“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 364: 364: “mày Không Định Nói Gì Sao”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đao Kiệt thấy bạn gái mình thành bộ dạng này lập tức nổi giận.Người xung quanh thấy Đao Kiệt tức giận thì vội vàng chạy tán loạn.Có thể nói cái tên Đao Kiệt này khét tiếng ở Nam Giang.Người này không chỉ độc ác mà sau lưng còn có chỗ dựa vững chắc là anh Lực – King Kong số một Nam Giang, tính cách kiêu ngạo ngông cuồng, có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.“Anh ta, chính là tên này cản đường em, em nói anh ta có vài câu mà anh ta động tay động chân với em, còn đập xe của em nữa.Anh Đao, anh nhất định phải ra mặt chuyện này giúp em”.Người phụ nữ khóc bù lu bù loa, bày ra bộ dạng mình oan ức lắm.Đao Kiệt nhìn sang Diệp Vĩnh Khang, sau khi đánh giá anh vài giây mới trầm giọng nói: “Mày không định nói gì sao?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn Đao Kiệt, khẽ thở dài nói: “Hiện giờ tâm trạng tao không được tốt, đừng chọc vào tao”.Vừa nói anh vừa xoay người đi về phía trước.Đám người Đao Kiệt ở phía sau đứng sửng sốt tại chỗ, sau khi phản ứng lại thì liền tức giận.“Đứng lại cho tao, mẹ nó, mày biết tao là ai không?”Đao Kiệt tiến lên trước mấy bước, tức giận nói: “Nghe cho rõ đây, ông là Đao Kiệt, đệch, mày dám nói chuyện với tao bằng thái độ này à? Hai cánh tay này, trái hay phải, mày tự chọn đi”.Đao Kiệt siết chặt nắm đấm vang lên tiếng răng rắc.Hắn tung hoành ở Nam Giang nhiều năm như thế, ai gặp hắn cũng phải sợ hãi dạ vâng.Bây giờ lại có một thằng không biết tốt xấu dám xem thường hắn.Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu lên nhìn đối phương bình tĩnh nói: “Mày chọn đi”.Đao Kiệt sửng sốt, sau đó bật cười: “Ranh con, xem ra mày cũng được đấy.Được, vậy tao chọn giúp mày, chẳng phải mày thuận tay trái sao, cứ để tay trái lại đi, cũng không cản trở tay phải của mày làm chuyện khác”.Nói xong hắn giơ tay ra túm lấy cánh tay trái của Diệp Vĩnh Khang nhanh như chớp.Mấy người bên cạnh nhìn Diệp Vĩnh Khang với vẻ hả hê khi người khác gặp nạn..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đao Kiệt thấy bạn gái mình thành bộ dạng này lập tức nổi giận.
Người xung quanh thấy Đao Kiệt tức giận thì vội vàng chạy tán loạn.
Có thể nói cái tên Đao Kiệt này khét tiếng ở Nam Giang.
Người này không chỉ độc ác mà sau lưng còn có chỗ dựa vững chắc là anh Lực – King Kong số một Nam Giang, tính cách kiêu ngạo ngông cuồng, có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.
“Anh ta, chính là tên này cản đường em, em nói anh ta có vài câu mà anh ta động tay động chân với em, còn đập xe của em nữa.
Anh Đao, anh nhất định phải ra mặt chuyện này giúp em”.
Người phụ nữ khóc bù lu bù loa, bày ra bộ dạng mình oan ức lắm.
Đao Kiệt nhìn sang Diệp Vĩnh Khang, sau khi đánh giá anh vài giây mới trầm giọng nói: “Mày không định nói gì sao?”
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn Đao Kiệt, khẽ thở dài nói: “Hiện giờ tâm trạng tao không được tốt, đừng chọc vào tao”.
Vừa nói anh vừa xoay người đi về phía trước.
Đám người Đao Kiệt ở phía sau đứng sửng sốt tại chỗ, sau khi phản ứng lại thì liền tức giận.
“Đứng lại cho tao, mẹ nó, mày biết tao là ai không?”
Đao Kiệt tiến lên trước mấy bước, tức giận nói: “Nghe cho rõ đây, ông là Đao Kiệt, đệch, mày dám nói chuyện với tao bằng thái độ này à? Hai cánh tay này, trái hay phải, mày tự chọn đi”.
Đao Kiệt siết chặt nắm đấm vang lên tiếng răng rắc.
Hắn tung hoành ở Nam Giang nhiều năm như thế, ai gặp hắn cũng phải sợ hãi dạ vâng.
Bây giờ lại có một thằng không biết tốt xấu dám xem thường hắn.
Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu lên nhìn đối phương bình tĩnh nói: “Mày chọn đi”.
Đao Kiệt sửng sốt, sau đó bật cười: “Ranh con, xem ra mày cũng được đấy.
Được, vậy tao chọn giúp mày, chẳng phải mày thuận tay trái sao, cứ để tay trái lại đi, cũng không cản trở tay phải của mày làm chuyện khác”.
Nói xong hắn giơ tay ra túm lấy cánh tay trái của Diệp Vĩnh Khang nhanh như chớp.
Mấy người bên cạnh nhìn Diệp Vĩnh Khang với vẻ hả hê khi người khác gặp nạn.
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đao Kiệt thấy bạn gái mình thành bộ dạng này lập tức nổi giận.Người xung quanh thấy Đao Kiệt tức giận thì vội vàng chạy tán loạn.Có thể nói cái tên Đao Kiệt này khét tiếng ở Nam Giang.Người này không chỉ độc ác mà sau lưng còn có chỗ dựa vững chắc là anh Lực – King Kong số một Nam Giang, tính cách kiêu ngạo ngông cuồng, có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.“Anh ta, chính là tên này cản đường em, em nói anh ta có vài câu mà anh ta động tay động chân với em, còn đập xe của em nữa.Anh Đao, anh nhất định phải ra mặt chuyện này giúp em”.Người phụ nữ khóc bù lu bù loa, bày ra bộ dạng mình oan ức lắm.Đao Kiệt nhìn sang Diệp Vĩnh Khang, sau khi đánh giá anh vài giây mới trầm giọng nói: “Mày không định nói gì sao?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn Đao Kiệt, khẽ thở dài nói: “Hiện giờ tâm trạng tao không được tốt, đừng chọc vào tao”.Vừa nói anh vừa xoay người đi về phía trước.Đám người Đao Kiệt ở phía sau đứng sửng sốt tại chỗ, sau khi phản ứng lại thì liền tức giận.“Đứng lại cho tao, mẹ nó, mày biết tao là ai không?”Đao Kiệt tiến lên trước mấy bước, tức giận nói: “Nghe cho rõ đây, ông là Đao Kiệt, đệch, mày dám nói chuyện với tao bằng thái độ này à? Hai cánh tay này, trái hay phải, mày tự chọn đi”.Đao Kiệt siết chặt nắm đấm vang lên tiếng răng rắc.Hắn tung hoành ở Nam Giang nhiều năm như thế, ai gặp hắn cũng phải sợ hãi dạ vâng.Bây giờ lại có một thằng không biết tốt xấu dám xem thường hắn.Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu lên nhìn đối phương bình tĩnh nói: “Mày chọn đi”.Đao Kiệt sửng sốt, sau đó bật cười: “Ranh con, xem ra mày cũng được đấy.Được, vậy tao chọn giúp mày, chẳng phải mày thuận tay trái sao, cứ để tay trái lại đi, cũng không cản trở tay phải của mày làm chuyện khác”.Nói xong hắn giơ tay ra túm lấy cánh tay trái của Diệp Vĩnh Khang nhanh như chớp.Mấy người bên cạnh nhìn Diệp Vĩnh Khang với vẻ hả hê khi người khác gặp nạn..