“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 350: 350: Chắc Không Phải Bỏ Trốn Đâu
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Diệp Vĩnh Khang đang ở đâu?"Đào Xuân Yến lạnh lùng nói.Hạ Chí Tài vội vàng nói: "Thưa cô Đào, Diệp Vĩnh Khang vẫn không có nghề nghiệp ổn định như trước, sống bám vào con ranh Hạ Huyền Trúc”."Thật ra lần trước Diệp Vĩnh Khang đánh gãy tay của cô, tôi cũng căm hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, ngay cả nằm mơ cũng muốn báo thù cho cô”."Chỉ có điều sau đó vì Diệp Vĩnh Khang và con ranh kia giở trò quỷ kế nên nhà họ Hạ chúng tôi lâm vào cảnh sa sút, không còn thế lực để có thể báo thù cho cô Đào nữa”."Hôm nay ông trời có mắt, cô Đào lần này có thể trở lại, đối với nhà họ Hạ của tôi mà nói, quả thật là sự ưu ái trời ban!""Từ nay về sau, nhà họ Hạ chúng tôi bằng lòng đi theo phục tùng cô Đào suốt đời, cô Đào chỉ đâu ngồi đó, chỉ cầu xin cô Đào giúp chúng tôi xả cục tức này, g**t ch*t Diệp Vĩnh Khang và con đàn bà đê tiện Hạ Huyền Trúc, đây là nguyện vọng cả đời này của cả nhà họ Hạ chúng tôi!"Hạ Chí Tài đúng là một con cáo già, lão nói ra lời này một cách trơn tru dõng dạc, vừa khéo léo hắt lửa giận lên người Diệp Vĩnh Khang, vừa nói bóng nói gió tìm đường lui cho lão và nhà họ Hạ.Hạ Tuyết Cầm ở bên cạnh nghe thấy những lời này, lập tức hiểu ý Hạ Chí Tài, vội vàng quỳ xuống đất nói: "Chị Đào, còn một chuyện nữa, trước đây có một lần tôi gặp lại tên khốn kiếp Diệp Vĩnh Khang, hắn còn hỏi tôi tay của con chó giữ cửa nhà tôi sao rồi”."Hắn còn nói hối hận vì chỉ đánh gãy một cánh tay của chị, bắt tôi giao chị ra, hắn bảo phải từ từ hành hạ chị...”"Im miệng!"Đào Xuân Yến tức giận đến mức đập mạnh xuống bàn, hai mắt như sắp b*n r* tia lửa.Hạ Chí Tài vội vàng nói: "Cô Đào, tên Diệp Vĩnh Khang thật đáng hận, cho dù cô từ bi rộng lượng có thể bỏ qua, nhưng chúng tôi không nhịn được, thế mà hắn lại dám nói những lời ác độc như vậy với cô”."Cô Đào, chi bằng bây giờ cô cử người đến bắt hắn lại, tôi nhất định phải tự tay g**t ch*t tên khốn nạn ấy trước mặt cô, để trút giận cho cô Đào!"Lúc này, một người nhà họ Hạ đột nhiên nói: “Ông nội, sáng nay khi đi nhặt đồng nát bên Nam Thành cháu đã thấy Diệp Vĩnh Khang và người nhà hắn lái ô tô, hình như họ đang đi về phía Nam Giang”."Cái gì, bỏ chạy rồi sao?"Hạ Chí Tài vội vàng nói với Đào Xuân Yến: "Cô Đào, cô nhanh chóng phái người đuổi theo bọn chúng đi, đừng để bọn chúng chạy mất!"Đào Xuân Yến cau mày: "Bọn chúng không biết rằng tôi đã trở lại, chắc không phải bỏ trốn đâu”.Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên nói: “Chị Đào, tôi biết rồi, hôm nay là Tết Trùng Dương, chắc chắn bọn chúng tới nhà mẹ đẻ của Hạ Huyền Trúc, nhà mẹ Hạ Huyền Trúc ở Nam Giang!"
"Diệp Vĩnh Khang đang ở đâu?"
Đào Xuân Yến lạnh lùng nói.
Hạ Chí Tài vội vàng nói: "Thưa cô Đào, Diệp Vĩnh Khang vẫn không có nghề nghiệp ổn định như trước, sống bám vào con ranh Hạ Huyền Trúc”.
"Thật ra lần trước Diệp Vĩnh Khang đánh gãy tay của cô, tôi cũng căm hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, ngay cả nằm mơ cũng muốn báo thù cho cô”.
"Chỉ có điều sau đó vì Diệp Vĩnh Khang và con ranh kia giở trò quỷ kế nên nhà họ Hạ chúng tôi lâm vào cảnh sa sút, không còn thế lực để có thể báo thù cho cô Đào nữa”.
"Hôm nay ông trời có mắt, cô Đào lần này có thể trở lại, đối với nhà họ Hạ của tôi mà nói, quả thật là sự ưu ái trời ban!"
"Từ nay về sau, nhà họ Hạ chúng tôi bằng lòng đi theo phục tùng cô Đào suốt đời, cô Đào chỉ đâu ngồi đó, chỉ cầu xin cô Đào giúp chúng tôi xả cục tức này, g**t ch*t Diệp Vĩnh Khang và con đàn bà đê tiện Hạ Huyền Trúc, đây là nguyện vọng cả đời này của cả nhà họ Hạ chúng tôi!"
Hạ Chí Tài đúng là một con cáo già, lão nói ra lời này một cách trơn tru dõng dạc, vừa khéo léo hắt lửa giận lên người Diệp Vĩnh Khang, vừa nói bóng nói gió tìm đường lui cho lão và nhà họ Hạ.
Hạ Tuyết Cầm ở bên cạnh nghe thấy những lời này, lập tức hiểu ý Hạ Chí Tài, vội vàng quỳ xuống đất nói: "Chị Đào, còn một chuyện nữa, trước đây có một lần tôi gặp lại tên khốn kiếp Diệp Vĩnh Khang, hắn còn hỏi tôi tay của con chó giữ cửa nhà tôi sao rồi”.
"Hắn còn nói hối hận vì chỉ đánh gãy một cánh tay của chị, bắt tôi giao chị ra, hắn bảo phải từ từ hành hạ chị...”
"Im miệng!"
Đào Xuân Yến tức giận đến mức đập mạnh xuống bàn, hai mắt như sắp b*n r* tia lửa.
Hạ Chí Tài vội vàng nói: "Cô Đào, tên Diệp Vĩnh Khang thật đáng hận, cho dù cô từ bi rộng lượng có thể bỏ qua, nhưng chúng tôi không nhịn được, thế mà hắn lại dám nói những lời ác độc như vậy với cô”.
"Cô Đào, chi bằng bây giờ cô cử người đến bắt hắn lại, tôi nhất định phải tự tay g**t ch*t tên khốn nạn ấy trước mặt cô, để trút giận cho cô Đào!"
Lúc này, một người nhà họ Hạ đột nhiên nói: “Ông nội, sáng nay khi đi nhặt đồng nát bên Nam Thành cháu đã thấy Diệp Vĩnh Khang và người nhà hắn lái ô tô, hình như họ đang đi về phía Nam Giang”.
"Cái gì, bỏ chạy rồi sao?"
Hạ Chí Tài vội vàng nói với Đào Xuân Yến: "Cô Đào, cô nhanh chóng phái người đuổi theo bọn chúng đi, đừng để bọn chúng chạy mất!"
Đào Xuân Yến cau mày: "Bọn chúng không biết rằng tôi đã trở lại, chắc không phải bỏ trốn đâu”.
Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên nói: “Chị Đào, tôi biết rồi, hôm nay là Tết Trùng Dương, chắc chắn bọn chúng tới nhà mẹ đẻ của Hạ Huyền Trúc, nhà mẹ Hạ Huyền Trúc ở Nam Giang!"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Diệp Vĩnh Khang đang ở đâu?"Đào Xuân Yến lạnh lùng nói.Hạ Chí Tài vội vàng nói: "Thưa cô Đào, Diệp Vĩnh Khang vẫn không có nghề nghiệp ổn định như trước, sống bám vào con ranh Hạ Huyền Trúc”."Thật ra lần trước Diệp Vĩnh Khang đánh gãy tay của cô, tôi cũng căm hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, ngay cả nằm mơ cũng muốn báo thù cho cô”."Chỉ có điều sau đó vì Diệp Vĩnh Khang và con ranh kia giở trò quỷ kế nên nhà họ Hạ chúng tôi lâm vào cảnh sa sút, không còn thế lực để có thể báo thù cho cô Đào nữa”."Hôm nay ông trời có mắt, cô Đào lần này có thể trở lại, đối với nhà họ Hạ của tôi mà nói, quả thật là sự ưu ái trời ban!""Từ nay về sau, nhà họ Hạ chúng tôi bằng lòng đi theo phục tùng cô Đào suốt đời, cô Đào chỉ đâu ngồi đó, chỉ cầu xin cô Đào giúp chúng tôi xả cục tức này, g**t ch*t Diệp Vĩnh Khang và con đàn bà đê tiện Hạ Huyền Trúc, đây là nguyện vọng cả đời này của cả nhà họ Hạ chúng tôi!"Hạ Chí Tài đúng là một con cáo già, lão nói ra lời này một cách trơn tru dõng dạc, vừa khéo léo hắt lửa giận lên người Diệp Vĩnh Khang, vừa nói bóng nói gió tìm đường lui cho lão và nhà họ Hạ.Hạ Tuyết Cầm ở bên cạnh nghe thấy những lời này, lập tức hiểu ý Hạ Chí Tài, vội vàng quỳ xuống đất nói: "Chị Đào, còn một chuyện nữa, trước đây có một lần tôi gặp lại tên khốn kiếp Diệp Vĩnh Khang, hắn còn hỏi tôi tay của con chó giữ cửa nhà tôi sao rồi”."Hắn còn nói hối hận vì chỉ đánh gãy một cánh tay của chị, bắt tôi giao chị ra, hắn bảo phải từ từ hành hạ chị...”"Im miệng!"Đào Xuân Yến tức giận đến mức đập mạnh xuống bàn, hai mắt như sắp b*n r* tia lửa.Hạ Chí Tài vội vàng nói: "Cô Đào, tên Diệp Vĩnh Khang thật đáng hận, cho dù cô từ bi rộng lượng có thể bỏ qua, nhưng chúng tôi không nhịn được, thế mà hắn lại dám nói những lời ác độc như vậy với cô”."Cô Đào, chi bằng bây giờ cô cử người đến bắt hắn lại, tôi nhất định phải tự tay g**t ch*t tên khốn nạn ấy trước mặt cô, để trút giận cho cô Đào!"Lúc này, một người nhà họ Hạ đột nhiên nói: “Ông nội, sáng nay khi đi nhặt đồng nát bên Nam Thành cháu đã thấy Diệp Vĩnh Khang và người nhà hắn lái ô tô, hình như họ đang đi về phía Nam Giang”."Cái gì, bỏ chạy rồi sao?"Hạ Chí Tài vội vàng nói với Đào Xuân Yến: "Cô Đào, cô nhanh chóng phái người đuổi theo bọn chúng đi, đừng để bọn chúng chạy mất!"Đào Xuân Yến cau mày: "Bọn chúng không biết rằng tôi đã trở lại, chắc không phải bỏ trốn đâu”.Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên nói: “Chị Đào, tôi biết rồi, hôm nay là Tết Trùng Dương, chắc chắn bọn chúng tới nhà mẹ đẻ của Hạ Huyền Trúc, nhà mẹ Hạ Huyền Trúc ở Nam Giang!"