Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 397: 397: Quá Tàn Nhẫn Và Thần Bí

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ nói hay vài câu cho anh ở trước mặt lão phu nhân.Nói không chừng khi lão phu nhân cao hứng lên, sẽ cho anh làm đối tác chiến lược cũng nên, đến lúc đó chúng ta cùng nhau kiếm tiền!"Diệp Thiên Minh kính cẩn đứng ở trên sàn nhà, giọng điệu có phần nịnh nọt, lấy lòng.Trước mặt ông ta là một người đàn ông có thể trạng rắn rỏi, nước da ngăm đen, tuổi nhiều nhất là ngoài ba mươi.Người này có dung mạo bình thường, tóc húi cua và mặc một bộ quần áo rằn ri màu xanh đậm tuy có vài chỗ bị tẩy trắng nhưng lại rất sạch sẽ.Nhìn tổng thể, ông ta giống một công nhân nhập cư làm việc trên một công trường hơn.Tuy nhiên, không ai có thể ngờ rằng một người đàn ông bình thường ăn mặc như một công nhân nhập cư lại là Nam Giang Vương - Hạ Nguyên Thành!Cái tên Hạ Nguyên Thành này chắc chắn là một thứ cấm kỵ trong cả Nam Giang!Nó khủng khiếp đến nỗi những người khác thậm chí còn không dám tùy tiện nói đến cái tên này!Lý do rất đơn giản, con người này quá mạnh, quá tàn nhẫn và thần bí.Trên thực tế, ông ta đến Nam Giang cũng chỉ mới hơn một năm.Khi ông ta đến, một mình lẻ loi, chỉ dựa vào đôi nắm đấm, trong vòng chưa đầy nửa tháng, ông ta đã đạp đổ mấy tập đoàn thế lực ngầm cố thủ ở Nam Giang!Sau khi có được chỗ đứng vững chắc ở Nam Giang, lại xảy ra xích mích với nhà họ Đào ở tỉnh lỵ vì một mảnh đất.Đúng lúc mọi người tưởng Hạ Nguyên Thành nhất định sẽ lựa chọn nhượng bộ, ông ta đột nhiên chủ động tấn công nhà họ Đào, hơn nữa còn đánh cho nhà họ Đào tan tác trong một trận quyết chiến!Thậm chí người đứng đầu nhà họ Đào khi đó đã ban hành lệnh cấm, phàm là người nhà họ Đào, cả đời cũng không được phép đặt chân đến Nam Giang nếu không được phép!Trận chiến này khiến tên tuổi Hạ Nguyên Thành bùng nổ ở Nam Giang!Chỉ cần đó là dự án mà ông ta nhắm tới thì không ai dám cạnh tranh với ông ta.Cái tên Hạ Nguyên Thành giống như một tờ giấy thông hành tuyệt đối ở Nam Giang, nếu kẻ nào dám ngáng đường chặn trước mặt ông ta, không cần biết là ai, nhất định không thể sống qua ngày thứ hai!Ngoài uy danh của mình, Hạ Nguyên Thành còn là một tên bí ẩn khó dò.Mặc dù được ca tụng là Nam Giang Vương nhưng ông ta rất kín tiếng, ít khi xuất hiện trước công chúng và luôn hành động một mình, ít ai nhìn thấy bộ mặt thật của ông ta.Có rất nhiều lời đồn đại về ông ta, có người nói rằng ông ta trước nay không dùng súng, vũ khí của ông ta là một cây cung sừng trâu lớn, bách phát bách trúng.

"Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ nói hay vài câu cho anh ở trước mặt lão phu nhân.

Nói không chừng khi lão phu nhân cao hứng lên, sẽ cho anh làm đối tác chiến lược cũng nên, đến lúc đó chúng ta cùng nhau kiếm tiền!"

Diệp Thiên Minh kính cẩn đứng ở trên sàn nhà, giọng điệu có phần nịnh nọt, lấy lòng.

Trước mặt ông ta là một người đàn ông có thể trạng rắn rỏi, nước da ngăm đen, tuổi nhiều nhất là ngoài ba mươi.

Người này có dung mạo bình thường, tóc húi cua và mặc một bộ quần áo rằn ri màu xanh đậm tuy có vài chỗ bị tẩy trắng nhưng lại rất sạch sẽ.

Nhìn tổng thể, ông ta giống một công nhân nhập cư làm việc trên một công trường hơn.

Tuy nhiên, không ai có thể ngờ rằng một người đàn ông bình thường ăn mặc như một công nhân nhập cư lại là Nam Giang Vương - Hạ Nguyên Thành!

Cái tên Hạ Nguyên Thành này chắc chắn là một thứ cấm kỵ trong cả Nam Giang!

Nó khủng khiếp đến nỗi những người khác thậm chí còn không dám tùy tiện nói đến cái tên này!

Lý do rất đơn giản, con người này quá mạnh, quá tàn nhẫn và thần bí.

Trên thực tế, ông ta đến Nam Giang cũng chỉ mới hơn một năm.

Khi ông ta đến, một mình lẻ loi, chỉ dựa vào đôi nắm đấm, trong vòng chưa đầy nửa tháng, ông ta đã đạp đổ mấy tập đoàn thế lực ngầm cố thủ ở Nam Giang!

Sau khi có được chỗ đứng vững chắc ở Nam Giang, lại xảy ra xích mích với nhà họ Đào ở tỉnh lỵ vì một mảnh đất.

Đúng lúc mọi người tưởng Hạ Nguyên Thành nhất định sẽ lựa chọn nhượng bộ, ông ta đột nhiên chủ động tấn công nhà họ Đào, hơn nữa còn đánh cho nhà họ Đào tan tác trong một trận quyết chiến!

Thậm chí người đứng đầu nhà họ Đào khi đó đã ban hành lệnh cấm, phàm là người nhà họ Đào, cả đời cũng không được phép đặt chân đến Nam Giang nếu không được phép!

Trận chiến này khiến tên tuổi Hạ Nguyên Thành bùng nổ ở Nam Giang!

Chỉ cần đó là dự án mà ông ta nhắm tới thì không ai dám cạnh tranh với ông ta.

Cái tên Hạ Nguyên Thành giống như một tờ giấy thông hành tuyệt đối ở Nam Giang, nếu kẻ nào dám ngáng đường chặn trước mặt ông ta, không cần biết là ai, nhất định không thể sống qua ngày thứ hai!

Ngoài uy danh của mình, Hạ Nguyên Thành còn là một tên bí ẩn khó dò.

Mặc dù được ca tụng là Nam Giang Vương nhưng ông ta rất kín tiếng, ít khi xuất hiện trước công chúng và luôn hành động một mình, ít ai nhìn thấy bộ mặt thật của ông ta.

Có rất nhiều lời đồn đại về ông ta, có người nói rằng ông ta trước nay không dùng súng, vũ khí của ông ta là một cây cung sừng trâu lớn, bách phát bách trúng.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ nói hay vài câu cho anh ở trước mặt lão phu nhân.Nói không chừng khi lão phu nhân cao hứng lên, sẽ cho anh làm đối tác chiến lược cũng nên, đến lúc đó chúng ta cùng nhau kiếm tiền!"Diệp Thiên Minh kính cẩn đứng ở trên sàn nhà, giọng điệu có phần nịnh nọt, lấy lòng.Trước mặt ông ta là một người đàn ông có thể trạng rắn rỏi, nước da ngăm đen, tuổi nhiều nhất là ngoài ba mươi.Người này có dung mạo bình thường, tóc húi cua và mặc một bộ quần áo rằn ri màu xanh đậm tuy có vài chỗ bị tẩy trắng nhưng lại rất sạch sẽ.Nhìn tổng thể, ông ta giống một công nhân nhập cư làm việc trên một công trường hơn.Tuy nhiên, không ai có thể ngờ rằng một người đàn ông bình thường ăn mặc như một công nhân nhập cư lại là Nam Giang Vương - Hạ Nguyên Thành!Cái tên Hạ Nguyên Thành này chắc chắn là một thứ cấm kỵ trong cả Nam Giang!Nó khủng khiếp đến nỗi những người khác thậm chí còn không dám tùy tiện nói đến cái tên này!Lý do rất đơn giản, con người này quá mạnh, quá tàn nhẫn và thần bí.Trên thực tế, ông ta đến Nam Giang cũng chỉ mới hơn một năm.Khi ông ta đến, một mình lẻ loi, chỉ dựa vào đôi nắm đấm, trong vòng chưa đầy nửa tháng, ông ta đã đạp đổ mấy tập đoàn thế lực ngầm cố thủ ở Nam Giang!Sau khi có được chỗ đứng vững chắc ở Nam Giang, lại xảy ra xích mích với nhà họ Đào ở tỉnh lỵ vì một mảnh đất.Đúng lúc mọi người tưởng Hạ Nguyên Thành nhất định sẽ lựa chọn nhượng bộ, ông ta đột nhiên chủ động tấn công nhà họ Đào, hơn nữa còn đánh cho nhà họ Đào tan tác trong một trận quyết chiến!Thậm chí người đứng đầu nhà họ Đào khi đó đã ban hành lệnh cấm, phàm là người nhà họ Đào, cả đời cũng không được phép đặt chân đến Nam Giang nếu không được phép!Trận chiến này khiến tên tuổi Hạ Nguyên Thành bùng nổ ở Nam Giang!Chỉ cần đó là dự án mà ông ta nhắm tới thì không ai dám cạnh tranh với ông ta.Cái tên Hạ Nguyên Thành giống như một tờ giấy thông hành tuyệt đối ở Nam Giang, nếu kẻ nào dám ngáng đường chặn trước mặt ông ta, không cần biết là ai, nhất định không thể sống qua ngày thứ hai!Ngoài uy danh của mình, Hạ Nguyên Thành còn là một tên bí ẩn khó dò.Mặc dù được ca tụng là Nam Giang Vương nhưng ông ta rất kín tiếng, ít khi xuất hiện trước công chúng và luôn hành động một mình, ít ai nhìn thấy bộ mặt thật của ông ta.Có rất nhiều lời đồn đại về ông ta, có người nói rằng ông ta trước nay không dùng súng, vũ khí của ông ta là một cây cung sừng trâu lớn, bách phát bách trúng.

Chương 397: 397: Quá Tàn Nhẫn Và Thần Bí