Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 407: 407: Cám Ơn Điện Chủ!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Hôm đó tôi ra ngoài làm việc, khi trở về đã đi ngang qua đường Sơn Bình, thông qua cửa kính xe, tôi đột nhiên nhìn thấy một người giống hệt Sử Thiên Vương đang ngồi trong một quán rượu nhỏ”.“Tôi lập tức dừng xe lại nhìn cho rõ thì xác định chắc chắn đó là Sử Thiên Vương!”“Tôi định đến chào hỏi anh ta thì lại đột nhiên phát hiện ra công chúa Ám Dạ và mấy thành viên Ám Dạ khác cũng ở đó”.“Trông sắc mặt bọn họ đều vô cùng nặng nề, họ đang viết viết vẽ vẽ trên một tấm bảng như đang thương lượng chuyện bí mật gì, nên tôi không qua quấy rầy”.“Mười phút sau, bọn họ mới lên một chiếc xe màu đen không có biển số đi mất, vì đó là Sử Thiên Vương nên tôi không đi theo”.Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: “Quán rượu kia ở đâu?”Hạ Nguyên Thành lắc đầu đáp: “Quán rượu ấy bây giờ không còn nữa, việc này rất kỳ lạ, sau đêm mấy người Sử Thiên Vương đi khỏi thì cả ông chủ lẫn nhân viên phục vụ trong quán rượu đều đột nhiên biến mất”.“Giống như đã bốc hơi khỏi thế gian luôn vậy, không thể tìm ra chút tung tích nào, tôi đoán rằng bọn họ đã vô tình nghe thấy chuyện gì nên đã bị diệt khẩu rồi”.“Điện Chủ, nếu chúng ta không liên minh với Ám Dạ Các thì vì sao Sử Thiên Vương lại ở cùng bọn họ?”Sắc mặt Diệp Vĩnh Khang vô cùng nặng nề, thậm chí ngay cả hơi thở cũng phải gắng mình kiềm chế.Ngay từ lúc bắt đầu, anh đã không thể nào chấp nhận chuyện bị Sử Nam Bắc phản bội, cho nên luôn tìm đủ loại sơ hở đủ mọi lý do bào chữa thay Sử Nam Bắc.Thế nhưng sự thật hết lần này đến lần khác bày ra trước mắt, ngoại trừ Sử Nam Bắc phản bội ra thì không một lý do nào tốt hơn có thể giải thích hết tất cả mọi chuyện!Nhưng Diệp Vĩnh Khang vẫn không hiểu, cho dù Sử Nam Bắc phản bội thì vì sao hắn phải làm thế?Diệp Vĩnh Khang tự thấy bản thân chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Sử Nam Bắc, hơn thế còn luôn đối xử với hắn như anh em một nhà.Mà trước nay Sử Nam Bắc vẫn luôn tỏ ra hết mực trung thành với Điện Long Thần, không hề có nguyên nhân nào khiến hắn nổi loạn làm phản cả.Mà sự thật lại đang đặt ngay trước mắt rành rành, tất cả những chuyện này rốt cuộc là vì sao?"Điện Chủ, à...!tôi có thể đi vệ sinh được không...”Hạ Nguyên Thành lúng túng gãi đầu.Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười: "Chuyện này ông không cần xin phép tôi, nhanh đi đi”."Cám ơn Điện Chủ!"Hạ Nguyên Thành vội vàng ôm bụng chạy thẳng ra ngoài.

“Hôm đó tôi ra ngoài làm việc, khi trở về đã đi ngang qua đường Sơn Bình, thông qua cửa kính xe, tôi đột nhiên nhìn thấy một người giống hệt Sử Thiên Vương đang ngồi trong một quán rượu nhỏ”.

“Tôi lập tức dừng xe lại nhìn cho rõ thì xác định chắc chắn đó là Sử Thiên Vương!”

“Tôi định đến chào hỏi anh ta thì lại đột nhiên phát hiện ra công chúa Ám Dạ và mấy thành viên Ám Dạ khác cũng ở đó”.

“Trông sắc mặt bọn họ đều vô cùng nặng nề, họ đang viết viết vẽ vẽ trên một tấm bảng như đang thương lượng chuyện bí mật gì, nên tôi không qua quấy rầy”.

“Mười phút sau, bọn họ mới lên một chiếc xe màu đen không có biển số đi mất, vì đó là Sử Thiên Vương nên tôi không đi theo”.

Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: “Quán rượu kia ở đâu?”

Hạ Nguyên Thành lắc đầu đáp: “Quán rượu ấy bây giờ không còn nữa, việc này rất kỳ lạ, sau đêm mấy người Sử Thiên Vương đi khỏi thì cả ông chủ lẫn nhân viên phục vụ trong quán rượu đều đột nhiên biến mất”.

“Giống như đã bốc hơi khỏi thế gian luôn vậy, không thể tìm ra chút tung tích nào, tôi đoán rằng bọn họ đã vô tình nghe thấy chuyện gì nên đã bị diệt khẩu rồi”.

“Điện Chủ, nếu chúng ta không liên minh với Ám Dạ Các thì vì sao Sử Thiên Vương lại ở cùng bọn họ?”

Sắc mặt Diệp Vĩnh Khang vô cùng nặng nề, thậm chí ngay cả hơi thở cũng phải gắng mình kiềm chế.

Ngay từ lúc bắt đầu, anh đã không thể nào chấp nhận chuyện bị Sử Nam Bắc phản bội, cho nên luôn tìm đủ loại sơ hở đủ mọi lý do bào chữa thay Sử Nam Bắc.

Thế nhưng sự thật hết lần này đến lần khác bày ra trước mắt, ngoại trừ Sử Nam Bắc phản bội ra thì không một lý do nào tốt hơn có thể giải thích hết tất cả mọi chuyện!

Nhưng Diệp Vĩnh Khang vẫn không hiểu, cho dù Sử Nam Bắc phản bội thì vì sao hắn phải làm thế?

Diệp Vĩnh Khang tự thấy bản thân chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Sử Nam Bắc, hơn thế còn luôn đối xử với hắn như anh em một nhà.

Mà trước nay Sử Nam Bắc vẫn luôn tỏ ra hết mực trung thành với Điện Long Thần, không hề có nguyên nhân nào khiến hắn nổi loạn làm phản cả.

Mà sự thật lại đang đặt ngay trước mắt rành rành, tất cả những chuyện này rốt cuộc là vì sao?

"Điện Chủ, à...!tôi có thể đi vệ sinh được không...”

Hạ Nguyên Thành lúng túng gãi đầu.

Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười: "Chuyện này ông không cần xin phép tôi, nhanh đi đi”.

"Cám ơn Điện Chủ!"

Hạ Nguyên Thành vội vàng ôm bụng chạy thẳng ra ngoài.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Hôm đó tôi ra ngoài làm việc, khi trở về đã đi ngang qua đường Sơn Bình, thông qua cửa kính xe, tôi đột nhiên nhìn thấy một người giống hệt Sử Thiên Vương đang ngồi trong một quán rượu nhỏ”.“Tôi lập tức dừng xe lại nhìn cho rõ thì xác định chắc chắn đó là Sử Thiên Vương!”“Tôi định đến chào hỏi anh ta thì lại đột nhiên phát hiện ra công chúa Ám Dạ và mấy thành viên Ám Dạ khác cũng ở đó”.“Trông sắc mặt bọn họ đều vô cùng nặng nề, họ đang viết viết vẽ vẽ trên một tấm bảng như đang thương lượng chuyện bí mật gì, nên tôi không qua quấy rầy”.“Mười phút sau, bọn họ mới lên một chiếc xe màu đen không có biển số đi mất, vì đó là Sử Thiên Vương nên tôi không đi theo”.Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: “Quán rượu kia ở đâu?”Hạ Nguyên Thành lắc đầu đáp: “Quán rượu ấy bây giờ không còn nữa, việc này rất kỳ lạ, sau đêm mấy người Sử Thiên Vương đi khỏi thì cả ông chủ lẫn nhân viên phục vụ trong quán rượu đều đột nhiên biến mất”.“Giống như đã bốc hơi khỏi thế gian luôn vậy, không thể tìm ra chút tung tích nào, tôi đoán rằng bọn họ đã vô tình nghe thấy chuyện gì nên đã bị diệt khẩu rồi”.“Điện Chủ, nếu chúng ta không liên minh với Ám Dạ Các thì vì sao Sử Thiên Vương lại ở cùng bọn họ?”Sắc mặt Diệp Vĩnh Khang vô cùng nặng nề, thậm chí ngay cả hơi thở cũng phải gắng mình kiềm chế.Ngay từ lúc bắt đầu, anh đã không thể nào chấp nhận chuyện bị Sử Nam Bắc phản bội, cho nên luôn tìm đủ loại sơ hở đủ mọi lý do bào chữa thay Sử Nam Bắc.Thế nhưng sự thật hết lần này đến lần khác bày ra trước mắt, ngoại trừ Sử Nam Bắc phản bội ra thì không một lý do nào tốt hơn có thể giải thích hết tất cả mọi chuyện!Nhưng Diệp Vĩnh Khang vẫn không hiểu, cho dù Sử Nam Bắc phản bội thì vì sao hắn phải làm thế?Diệp Vĩnh Khang tự thấy bản thân chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Sử Nam Bắc, hơn thế còn luôn đối xử với hắn như anh em một nhà.Mà trước nay Sử Nam Bắc vẫn luôn tỏ ra hết mực trung thành với Điện Long Thần, không hề có nguyên nhân nào khiến hắn nổi loạn làm phản cả.Mà sự thật lại đang đặt ngay trước mắt rành rành, tất cả những chuyện này rốt cuộc là vì sao?"Điện Chủ, à...!tôi có thể đi vệ sinh được không...”Hạ Nguyên Thành lúng túng gãi đầu.Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười: "Chuyện này ông không cần xin phép tôi, nhanh đi đi”."Cám ơn Điện Chủ!"Hạ Nguyên Thành vội vàng ôm bụng chạy thẳng ra ngoài.

Chương 407: 407: Cám Ơn Điện Chủ!