Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 380: 380: “xem Cái Đầu Ông Ý!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Anh có ý gì, uy h**p tôi, cái loại vô dụng nhà anh…”Trương Hiểu Đan đang định nổi điên, đột nhiên nghe thấy tiếng quát rất lớn của Trương Hoa Phương từ trong phòng bếp: “Cãi cái gì mà cãi, đến đây giúp một tay đi, dọn cơm rồi!”Một bữa cơm vô cùng vui vẻ hoà thuận, giữa chừng Trương Hoa Phương còn khen Hiểu Đan có bản lĩnh, nói lần này nếu như không có cô ta thì e rằng không dễ gì sống tiếp qua ngày.“Diệp Vĩnh Khang, mày buông đũa xuống cho tao!”Trương Hoa Phương thấy Diệp Vĩnh Khang chỉ biết cúi đầu ăn cơm, trong lòng đột nhiên bừng bừng lửa giận: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, mày còn không mau cảm ơn Hiểu Đan cho tử tế đi!”“Nếu như không có con bé giúp dẹp yên chuyện này nhờ các mối quan hệ thì e rằng lúc này mày đã mất mạng rồi!”Diệp Vĩnh Khang khẽ giơ tay lên, nhìn Trương Hiểu Đan như cười như không, nói: “Con cảm thấy chuyện này nên cảm ơn Đao Kiệt rộng lượng mới phải, nếu không thì bây giờ con gọi cậu ta tới, chúng ta cảm ơn riêng cậu ta cho tử tế nhé?”“Này, tên vong ơn bội nghĩa mày sao lại thả rắm ở đây, Hiểu Đan tốn bao nhiêu công sức nhờ vả quan hệ mới cứu được mày, mày còn chút lương tâm nào không vậy?”Trương Hoa Phương nghe thế lập tức giận dữ mắng Diệp Vĩnh Khang một trận.“Dì cả, thôi bỏ đi, không sao ạ”.Trương Hiểu Đan vội vàng lên tiếng, thầm cảm thấy hơi hoảng hốt, cũng không biết tại sao vừa nãy lúc bị Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm, cô ta lại cảm thấy hơi sợ.Mặc dù khá khó hiểu nhưng dù sao chuyện này cũng nên cho qua.Ăn cơm tối xong, cả nhà vui vẻ ra ngoài xem hoa đăng.Thành phố Nam Giang này ngoại trừ dân cư dũng mãnh ra thì còn đậm bản sắc văn hóa hoa đăng, vào tối lễ Tết Trùng Dương mỗi năm đều sẽ tổ chức lễ hội hoa đăng rất lớn.“Ôi, bà ngoại nhìn kìa, đẹp quá!”Người phấn khích nhất là Diệp Tiểu Trân, cô bé lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên được xem hoa đăng, cả đường đi cô bé cứ nhảy nhót hết nhìn đông lại nhìn tây dường như hai mắt đã không đủ dùng.Sau khi đi khoảng nửa tiếng, Hạ Đức Minh bỗng dè dặt nói với Trương Hoa Phương: “Bà này, hoa đăng cũng chẳng có gì đáng xem cả, hay là chúng ta đến đấu trường xem thi đấu đi”.“Xem cái đầu ông ý!”Trương Hoa Phương mắng Hạ Đức Minh: “Nơi đó bạo lực như thế, nếu làm Tiểu Trân sợ thì phải làm sao?”“Còn nữa, những người nhát gan như ông mà cũng muốn đi xem đấu trường à? Cảnh tượng đó có thể dọa ông tè ra quần đó!”Hạ Đức Minh đỏ ửng mặt, cúi đầu lẩm bẩm nói: “Tốt xấu gì tôi cũng là đàn ông mà, qua đó xem một chút thôi”.

“Anh có ý gì, uy h**p tôi, cái loại vô dụng nhà anh…”

Trương Hiểu Đan đang định nổi điên, đột nhiên nghe thấy tiếng quát rất lớn của Trương Hoa Phương từ trong phòng bếp: “Cãi cái gì mà cãi, đến đây giúp một tay đi, dọn cơm rồi!”

Một bữa cơm vô cùng vui vẻ hoà thuận, giữa chừng Trương Hoa Phương còn khen Hiểu Đan có bản lĩnh, nói lần này nếu như không có cô ta thì e rằng không dễ gì sống tiếp qua ngày.

“Diệp Vĩnh Khang, mày buông đũa xuống cho tao!”

Trương Hoa Phương thấy Diệp Vĩnh Khang chỉ biết cúi đầu ăn cơm, trong lòng đột nhiên bừng bừng lửa giận: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, mày còn không mau cảm ơn Hiểu Đan cho tử tế đi!”

“Nếu như không có con bé giúp dẹp yên chuyện này nhờ các mối quan hệ thì e rằng lúc này mày đã mất mạng rồi!”

Diệp Vĩnh Khang khẽ giơ tay lên, nhìn Trương Hiểu Đan như cười như không, nói: “Con cảm thấy chuyện này nên cảm ơn Đao Kiệt rộng lượng mới phải, nếu không thì bây giờ con gọi cậu ta tới, chúng ta cảm ơn riêng cậu ta cho tử tế nhé?”

“Này, tên vong ơn bội nghĩa mày sao lại thả rắm ở đây, Hiểu Đan tốn bao nhiêu công sức nhờ vả quan hệ mới cứu được mày, mày còn chút lương tâm nào không vậy?”

Trương Hoa Phương nghe thế lập tức giận dữ mắng Diệp Vĩnh Khang một trận.

“Dì cả, thôi bỏ đi, không sao ạ”.

Trương Hiểu Đan vội vàng lên tiếng, thầm cảm thấy hơi hoảng hốt, cũng không biết tại sao vừa nãy lúc bị Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm, cô ta lại cảm thấy hơi sợ.

Mặc dù khá khó hiểu nhưng dù sao chuyện này cũng nên cho qua.

Ăn cơm tối xong, cả nhà vui vẻ ra ngoài xem hoa đăng.

Thành phố Nam Giang này ngoại trừ dân cư dũng mãnh ra thì còn đậm bản sắc văn hóa hoa đăng, vào tối lễ Tết Trùng Dương mỗi năm đều sẽ tổ chức lễ hội hoa đăng rất lớn.

“Ôi, bà ngoại nhìn kìa, đẹp quá!”

Người phấn khích nhất là Diệp Tiểu Trân, cô bé lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên được xem hoa đăng, cả đường đi cô bé cứ nhảy nhót hết nhìn đông lại nhìn tây dường như hai mắt đã không đủ dùng.

Sau khi đi khoảng nửa tiếng, Hạ Đức Minh bỗng dè dặt nói với Trương Hoa Phương: “Bà này, hoa đăng cũng chẳng có gì đáng xem cả, hay là chúng ta đến đấu trường xem thi đấu đi”.

“Xem cái đầu ông ý!”

Trương Hoa Phương mắng Hạ Đức Minh: “Nơi đó bạo lực như thế, nếu làm Tiểu Trân sợ thì phải làm sao?”

“Còn nữa, những người nhát gan như ông mà cũng muốn đi xem đấu trường à? Cảnh tượng đó có thể dọa ông tè ra quần đó!”

Hạ Đức Minh đỏ ửng mặt, cúi đầu lẩm bẩm nói: “Tốt xấu gì tôi cũng là đàn ông mà, qua đó xem một chút thôi”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Anh có ý gì, uy h**p tôi, cái loại vô dụng nhà anh…”Trương Hiểu Đan đang định nổi điên, đột nhiên nghe thấy tiếng quát rất lớn của Trương Hoa Phương từ trong phòng bếp: “Cãi cái gì mà cãi, đến đây giúp một tay đi, dọn cơm rồi!”Một bữa cơm vô cùng vui vẻ hoà thuận, giữa chừng Trương Hoa Phương còn khen Hiểu Đan có bản lĩnh, nói lần này nếu như không có cô ta thì e rằng không dễ gì sống tiếp qua ngày.“Diệp Vĩnh Khang, mày buông đũa xuống cho tao!”Trương Hoa Phương thấy Diệp Vĩnh Khang chỉ biết cúi đầu ăn cơm, trong lòng đột nhiên bừng bừng lửa giận: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, mày còn không mau cảm ơn Hiểu Đan cho tử tế đi!”“Nếu như không có con bé giúp dẹp yên chuyện này nhờ các mối quan hệ thì e rằng lúc này mày đã mất mạng rồi!”Diệp Vĩnh Khang khẽ giơ tay lên, nhìn Trương Hiểu Đan như cười như không, nói: “Con cảm thấy chuyện này nên cảm ơn Đao Kiệt rộng lượng mới phải, nếu không thì bây giờ con gọi cậu ta tới, chúng ta cảm ơn riêng cậu ta cho tử tế nhé?”“Này, tên vong ơn bội nghĩa mày sao lại thả rắm ở đây, Hiểu Đan tốn bao nhiêu công sức nhờ vả quan hệ mới cứu được mày, mày còn chút lương tâm nào không vậy?”Trương Hoa Phương nghe thế lập tức giận dữ mắng Diệp Vĩnh Khang một trận.“Dì cả, thôi bỏ đi, không sao ạ”.Trương Hiểu Đan vội vàng lên tiếng, thầm cảm thấy hơi hoảng hốt, cũng không biết tại sao vừa nãy lúc bị Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm, cô ta lại cảm thấy hơi sợ.Mặc dù khá khó hiểu nhưng dù sao chuyện này cũng nên cho qua.Ăn cơm tối xong, cả nhà vui vẻ ra ngoài xem hoa đăng.Thành phố Nam Giang này ngoại trừ dân cư dũng mãnh ra thì còn đậm bản sắc văn hóa hoa đăng, vào tối lễ Tết Trùng Dương mỗi năm đều sẽ tổ chức lễ hội hoa đăng rất lớn.“Ôi, bà ngoại nhìn kìa, đẹp quá!”Người phấn khích nhất là Diệp Tiểu Trân, cô bé lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên được xem hoa đăng, cả đường đi cô bé cứ nhảy nhót hết nhìn đông lại nhìn tây dường như hai mắt đã không đủ dùng.Sau khi đi khoảng nửa tiếng, Hạ Đức Minh bỗng dè dặt nói với Trương Hoa Phương: “Bà này, hoa đăng cũng chẳng có gì đáng xem cả, hay là chúng ta đến đấu trường xem thi đấu đi”.“Xem cái đầu ông ý!”Trương Hoa Phương mắng Hạ Đức Minh: “Nơi đó bạo lực như thế, nếu làm Tiểu Trân sợ thì phải làm sao?”“Còn nữa, những người nhát gan như ông mà cũng muốn đi xem đấu trường à? Cảnh tượng đó có thể dọa ông tè ra quần đó!”Hạ Đức Minh đỏ ửng mặt, cúi đầu lẩm bẩm nói: “Tốt xấu gì tôi cũng là đàn ông mà, qua đó xem một chút thôi”.

Chương 380: 380: “xem Cái Đầu Ông Ý!”