Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 435: 435: Sư Phụ Cầu Xin Sư Phụ Thu Nhận Đồ Đệ!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Vậy anh cứ quỳ đi!"Diệp Vĩnh Khang không muốn trúng kế, tức giận quay lại xe, đạp chân ga chuẩn bị đi thẳng.Ầm!Nhưng lúc anh đạp chân ga, cả thân xe đột nhiên rung lắc, sau đó lại đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích!Diệp Vĩnh Khang nhìn qua kính chiếu hậu, nhất thời giật mình!Chỉ thấy Triệu Đại Lực dùng hai tay kéo đuôi xe, cố hết sức để xe đứng nguyên tại chỗ!Rừmzz!Diệp Vĩnh Khang lại đạp chân ga.Trên trán Triệu Đại Lực nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi kéo chặt đuôi xe, chiếc xe vẫn đứng nguyên tại chỗ.Vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên nghiêm túc, lại đạp ga hết cỡ lần nữa!Rừmzz!Xe cuối cùng cũng tiến về phía trước được năm centimet, nhưng Triệu Đại Lực đột nhiên gầm lên một tiếng, hai tay cố hết sức kéo chiếc xe lại, khiến cho nó lập tức tắt máy!"Chuyện này! chuyện này! ”Hạ Huyền Trúc trợn tròn mắt, dùng tay không kéo ô tô lại, ngay cả bom tấn Hollywood cũng không dám diễn như thế này!"Em ở trong xe trông Tiểu Trân, anh đi xuống xem một lát”.Diệp Vĩnh Khang khẽ thở dài, mở cửa bước xuống.Phía sau xe đã bị Triệu Đại Lực kéo ra một cái hố lớn, gân xanh của Triệu Đại Lực lộ ra, vẻ mặt dữ tợn, nhìn vô cùng đáng sợ."Sư phụ, cầu xin sư phụ thu nhận đồ đệ!"Triệu Đại Lực đã kiệt quệ sức lực, ngay cả đứng trên mặt đất cũng lắc lư không vững.Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm Triệu Đại Lực, đánh giá một hồi rồi lên tiếng hỏi: "Anh rèn luyện sức khỏe như thế nào?"Triệu Đại Lực trả lời: "Tôi không luyện tập, tôi sinh ra đã có sức khỏe tốt, mẹ tôi nói lúc mới sinh ra tôi đã tám cân rưỡi, khi đó đã dọa cả bệnh viện sợ hãi”."Sau này lớn lên, sức ăn cũng rất khỏe, bữa nào cũng ăn một nồi cơm đầy”."Tôi không thích làm bất cứ điều gì khác, bình thường khi nhìn thấy một hòn đá chỉ thích nâng nó lên, phàm là việc gì liên quan đến sức mạnh, tôi đều thích làm”."Năm mười ba tuổi tôi đã cao như vậy, sau đó không phát triển nữa, có điều cơ bắp càng ngày càng to, về sau lớn đến mức tôi không khống chế được”.Diệp Vĩnh Khang nghe xong, khóe miệng giật, sau đó chợt nhớ tới chuyện gì đó: "Hai ngày trước anh bị thương nặng trên võ đài, sao khỏe lại nhanh như vậy?"

"Vậy anh cứ quỳ đi!"

Diệp Vĩnh Khang không muốn trúng kế, tức giận quay lại xe, đạp chân ga chuẩn bị đi thẳng.

Ầm!

Nhưng lúc anh đạp chân ga, cả thân xe đột nhiên rung lắc, sau đó lại đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích!

Diệp Vĩnh Khang nhìn qua kính chiếu hậu, nhất thời giật mình!

Chỉ thấy Triệu Đại Lực dùng hai tay kéo đuôi xe, cố hết sức để xe đứng nguyên tại chỗ!

Rừmzz!

Diệp Vĩnh Khang lại đạp chân ga.

Trên trán Triệu Đại Lực nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi kéo chặt đuôi xe, chiếc xe vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên nghiêm túc, lại đạp ga hết cỡ lần nữa!

Rừmzz!

Xe cuối cùng cũng tiến về phía trước được năm centimet, nhưng Triệu Đại Lực đột nhiên gầm lên một tiếng, hai tay cố hết sức kéo chiếc xe lại, khiến cho nó lập tức tắt máy!

"Chuyện này! chuyện này! ”

Hạ Huyền Trúc trợn tròn mắt, dùng tay không kéo ô tô lại, ngay cả bom tấn Hollywood cũng không dám diễn như thế này!

"Em ở trong xe trông Tiểu Trân, anh đi xuống xem một lát”.

Diệp Vĩnh Khang khẽ thở dài, mở cửa bước xuống.

Phía sau xe đã bị Triệu Đại Lực kéo ra một cái hố lớn, gân xanh của Triệu Đại Lực lộ ra, vẻ mặt dữ tợn, nhìn vô cùng đáng sợ.

"Sư phụ, cầu xin sư phụ thu nhận đồ đệ!"

Triệu Đại Lực đã kiệt quệ sức lực, ngay cả đứng trên mặt đất cũng lắc lư không vững.

Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm Triệu Đại Lực, đánh giá một hồi rồi lên tiếng hỏi: "Anh rèn luyện sức khỏe như thế nào?"

Triệu Đại Lực trả lời: "Tôi không luyện tập, tôi sinh ra đã có sức khỏe tốt, mẹ tôi nói lúc mới sinh ra tôi đã tám cân rưỡi, khi đó đã dọa cả bệnh viện sợ hãi”.

"Sau này lớn lên, sức ăn cũng rất khỏe, bữa nào cũng ăn một nồi cơm đầy”.

"Tôi không thích làm bất cứ điều gì khác, bình thường khi nhìn thấy một hòn đá chỉ thích nâng nó lên, phàm là việc gì liên quan đến sức mạnh, tôi đều thích làm”.

"Năm mười ba tuổi tôi đã cao như vậy, sau đó không phát triển nữa, có điều cơ bắp càng ngày càng to, về sau lớn đến mức tôi không khống chế được”.

Diệp Vĩnh Khang nghe xong, khóe miệng giật, sau đó chợt nhớ tới chuyện gì đó: "Hai ngày trước anh bị thương nặng trên võ đài, sao khỏe lại nhanh như vậy?"

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Vậy anh cứ quỳ đi!"Diệp Vĩnh Khang không muốn trúng kế, tức giận quay lại xe, đạp chân ga chuẩn bị đi thẳng.Ầm!Nhưng lúc anh đạp chân ga, cả thân xe đột nhiên rung lắc, sau đó lại đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích!Diệp Vĩnh Khang nhìn qua kính chiếu hậu, nhất thời giật mình!Chỉ thấy Triệu Đại Lực dùng hai tay kéo đuôi xe, cố hết sức để xe đứng nguyên tại chỗ!Rừmzz!Diệp Vĩnh Khang lại đạp chân ga.Trên trán Triệu Đại Lực nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi kéo chặt đuôi xe, chiếc xe vẫn đứng nguyên tại chỗ.Vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên nghiêm túc, lại đạp ga hết cỡ lần nữa!Rừmzz!Xe cuối cùng cũng tiến về phía trước được năm centimet, nhưng Triệu Đại Lực đột nhiên gầm lên một tiếng, hai tay cố hết sức kéo chiếc xe lại, khiến cho nó lập tức tắt máy!"Chuyện này! chuyện này! ”Hạ Huyền Trúc trợn tròn mắt, dùng tay không kéo ô tô lại, ngay cả bom tấn Hollywood cũng không dám diễn như thế này!"Em ở trong xe trông Tiểu Trân, anh đi xuống xem một lát”.Diệp Vĩnh Khang khẽ thở dài, mở cửa bước xuống.Phía sau xe đã bị Triệu Đại Lực kéo ra một cái hố lớn, gân xanh của Triệu Đại Lực lộ ra, vẻ mặt dữ tợn, nhìn vô cùng đáng sợ."Sư phụ, cầu xin sư phụ thu nhận đồ đệ!"Triệu Đại Lực đã kiệt quệ sức lực, ngay cả đứng trên mặt đất cũng lắc lư không vững.Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm Triệu Đại Lực, đánh giá một hồi rồi lên tiếng hỏi: "Anh rèn luyện sức khỏe như thế nào?"Triệu Đại Lực trả lời: "Tôi không luyện tập, tôi sinh ra đã có sức khỏe tốt, mẹ tôi nói lúc mới sinh ra tôi đã tám cân rưỡi, khi đó đã dọa cả bệnh viện sợ hãi”."Sau này lớn lên, sức ăn cũng rất khỏe, bữa nào cũng ăn một nồi cơm đầy”."Tôi không thích làm bất cứ điều gì khác, bình thường khi nhìn thấy một hòn đá chỉ thích nâng nó lên, phàm là việc gì liên quan đến sức mạnh, tôi đều thích làm”."Năm mười ba tuổi tôi đã cao như vậy, sau đó không phát triển nữa, có điều cơ bắp càng ngày càng to, về sau lớn đến mức tôi không khống chế được”.Diệp Vĩnh Khang nghe xong, khóe miệng giật, sau đó chợt nhớ tới chuyện gì đó: "Hai ngày trước anh bị thương nặng trên võ đài, sao khỏe lại nhanh như vậy?"

Chương 435: 435: Sư Phụ Cầu Xin Sư Phụ Thu Nhận Đồ Đệ!