“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 391: 391: Có Phải Rất Hời Không
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mới nói được nửa câu, Trương Hiểu Đan đột nhiên phát hiện ra Đao Kiệt không phải đang quỳ lạy cô ta, mà là nhờ Diệp Vĩnh Khang giúp đỡ!"Đao Kiệt, anh có bị điên không? Anh mau đứng dậy đi, chúng ta cùng xông lên cứu anh Lực".Trương Hiểu Đan nghĩ rằng Đao Kiệt chắc chắn đã bị kích động đến mức phát điên rồi, nếu không, làm sao hắn lại có thể đi nhờ Diệp Vĩnh Khang giúp đỡ được chứ?Diệp Vĩnh Khang hơi nheo mắt, có vẻ do dự.Đao Kiệt quỳ xuống đất đập đầu ‘bồm bộp’ khiến máu chảy ròng ròng.Bốn phía đều vang lên tiếng khóc nức nở, Triệu Đại Lực trên võ đài thậm chí còn bị Khỉ Gầy đánh càng lúc càng mạnh tay hơn.Sau đó, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy, dùng tay phủi bụi trên vạt áo rồi chậm rãi đi về phía võ đài."Diệp Vĩnh Khang, anh cũng điên rồi sao?"Trương Hiểu Đan hét lên.Hạ Đức Minh cũng hoảng sợ: "Tiểu Diệp, con làm gì vậy, mau quay về đi!"Nhưng mà Đao Kiệt bên cạnh lại trông vô cùng kích động: "Anh Diệp cuối cùng cũng chịu ra tay, anh Lực được cứu rồi!"Dưới ánh nhìn của khán giả, Diệp Vĩnh Khang chậm rãi bước lên võ đài.Khán giả xung quanh đột nhiên trở nên yên lặng, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía cậu thanh niên có tướng mạo bình thường đang bước lên khán đài kia.Nhưng chỉ vài giây sau, trên khán đài lại vang lên một tràng thở dài."Người anh em, mau xuống đi, đừng tự dâng đầu lên như thế"."Nhìn cậu không phải người Nam Giang, không cần phải làm vậy đâu.Lòng tốt của cậu người Nam Giang chúng tôi xin nhận, cậu mau xuống đi".Những người dân Nam Giang tốt bụng bắt đầu thuyết phục Diệp Vĩnh Khang đừng sa vào vũng lầy này.Khỉ Gầy càng cười lớn, nhìn từ trên xuống dưới Diệp Vĩnh Khang một lượt, vẻ mặt chán ghét, cười nói: "Lại một thằng lao đầu vào chỗ chết, xem ra hôm nay có cái chơi rồi đây"."Thằng nhãi, hai ta thỏa thuận trước với nhau đi? Tôi sẽ cho cậu đánh trước một trăm cú đấm ...!Không, nếu cậu có thể lực, cứ đánh tùy ý, cho đến khi nào không đánh được nữa thì thôi"."Đừng lo, tôi chắc chắn sẽ không đánh lại trong suốt quá trình này.Nếu cậu làm đau được tôi, coi như cậu thắng"."Nhưng nếu cậu không làm đau được tôi, tôi sẽ phải đấm lại cậu một cú, ha ha ha ha, có phải rất hời không?""Anh...!anh Diệp"
Mới nói được nửa câu, Trương Hiểu Đan đột nhiên phát hiện ra Đao Kiệt không phải đang quỳ lạy cô ta, mà là nhờ Diệp Vĩnh Khang giúp đỡ!
"Đao Kiệt, anh có bị điên không? Anh mau đứng dậy đi, chúng ta cùng xông lên cứu anh Lực".
Trương Hiểu Đan nghĩ rằng Đao Kiệt chắc chắn đã bị kích động đến mức phát điên rồi, nếu không, làm sao hắn lại có thể đi nhờ Diệp Vĩnh Khang giúp đỡ được chứ?
Diệp Vĩnh Khang hơi nheo mắt, có vẻ do dự.
Đao Kiệt quỳ xuống đất đập đầu ‘bồm bộp’ khiến máu chảy ròng ròng.
Bốn phía đều vang lên tiếng khóc nức nở, Triệu Đại Lực trên võ đài thậm chí còn bị Khỉ Gầy đánh càng lúc càng mạnh tay hơn.
Sau đó, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy, dùng tay phủi bụi trên vạt áo rồi chậm rãi đi về phía võ đài.
"Diệp Vĩnh Khang, anh cũng điên rồi sao?"
Trương Hiểu Đan hét lên.
Hạ Đức Minh cũng hoảng sợ: "Tiểu Diệp, con làm gì vậy, mau quay về đi!"
Nhưng mà Đao Kiệt bên cạnh lại trông vô cùng kích động: "Anh Diệp cuối cùng cũng chịu ra tay, anh Lực được cứu rồi!"
Dưới ánh nhìn của khán giả, Diệp Vĩnh Khang chậm rãi bước lên võ đài.
Khán giả xung quanh đột nhiên trở nên yên lặng, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía cậu thanh niên có tướng mạo bình thường đang bước lên khán đài kia.
Nhưng chỉ vài giây sau, trên khán đài lại vang lên một tràng thở dài.
"Người anh em, mau xuống đi, đừng tự dâng đầu lên như thế".
"Nhìn cậu không phải người Nam Giang, không cần phải làm vậy đâu.
Lòng tốt của cậu người Nam Giang chúng tôi xin nhận, cậu mau xuống đi".
Những người dân Nam Giang tốt bụng bắt đầu thuyết phục Diệp Vĩnh Khang đừng sa vào vũng lầy này.
Khỉ Gầy càng cười lớn, nhìn từ trên xuống dưới Diệp Vĩnh Khang một lượt, vẻ mặt chán ghét, cười nói: "Lại một thằng lao đầu vào chỗ chết, xem ra hôm nay có cái chơi rồi đây".
"Thằng nhãi, hai ta thỏa thuận trước với nhau đi? Tôi sẽ cho cậu đánh trước một trăm cú đấm ...!Không, nếu cậu có thể lực, cứ đánh tùy ý, cho đến khi nào không đánh được nữa thì thôi".
"Đừng lo, tôi chắc chắn sẽ không đánh lại trong suốt quá trình này.
Nếu cậu làm đau được tôi, coi như cậu thắng".
"Nhưng nếu cậu không làm đau được tôi, tôi sẽ phải đấm lại cậu một cú, ha ha ha ha, có phải rất hời không?"
"Anh...!anh Diệp"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mới nói được nửa câu, Trương Hiểu Đan đột nhiên phát hiện ra Đao Kiệt không phải đang quỳ lạy cô ta, mà là nhờ Diệp Vĩnh Khang giúp đỡ!"Đao Kiệt, anh có bị điên không? Anh mau đứng dậy đi, chúng ta cùng xông lên cứu anh Lực".Trương Hiểu Đan nghĩ rằng Đao Kiệt chắc chắn đã bị kích động đến mức phát điên rồi, nếu không, làm sao hắn lại có thể đi nhờ Diệp Vĩnh Khang giúp đỡ được chứ?Diệp Vĩnh Khang hơi nheo mắt, có vẻ do dự.Đao Kiệt quỳ xuống đất đập đầu ‘bồm bộp’ khiến máu chảy ròng ròng.Bốn phía đều vang lên tiếng khóc nức nở, Triệu Đại Lực trên võ đài thậm chí còn bị Khỉ Gầy đánh càng lúc càng mạnh tay hơn.Sau đó, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy, dùng tay phủi bụi trên vạt áo rồi chậm rãi đi về phía võ đài."Diệp Vĩnh Khang, anh cũng điên rồi sao?"Trương Hiểu Đan hét lên.Hạ Đức Minh cũng hoảng sợ: "Tiểu Diệp, con làm gì vậy, mau quay về đi!"Nhưng mà Đao Kiệt bên cạnh lại trông vô cùng kích động: "Anh Diệp cuối cùng cũng chịu ra tay, anh Lực được cứu rồi!"Dưới ánh nhìn của khán giả, Diệp Vĩnh Khang chậm rãi bước lên võ đài.Khán giả xung quanh đột nhiên trở nên yên lặng, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía cậu thanh niên có tướng mạo bình thường đang bước lên khán đài kia.Nhưng chỉ vài giây sau, trên khán đài lại vang lên một tràng thở dài."Người anh em, mau xuống đi, đừng tự dâng đầu lên như thế"."Nhìn cậu không phải người Nam Giang, không cần phải làm vậy đâu.Lòng tốt của cậu người Nam Giang chúng tôi xin nhận, cậu mau xuống đi".Những người dân Nam Giang tốt bụng bắt đầu thuyết phục Diệp Vĩnh Khang đừng sa vào vũng lầy này.Khỉ Gầy càng cười lớn, nhìn từ trên xuống dưới Diệp Vĩnh Khang một lượt, vẻ mặt chán ghét, cười nói: "Lại một thằng lao đầu vào chỗ chết, xem ra hôm nay có cái chơi rồi đây"."Thằng nhãi, hai ta thỏa thuận trước với nhau đi? Tôi sẽ cho cậu đánh trước một trăm cú đấm ...!Không, nếu cậu có thể lực, cứ đánh tùy ý, cho đến khi nào không đánh được nữa thì thôi"."Đừng lo, tôi chắc chắn sẽ không đánh lại trong suốt quá trình này.Nếu cậu làm đau được tôi, coi như cậu thắng"."Nhưng nếu cậu không làm đau được tôi, tôi sẽ phải đấm lại cậu một cú, ha ha ha ha, có phải rất hời không?""Anh...!anh Diệp"