Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 370: 370: Cô Ta Có Một Ý Tưởng

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cô ta biết rất rõ rằng những người cô ta quen biết trong xã hội thậm chí còn không bằng con kiến trước mặt Đao Kiệt, chứ đừng nói đến việc lựa lời nói với hắn.Nói tóm lại, vấn đề này đã đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.Trương Hiểu Đan không phải thương cho Diệp Vĩnh Khang, cô ta chỉ lo là Đao Kiệt điên lên sẽ ảnh hưởng đến gia đình của dì thôi."Dì cả, dì lại đây".Trương Hiểu Đan trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng, dẫn Trương Hoa Phương đi ra ban công, nói thầm với đối phương."Không được, không được, không được, ý kiến kiểu gì vậy?”Trương Hoa Phương nghe xong, vội xua tay nói: “Thằng này bất luận tốt xấu gì cũng là bố của Tiểu Trân, nếu hắn có mệnh hệ gì thì Tiểu Trân phải làm sao đây?""Hơn nữa, nếu như dì vì bảo vệ bản thân mà bán đứng con rể, thì sau này lương tâm của dì sẽ cắn rứt không thôi mất.Không được, không được, nghĩ cách khác đi!""Nhưng dì…""Đừng nói nữa, dù sao dì cũng sẽ không giao người ra đâu, nếu không được thì cả nhà dì sẽ cùng nhau gánh vậy!"Thái độ của Trương Hoa Phương rất kiên định.Trương Hiểu Đan lại cuống lắm rồi, cách tốt nhất lúc này là giao Diệp Vĩnh Khang ra, phủi sạch quan hệ với anh, đừng để Đao Kiệt giận cá chém thớt.Tuy nhiên, dì cả lại rất kiên quyết, nói gì cũng không chịu làm theo.Nhưng Trương Hiểu Đan tức thì tức vậy thôi, từ nhỏ đến lớn cô ta rất thân với dì cả, chuyện này dù thế nào cô ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được.Suy nghĩ một hồi, Trương Hiểu Đan đảo tròn mắt, cô ta có một ý tưởng."À mà, cháu chợt nhớ ra bạn cháu có một ông cậu, rất có tiếng trong giang hồ, để cháu thử tìm cậu ấy xem sao!"Trương Hiểu Đan nói to, sau đó nhanh chóng lấy điện thoại ra: "Alo, mình là Hiểu Đan đây, mình nhờ cậu một việc, chỗ mình dính chút phiền phức…"

Cô ta biết rất rõ rằng những người cô ta quen biết trong xã hội thậm chí còn không bằng con kiến trước mặt Đao Kiệt, chứ đừng nói đến việc lựa lời nói với hắn.

Nói tóm lại, vấn đề này đã đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.

Trương Hiểu Đan không phải thương cho Diệp Vĩnh Khang, cô ta chỉ lo là Đao Kiệt điên lên sẽ ảnh hưởng đến gia đình của dì thôi.

"Dì cả, dì lại đây".

Trương Hiểu Đan trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng, dẫn Trương Hoa Phương đi ra ban công, nói thầm với đối phương.

"Không được, không được, không được, ý kiến kiểu gì vậy?”

Trương Hoa Phương nghe xong, vội xua tay nói: “Thằng này bất luận tốt xấu gì cũng là bố của Tiểu Trân, nếu hắn có mệnh hệ gì thì Tiểu Trân phải làm sao đây?"

"Hơn nữa, nếu như dì vì bảo vệ bản thân mà bán đứng con rể, thì sau này lương tâm của dì sẽ cắn rứt không thôi mất.

Không được, không được, nghĩ cách khác đi!"

"Nhưng dì…"

"Đừng nói nữa, dù sao dì cũng sẽ không giao người ra đâu, nếu không được thì cả nhà dì sẽ cùng nhau gánh vậy!"

Thái độ của Trương Hoa Phương rất kiên định.

Trương Hiểu Đan lại cuống lắm rồi, cách tốt nhất lúc này là giao Diệp Vĩnh Khang ra, phủi sạch quan hệ với anh, đừng để Đao Kiệt giận cá chém thớt.

Tuy nhiên, dì cả lại rất kiên quyết, nói gì cũng không chịu làm theo.

Nhưng Trương Hiểu Đan tức thì tức vậy thôi, từ nhỏ đến lớn cô ta rất thân với dì cả, chuyện này dù thế nào cô ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được.

Suy nghĩ một hồi, Trương Hiểu Đan đảo tròn mắt, cô ta có một ý tưởng.

"À mà, cháu chợt nhớ ra bạn cháu có một ông cậu, rất có tiếng trong giang hồ, để cháu thử tìm cậu ấy xem sao!"

Trương Hiểu Đan nói to, sau đó nhanh chóng lấy điện thoại ra: "Alo, mình là Hiểu Đan đây, mình nhờ cậu một việc, chỗ mình dính chút phiền phức…"

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cô ta biết rất rõ rằng những người cô ta quen biết trong xã hội thậm chí còn không bằng con kiến trước mặt Đao Kiệt, chứ đừng nói đến việc lựa lời nói với hắn.Nói tóm lại, vấn đề này đã đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.Trương Hiểu Đan không phải thương cho Diệp Vĩnh Khang, cô ta chỉ lo là Đao Kiệt điên lên sẽ ảnh hưởng đến gia đình của dì thôi."Dì cả, dì lại đây".Trương Hiểu Đan trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng, dẫn Trương Hoa Phương đi ra ban công, nói thầm với đối phương."Không được, không được, không được, ý kiến kiểu gì vậy?”Trương Hoa Phương nghe xong, vội xua tay nói: “Thằng này bất luận tốt xấu gì cũng là bố của Tiểu Trân, nếu hắn có mệnh hệ gì thì Tiểu Trân phải làm sao đây?""Hơn nữa, nếu như dì vì bảo vệ bản thân mà bán đứng con rể, thì sau này lương tâm của dì sẽ cắn rứt không thôi mất.Không được, không được, nghĩ cách khác đi!""Nhưng dì…""Đừng nói nữa, dù sao dì cũng sẽ không giao người ra đâu, nếu không được thì cả nhà dì sẽ cùng nhau gánh vậy!"Thái độ của Trương Hoa Phương rất kiên định.Trương Hiểu Đan lại cuống lắm rồi, cách tốt nhất lúc này là giao Diệp Vĩnh Khang ra, phủi sạch quan hệ với anh, đừng để Đao Kiệt giận cá chém thớt.Tuy nhiên, dì cả lại rất kiên quyết, nói gì cũng không chịu làm theo.Nhưng Trương Hiểu Đan tức thì tức vậy thôi, từ nhỏ đến lớn cô ta rất thân với dì cả, chuyện này dù thế nào cô ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được.Suy nghĩ một hồi, Trương Hiểu Đan đảo tròn mắt, cô ta có một ý tưởng."À mà, cháu chợt nhớ ra bạn cháu có một ông cậu, rất có tiếng trong giang hồ, để cháu thử tìm cậu ấy xem sao!"Trương Hiểu Đan nói to, sau đó nhanh chóng lấy điện thoại ra: "Alo, mình là Hiểu Đan đây, mình nhờ cậu một việc, chỗ mình dính chút phiền phức…"

Chương 370: 370: Cô Ta Có Một Ý Tưởng