cười gằn nói: "Yên tâm đi, tao sẽ không giết mày đâu, nhiều nhất tao sẽ chỉ cắt đứt chân tay của mày rồi để cho mày thưởng thức màn diễn của con tình nhân của mày thôi! Ha ha ha"."Thằng nhãi, chết đi!"Mao Cầu vọt tới, một cú đấm móc hung tợn nhằm vào cằm của Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang vẫn đứng đó không hề né tránh, cứ trơ mắt nhìn nắm đấm của Mao Cầu nhanh chóng đập vào quai hàm của mình!"Anh Diệp chạy đi!"Đúng lúc này, Trần Tiểu Túy đột nhiên bổ nhào qua, dùng hết sức ôm lấy eo Mao Cầu."Chạy đi, cứ kệ em!"Trần Tiểu Túy hét lớn, dồn hết sức lực vào hai tay, chỉ để câu cho Diệp Vĩnh Khang thời gian chạy trốn.Nhưng mà, đúng vào lúc này, Trần Tiểu Túy đột nhiên cảm thấy cơ thể Mao Cầu đột nhiên ngã sang một bên, nằm ngửa trên mặt đất, hai mắt trợn tròn, trán hõm sâu, đã tắt thở!"Anh Diệp, cái này…"Trần Tiểu Túy cảm thấy hơi sững sờ, nhưng Diệp Vĩnh Khang lại nhìn chằm chằm cô ấy với ánh mắt vô cùng kỳ quái.Trần Tiểu Túy cúi đầu xem xét, mới phát hiện ra quần áo của mình đã bị Mao Cầu xé rách, vội vàng kéo quần áo che lại, hai má đỏ bừng xấu hổ.Lúc này, một chiếc áo khoác nhẹ khoác lên người cô ấy, Diệp Vĩnh Khang nắm tay cô ấy bước ra ngoài, không nói lời nào.

Chương 340: 340: Thằng Nhãi Chết Đi!