Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 388: 388: “đồ Con Hoang”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Quả nhiên là ông ta!Đã nhiều năm trôi qua nhưng mỗi khi nhìn thấy người này, quá khứ phủ đầy bụi được giấu sâu trong lòng Diệp Vĩnh Khang lại trỗi dậy như một con quái vật.Thật ra nếu hôm nay người anh nhìn thấy là những người khác trong nhà họ Diệp thì có lẽ cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ không như vậy.Thật ra khi anh còn nhỏ, cả nhà họ Diệp ngoài bố mẹ ra thì Diệp Thiên Minh là người thân thiết với Diệp Vĩnh Khang nhất.Bố mẹ anh đi công tác quanh năm, thời thơ ấu của Diệp Vĩnh Khang gần như đều là Diệp Thiên Minh bầu bạn bên cạnh và bảo vệ anh.Với Diệp Vĩnh Khang, lúc đó Diệp Thiên Minh là chú Thiên Minh hòa nhã dễ gần, yêu thương anh nhất.Nhưng mọi thứ hoàn toàn tan vỡ sau khi bố mẹ Diệp Vĩnh Khang gặp nạn ở nước ngoài.Từ sau khi Diệp Vĩnh Khang mất đi bố mẹ, chú Thiên Minh ngày thường hòa nhã lập tức thay đổi thành người khác.Nụ cười yêu chiều khi đối mặt với Diệp Vĩnh Khang trước đó đã trở thành ánh mắt lạnh lùng đầy sự chán ghét.Xưng hô cũng đổi từ “cậu chủ Vĩnh Khang” thành “đồ con hoang”.Nhất là vào ngày Diệp Vĩnh Khang đối mặt với sự trừng phạt của gia pháp sau khi bị vu oan hãm hại, Diệp Thiên Minh còn chủ động xin trừng phạt anh, tự tay đánh gãy hai chân Diệp Vĩnh Khang bằng gậy bóng chày.Hơn nữa ông ta hoàn toàn không quan tâm đến tiếng gào khóc của Diệp Vĩnh Khang mà bỏ anh vào trong bao tải, sau đó không hề nương tay, ném anh vào dòng sông lạnh băng …Lúc đó Diệp Vĩnh Khang chưa đến mười tuổi, khoảnh khắc anh bị bỏ vào bao tải rồi ném xuống sông lạnh đến thấu xương, anh mới nhận ra chú Thiên Minh hòa nhã dễ gần, ngày thường đối xử tốt với anh không phải vì yêu mến anh mà là vì lợi ích.Lúc đó bố Diệp Vĩnh Khang đã được xác định là người kế thừa cho vị trí gia chủ tiếp theo của nhà họ Diệp, thế nên Diệp Thiên Minh mới nghĩ cách nịnh bợ Diệp Vĩnh Khang, trong mắt ông ta, Diệp Vĩnh Khang chỉ là một nước cờ để có được lợi ích thôi.Nhưng sau khi bố mẹ Diệp Vĩnh Khang gặp nạn, Diệp Vĩnh Khang cũng mất đi giá trị, Diệp Thiên Minh lộ ra bản mặt hung ác dưới lớp vỏ bọc giả tạo kia.Cùng lúc đó Diệp Thiên Minh cũng nhìn sang Diệp Vĩnh Khang.Bốn mắt nhìn nhau.Nhưng ánh mắt Diệp Thiên Minh nhìn Diệp Vĩnh Khang chẳng hề có chút ngạc nhiên nào, thậm chí còn lóe lên vẻ thú vị như thể ông ta đã đoán trước được Diệp Vĩnh Khang sẽ xuất hiện ở đây.Khán giả xung quanh lại không hề chú ý đến chi tiết này, vẫn la hét không thể tính kết quả lần này.Diệp Thiên Minh bước lên võ đài, nhận lấy micro trong tay người dẫn chương trình nói với khán giả xung quanh: “Nếu người Nam Giang thua mà không dám nhận thế thì thế này đi, chẳng phải mọi người nói chúng tôi phạm quy đó sao?”

Quả nhiên là ông ta!

Đã nhiều năm trôi qua nhưng mỗi khi nhìn thấy người này, quá khứ phủ đầy bụi được giấu sâu trong lòng Diệp Vĩnh Khang lại trỗi dậy như một con quái vật.

Thật ra nếu hôm nay người anh nhìn thấy là những người khác trong nhà họ Diệp thì có lẽ cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ không như vậy.

Thật ra khi anh còn nhỏ, cả nhà họ Diệp ngoài bố mẹ ra thì Diệp Thiên Minh là người thân thiết với Diệp Vĩnh Khang nhất.

Bố mẹ anh đi công tác quanh năm, thời thơ ấu của Diệp Vĩnh Khang gần như đều là Diệp Thiên Minh bầu bạn bên cạnh và bảo vệ anh.

Với Diệp Vĩnh Khang, lúc đó Diệp Thiên Minh là chú Thiên Minh hòa nhã dễ gần, yêu thương anh nhất.

Nhưng mọi thứ hoàn toàn tan vỡ sau khi bố mẹ Diệp Vĩnh Khang gặp nạn ở nước ngoài.

Từ sau khi Diệp Vĩnh Khang mất đi bố mẹ, chú Thiên Minh ngày thường hòa nhã lập tức thay đổi thành người khác.

Nụ cười yêu chiều khi đối mặt với Diệp Vĩnh Khang trước đó đã trở thành ánh mắt lạnh lùng đầy sự chán ghét.

Xưng hô cũng đổi từ “cậu chủ Vĩnh Khang” thành “đồ con hoang”.

Nhất là vào ngày Diệp Vĩnh Khang đối mặt với sự trừng phạt của gia pháp sau khi bị vu oan hãm hại, Diệp Thiên Minh còn chủ động xin trừng phạt anh, tự tay đánh gãy hai chân Diệp Vĩnh Khang bằng gậy bóng chày.

Hơn nữa ông ta hoàn toàn không quan tâm đến tiếng gào khóc của Diệp Vĩnh Khang mà bỏ anh vào trong bao tải, sau đó không hề nương tay, ném anh vào dòng sông lạnh băng …

Lúc đó Diệp Vĩnh Khang chưa đến mười tuổi, khoảnh khắc anh bị bỏ vào bao tải rồi ném xuống sông lạnh đến thấu xương, anh mới nhận ra chú Thiên Minh hòa nhã dễ gần, ngày thường đối xử tốt với anh không phải vì yêu mến anh mà là vì lợi ích.

Lúc đó bố Diệp Vĩnh Khang đã được xác định là người kế thừa cho vị trí gia chủ tiếp theo của nhà họ Diệp, thế nên Diệp Thiên Minh mới nghĩ cách nịnh bợ Diệp Vĩnh Khang, trong mắt ông ta, Diệp Vĩnh Khang chỉ là một nước cờ để có được lợi ích thôi.

Nhưng sau khi bố mẹ Diệp Vĩnh Khang gặp nạn, Diệp Vĩnh Khang cũng mất đi giá trị, Diệp Thiên Minh lộ ra bản mặt hung ác dưới lớp vỏ bọc giả tạo kia.

Cùng lúc đó Diệp Thiên Minh cũng nhìn sang Diệp Vĩnh Khang.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nhưng ánh mắt Diệp Thiên Minh nhìn Diệp Vĩnh Khang chẳng hề có chút ngạc nhiên nào, thậm chí còn lóe lên vẻ thú vị như thể ông ta đã đoán trước được Diệp Vĩnh Khang sẽ xuất hiện ở đây.

Khán giả xung quanh lại không hề chú ý đến chi tiết này, vẫn la hét không thể tính kết quả lần này.

Diệp Thiên Minh bước lên võ đài, nhận lấy micro trong tay người dẫn chương trình nói với khán giả xung quanh: “Nếu người Nam Giang thua mà không dám nhận thế thì thế này đi, chẳng phải mọi người nói chúng tôi phạm quy đó sao?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Quả nhiên là ông ta!Đã nhiều năm trôi qua nhưng mỗi khi nhìn thấy người này, quá khứ phủ đầy bụi được giấu sâu trong lòng Diệp Vĩnh Khang lại trỗi dậy như một con quái vật.Thật ra nếu hôm nay người anh nhìn thấy là những người khác trong nhà họ Diệp thì có lẽ cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ không như vậy.Thật ra khi anh còn nhỏ, cả nhà họ Diệp ngoài bố mẹ ra thì Diệp Thiên Minh là người thân thiết với Diệp Vĩnh Khang nhất.Bố mẹ anh đi công tác quanh năm, thời thơ ấu của Diệp Vĩnh Khang gần như đều là Diệp Thiên Minh bầu bạn bên cạnh và bảo vệ anh.Với Diệp Vĩnh Khang, lúc đó Diệp Thiên Minh là chú Thiên Minh hòa nhã dễ gần, yêu thương anh nhất.Nhưng mọi thứ hoàn toàn tan vỡ sau khi bố mẹ Diệp Vĩnh Khang gặp nạn ở nước ngoài.Từ sau khi Diệp Vĩnh Khang mất đi bố mẹ, chú Thiên Minh ngày thường hòa nhã lập tức thay đổi thành người khác.Nụ cười yêu chiều khi đối mặt với Diệp Vĩnh Khang trước đó đã trở thành ánh mắt lạnh lùng đầy sự chán ghét.Xưng hô cũng đổi từ “cậu chủ Vĩnh Khang” thành “đồ con hoang”.Nhất là vào ngày Diệp Vĩnh Khang đối mặt với sự trừng phạt của gia pháp sau khi bị vu oan hãm hại, Diệp Thiên Minh còn chủ động xin trừng phạt anh, tự tay đánh gãy hai chân Diệp Vĩnh Khang bằng gậy bóng chày.Hơn nữa ông ta hoàn toàn không quan tâm đến tiếng gào khóc của Diệp Vĩnh Khang mà bỏ anh vào trong bao tải, sau đó không hề nương tay, ném anh vào dòng sông lạnh băng …Lúc đó Diệp Vĩnh Khang chưa đến mười tuổi, khoảnh khắc anh bị bỏ vào bao tải rồi ném xuống sông lạnh đến thấu xương, anh mới nhận ra chú Thiên Minh hòa nhã dễ gần, ngày thường đối xử tốt với anh không phải vì yêu mến anh mà là vì lợi ích.Lúc đó bố Diệp Vĩnh Khang đã được xác định là người kế thừa cho vị trí gia chủ tiếp theo của nhà họ Diệp, thế nên Diệp Thiên Minh mới nghĩ cách nịnh bợ Diệp Vĩnh Khang, trong mắt ông ta, Diệp Vĩnh Khang chỉ là một nước cờ để có được lợi ích thôi.Nhưng sau khi bố mẹ Diệp Vĩnh Khang gặp nạn, Diệp Vĩnh Khang cũng mất đi giá trị, Diệp Thiên Minh lộ ra bản mặt hung ác dưới lớp vỏ bọc giả tạo kia.Cùng lúc đó Diệp Thiên Minh cũng nhìn sang Diệp Vĩnh Khang.Bốn mắt nhìn nhau.Nhưng ánh mắt Diệp Thiên Minh nhìn Diệp Vĩnh Khang chẳng hề có chút ngạc nhiên nào, thậm chí còn lóe lên vẻ thú vị như thể ông ta đã đoán trước được Diệp Vĩnh Khang sẽ xuất hiện ở đây.Khán giả xung quanh lại không hề chú ý đến chi tiết này, vẫn la hét không thể tính kết quả lần này.Diệp Thiên Minh bước lên võ đài, nhận lấy micro trong tay người dẫn chương trình nói với khán giả xung quanh: “Nếu người Nam Giang thua mà không dám nhận thế thì thế này đi, chẳng phải mọi người nói chúng tôi phạm quy đó sao?”

Chương 388: 388: “đồ Con Hoang”