“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 444: 444: Ai Động Vào Thì Đều Phải Chết!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hạ Huyền Trúc có nhảy xuống sông Hoàng Hà thì cũng không thể rửa sạch oan khuất!“Không, con búp bê này không phải do tôi đặt vào, tôi không…”Hạ Huyền Trúc vội vàng giải thích.Lý Thanh Từ cười khẩy: “Muốn nói gì thì cứ theo chúng tôi về đã rồi nói sau, cô Hạ, mời!”Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, trừng mắt nhìn Lý Thanh Từ, nói: “Hôm nay cô thử động tay tôi xem! Chỉ dựa vào một con búp bê rách mà đã muốn bắt người, đầu cô bị lừa đá trúng à?”Lý Thanh Từ cũng không phí lời, một tay giơ lên: “Bắt lấy!”Vút…Mấy lính tuần tra lập tức xông về phía trước.Diệp Vĩnh Khang cũng không khách sáo, lập tức quật ngã mấy tên lính tuần tra kia xuống đất, sau đó chuyển động cơ thể, nháy mắt đã lao tới bên cạnh Lý Thanh Từ, giơ tay bóp lấy cổ đối phương nhanh như điện giật.Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của Diệp Vĩnh Khang, ai động vào thì đều phải chết!Con búp bê này rốt cuộc có phải do Hạ Huyền Trúc đặt vào hay không chẳng hề quan trọng chút nào, tóm lại ai dám động vào Hạ Huyền Trúc, dù ông trời tới thì Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ gõ cho rụng hết răng!“Vĩnh Khang, anh mau buông tay ra!”Hạ Huyền Trúc sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng tiến lên trước kéo Diệp Vĩnh Khang ra: “Anh điên rồi, mau buông tay ra!”Hạ Huyền Trúc không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dám đánh cả cảnh sát tuần tra!Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh lại, cảm xúc dần ổn định hơn, nơi này không phải chiến trường nước ngoài, dù bản thân anh thì chẳng vấn đề gì, thế nhưng anh vẫn phải suy xét thay cho Hạ Huyền Trúc.Diệp Vĩnh Khang vừa mới buông tay, Lý Thanh Từ đã lập tức đưa tay rút khẩu súng bên hông ra.
Hạ Huyền Trúc có nhảy xuống sông Hoàng Hà thì cũng không thể rửa sạch oan khuất!
“Không, con búp bê này không phải do tôi đặt vào, tôi không…”
Hạ Huyền Trúc vội vàng giải thích.
Lý Thanh Từ cười khẩy: “Muốn nói gì thì cứ theo chúng tôi về đã rồi nói sau, cô Hạ, mời!”
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, trừng mắt nhìn Lý Thanh Từ, nói: “Hôm nay cô thử động tay tôi xem! Chỉ dựa vào một con búp bê rách mà đã muốn bắt người, đầu cô bị lừa đá trúng à?”
Lý Thanh Từ cũng không phí lời, một tay giơ lên: “Bắt lấy!”
Vút…
Mấy lính tuần tra lập tức xông về phía trước.
Diệp Vĩnh Khang cũng không khách sáo, lập tức quật ngã mấy tên lính tuần tra kia xuống đất, sau đó chuyển động cơ thể, nháy mắt đã lao tới bên cạnh Lý Thanh Từ, giơ tay bóp lấy cổ đối phương nhanh như điện giật.
Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của Diệp Vĩnh Khang, ai động vào thì đều phải chết!
Con búp bê này rốt cuộc có phải do Hạ Huyền Trúc đặt vào hay không chẳng hề quan trọng chút nào, tóm lại ai dám động vào Hạ Huyền Trúc, dù ông trời tới thì Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ gõ cho rụng hết răng!
“Vĩnh Khang, anh mau buông tay ra!”
Hạ Huyền Trúc sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng tiến lên trước kéo Diệp Vĩnh Khang ra: “Anh điên rồi, mau buông tay ra!”
Hạ Huyền Trúc không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dám đánh cả cảnh sát tuần tra!
Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh lại, cảm xúc dần ổn định hơn, nơi này không phải chiến trường nước ngoài, dù bản thân anh thì chẳng vấn đề gì, thế nhưng anh vẫn phải suy xét thay cho Hạ Huyền Trúc.
Diệp Vĩnh Khang vừa mới buông tay, Lý Thanh Từ đã lập tức đưa tay rút khẩu súng bên hông ra.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hạ Huyền Trúc có nhảy xuống sông Hoàng Hà thì cũng không thể rửa sạch oan khuất!“Không, con búp bê này không phải do tôi đặt vào, tôi không…”Hạ Huyền Trúc vội vàng giải thích.Lý Thanh Từ cười khẩy: “Muốn nói gì thì cứ theo chúng tôi về đã rồi nói sau, cô Hạ, mời!”Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, trừng mắt nhìn Lý Thanh Từ, nói: “Hôm nay cô thử động tay tôi xem! Chỉ dựa vào một con búp bê rách mà đã muốn bắt người, đầu cô bị lừa đá trúng à?”Lý Thanh Từ cũng không phí lời, một tay giơ lên: “Bắt lấy!”Vút…Mấy lính tuần tra lập tức xông về phía trước.Diệp Vĩnh Khang cũng không khách sáo, lập tức quật ngã mấy tên lính tuần tra kia xuống đất, sau đó chuyển động cơ thể, nháy mắt đã lao tới bên cạnh Lý Thanh Từ, giơ tay bóp lấy cổ đối phương nhanh như điện giật.Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của Diệp Vĩnh Khang, ai động vào thì đều phải chết!Con búp bê này rốt cuộc có phải do Hạ Huyền Trúc đặt vào hay không chẳng hề quan trọng chút nào, tóm lại ai dám động vào Hạ Huyền Trúc, dù ông trời tới thì Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ gõ cho rụng hết răng!“Vĩnh Khang, anh mau buông tay ra!”Hạ Huyền Trúc sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng tiến lên trước kéo Diệp Vĩnh Khang ra: “Anh điên rồi, mau buông tay ra!”Hạ Huyền Trúc không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dám đánh cả cảnh sát tuần tra!Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh lại, cảm xúc dần ổn định hơn, nơi này không phải chiến trường nước ngoài, dù bản thân anh thì chẳng vấn đề gì, thế nhưng anh vẫn phải suy xét thay cho Hạ Huyền Trúc.Diệp Vĩnh Khang vừa mới buông tay, Lý Thanh Từ đã lập tức đưa tay rút khẩu súng bên hông ra.