“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 424: 424: Đúng Không Cháu Gái Cháu Rể
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Chồng à, không phải hôm nay anh mua quà cho mẹ chúng ta sao? Mau lấy ra đi!"Người mặc vest vội vàng lấy trong túi ra một chiếc hộp, mở ra, bên trong là một mặt dây chuyền bằng ngọc bích trong vắt."Mẹ, tháng sau sinh nhật mẹ.Đây là quà sinh nhật con chuẩn bị trước cho mẹ.Mẹ có thích không?"Người đàn ông mặc vest đưa chiếc hộp qua.Khóe miệng Vương Diễm Lệ nhếch lên: "Cái này đẹp quá, ai da, con đúng là hoang phí mà, một viên đá nhỏ như vậy cũng phải có giá hơn tám mươi nghìn tệ đấy!"Chu Tiểu Lan vội vàng nói: "Mẹ cứ nhận đi, hơn tám mươi nghìn tệ đối với chúng ta không là gì cả"."Hơn nữa chúng ta cũng không giống một số người.Tám mươi nghìn tệ là một con số trên trời đối với họ".Vương Diễm Lệ không ngừng gật đầu: "Cho dù có tiền cũng không thể vung tay nhiều như vậy được.À mà, Hoa Phương, tôi nhớ ngày sinh nhật của chúng ta hình như là cùng tháng"."Con gái và con rể đã chuẩn bị quà cho bà chưa? Lấy ra xem nào".Trương Hoa Phương sa sầm mặt mày: "Bà cũng biết tháng sau rồi, chúng tôi không có thói quen chúc trước, hơn nữa chúc trước không may mắn, mang ý nghĩa chết sớm!""Ha haha ha, Hoa Phương, bao nhiêu tuổi rồi mà bà vẫn mê tín phong kiến thế à"."Thật ra, tôi cũng biết điều kiện gia đình của bà, con gái và con rể của bà chắc cũng sẽ không mua nổi món gì ra hồn đâu"."Nhưng đắt không bằng hiếu.Mặc dù đẳng cấp của các người chắc chắn không thể bằng đẳng cấp của chúng tôi, cho dù là hàng vỉa hè thì cũng phải chuẩn bị vài món chứ”."Đúng không, cháu gái, cháu rể?"Khi nói những lời này, trong lòng Vương Diễm Lệ vô cùng sảng khoái.Trước đây khi bà ta và Trương Hoa Phương ở cùng một đơn vị, Trương Hoa Phương cho dù là điều kiện gia đình hay khả năng làm việc cũng đều hơn bà ta, khiến bà ta rất khó chịu.Giờ con gái bà ta đã tìm được một người giàu có, gia đình làm công trình xây dựng, tài sản ít nhất cũng phải vài triệu, cuộc sống của bà ta lập tức phất lên nên mỗi lần nhìn thấy Trương Hoa Phương, lại phải cà khịa vài câu.Trương Hoa Phương tức giận đến cắn sắp gãy hết răng rồi, hai năm qua không biết bản thân đã nhận bao nhiêu xỉa xói của Vương Diễm Lệ.Nhưng lại không thể làm gì, thực lực gia đình quả thực lù lù ra đó, bản thân đúng là lực bất tòng tâm, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt."Mẹ, Huyền Trúc và con cũng đã chuẩn bị trước quà sinh nhật cho mẹ".Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng.
"Chồng à, không phải hôm nay anh mua quà cho mẹ chúng ta sao? Mau lấy ra đi!"
Người mặc vest vội vàng lấy trong túi ra một chiếc hộp, mở ra, bên trong là một mặt dây chuyền bằng ngọc bích trong vắt.
"Mẹ, tháng sau sinh nhật mẹ.
Đây là quà sinh nhật con chuẩn bị trước cho mẹ.
Mẹ có thích không?"
Người đàn ông mặc vest đưa chiếc hộp qua.
Khóe miệng Vương Diễm Lệ nhếch lên: "Cái này đẹp quá, ai da, con đúng là hoang phí mà, một viên đá nhỏ như vậy cũng phải có giá hơn tám mươi nghìn tệ đấy!"
Chu Tiểu Lan vội vàng nói: "Mẹ cứ nhận đi, hơn tám mươi nghìn tệ đối với chúng ta không là gì cả".
"Hơn nữa chúng ta cũng không giống một số người.
Tám mươi nghìn tệ là một con số trên trời đối với họ".
Vương Diễm Lệ không ngừng gật đầu: "Cho dù có tiền cũng không thể vung tay nhiều như vậy được.
À mà, Hoa Phương, tôi nhớ ngày sinh nhật của chúng ta hình như là cùng tháng".
"Con gái và con rể đã chuẩn bị quà cho bà chưa? Lấy ra xem nào".
Trương Hoa Phương sa sầm mặt mày: "Bà cũng biết tháng sau rồi, chúng tôi không có thói quen chúc trước, hơn nữa chúc trước không may mắn, mang ý nghĩa chết sớm!"
"Ha haha ha, Hoa Phương, bao nhiêu tuổi rồi mà bà vẫn mê tín phong kiến thế à".
"Thật ra, tôi cũng biết điều kiện gia đình của bà, con gái và con rể của bà chắc cũng sẽ không mua nổi món gì ra hồn đâu".
"Nhưng đắt không bằng hiếu.
Mặc dù đẳng cấp của các người chắc chắn không thể bằng đẳng cấp của chúng tôi, cho dù là hàng vỉa hè thì cũng phải chuẩn bị vài món chứ”.
"Đúng không, cháu gái, cháu rể?"
Khi nói những lời này, trong lòng Vương Diễm Lệ vô cùng sảng khoái.
Trước đây khi bà ta và Trương Hoa Phương ở cùng một đơn vị, Trương Hoa Phương cho dù là điều kiện gia đình hay khả năng làm việc cũng đều hơn bà ta, khiến bà ta rất khó chịu.
Giờ con gái bà ta đã tìm được một người giàu có, gia đình làm công trình xây dựng, tài sản ít nhất cũng phải vài triệu, cuộc sống của bà ta lập tức phất lên nên mỗi lần nhìn thấy Trương Hoa Phương, lại phải cà khịa vài câu.
Trương Hoa Phương tức giận đến cắn sắp gãy hết răng rồi, hai năm qua không biết bản thân đã nhận bao nhiêu xỉa xói của Vương Diễm Lệ.
Nhưng lại không thể làm gì, thực lực gia đình quả thực lù lù ra đó, bản thân đúng là lực bất tòng tâm, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Mẹ, Huyền Trúc và con cũng đã chuẩn bị trước quà sinh nhật cho mẹ".
Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Chồng à, không phải hôm nay anh mua quà cho mẹ chúng ta sao? Mau lấy ra đi!"Người mặc vest vội vàng lấy trong túi ra một chiếc hộp, mở ra, bên trong là một mặt dây chuyền bằng ngọc bích trong vắt."Mẹ, tháng sau sinh nhật mẹ.Đây là quà sinh nhật con chuẩn bị trước cho mẹ.Mẹ có thích không?"Người đàn ông mặc vest đưa chiếc hộp qua.Khóe miệng Vương Diễm Lệ nhếch lên: "Cái này đẹp quá, ai da, con đúng là hoang phí mà, một viên đá nhỏ như vậy cũng phải có giá hơn tám mươi nghìn tệ đấy!"Chu Tiểu Lan vội vàng nói: "Mẹ cứ nhận đi, hơn tám mươi nghìn tệ đối với chúng ta không là gì cả"."Hơn nữa chúng ta cũng không giống một số người.Tám mươi nghìn tệ là một con số trên trời đối với họ".Vương Diễm Lệ không ngừng gật đầu: "Cho dù có tiền cũng không thể vung tay nhiều như vậy được.À mà, Hoa Phương, tôi nhớ ngày sinh nhật của chúng ta hình như là cùng tháng"."Con gái và con rể đã chuẩn bị quà cho bà chưa? Lấy ra xem nào".Trương Hoa Phương sa sầm mặt mày: "Bà cũng biết tháng sau rồi, chúng tôi không có thói quen chúc trước, hơn nữa chúc trước không may mắn, mang ý nghĩa chết sớm!""Ha haha ha, Hoa Phương, bao nhiêu tuổi rồi mà bà vẫn mê tín phong kiến thế à"."Thật ra, tôi cũng biết điều kiện gia đình của bà, con gái và con rể của bà chắc cũng sẽ không mua nổi món gì ra hồn đâu"."Nhưng đắt không bằng hiếu.Mặc dù đẳng cấp của các người chắc chắn không thể bằng đẳng cấp của chúng tôi, cho dù là hàng vỉa hè thì cũng phải chuẩn bị vài món chứ”."Đúng không, cháu gái, cháu rể?"Khi nói những lời này, trong lòng Vương Diễm Lệ vô cùng sảng khoái.Trước đây khi bà ta và Trương Hoa Phương ở cùng một đơn vị, Trương Hoa Phương cho dù là điều kiện gia đình hay khả năng làm việc cũng đều hơn bà ta, khiến bà ta rất khó chịu.Giờ con gái bà ta đã tìm được một người giàu có, gia đình làm công trình xây dựng, tài sản ít nhất cũng phải vài triệu, cuộc sống của bà ta lập tức phất lên nên mỗi lần nhìn thấy Trương Hoa Phương, lại phải cà khịa vài câu.Trương Hoa Phương tức giận đến cắn sắp gãy hết răng rồi, hai năm qua không biết bản thân đã nhận bao nhiêu xỉa xói của Vương Diễm Lệ.Nhưng lại không thể làm gì, thực lực gia đình quả thực lù lù ra đó, bản thân đúng là lực bất tòng tâm, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt."Mẹ, Huyền Trúc và con cũng đã chuẩn bị trước quà sinh nhật cho mẹ".Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng.