“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 446: 446: Vụ Tai Nạn Này Không Đơn Giản Như Vậy
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Bây giờ nói bỏ là bỏ, thật sự đối với ai cũng quá khó chấp nhận.Nhưng chuyện đã đến nước này, không còn lựa chọn nào tốt hơn, vì vậy đành phải nghiến răng nghiến lợi nói: "Nghe theo anh vậy, những chỗ khác có thể tiết kiệm, nhưng gia đình những người đã mất thì không thể để họ thiệt một xu, anh đi sắp xếp chuyện này đi"."Vâng, sếp Hạ, tôi sẽ đi giải quyết ngay!"Sau khi người quản lý dự án rời đi, Hạ Huyền Trúc lấy tay che đầu, cố nén không cho nước mắt mình chảy ra.Bảy sinh mạng, mặc dù không phải cố ý, nhưng rốt cuộc cũng đã chết trên công trường xây dựng của chính cô.Hơn nữa, dự án khu sản nghiệp bây giờ là sản nghiệp trụ cột của công ty, một khi từ bỏ, e rằng toàn bộ công ty xây dựng Huyền Trúc cũng sẽ không giữ được.Mà bây giờ cô lại trở thành tội phạm bị tình nghi cố ý giết người ...!Những áp lực dồn dập như vậy khiến Hạ Huyền Trúc cảm thấy thần kinh của mình sắp sụp đổ mất."Vợ à, đừng lo lắng, cũng đừng căng thẳng, thoải mái đi, anh hứa là sẽ không sao đâu".Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng vỗ vai Hạ Huyền Trúc để an ủi cô."Em quên rồi sao, chồng em là một người rất lợi hại đó, không còn dự án này thì anh sẽ tìm cho em một dự án khác"."Anh sẽ chi trả cho gia đình của những người đã khuất để bố mẹ và con cái của họ có thể sống một cuộc sống không phải lo về cơm áo gạo tiền"."Về phần Cục tuần tra, em càng không cần phải để ý đến.Tin tưởng anh, anh nhất định sẽ giúp em giải quyết ổn thỏa, ngoan, đừng buồn nhé".Thật ra, đối với Diệp Vĩnh Khang, những chuyện này đều là chuyện tầm thường, nhưng anh không đành lòng khi thấy Hạ Huyền Trúc khổ sở."Anh Diệp, sếp Hạ".Lúc này, một công nhân có làn da ngăm đen đột nhiên đi tới."Da Đen, có chuyện gì vậy?"Diệp Vĩnh Khang biết người công nhân này, lúc trước Hạ Huyền Trúc bị Hạ Chí Tài hại, nợ đám công nhân một khoản tiền lớn.Sau đó, Diệp Vĩnh Khang không chỉ giúp đỡ mà còn cho thêm một khoản khiến Da Đen và những người khác rất cảm động, vì vậy, khi dự án khu sản nghiệp mới bắt đầu khởi công, Da Đen đã đưa đội xây dựng đến giúp."Sếp Hạ, tôi nghĩ vụ tai nạn này không đơn giản như vậy".Da Đen nói: “Mặc dù tôi không phải là kỹ thuật viên, nhưng tôi đã làm việc trên các công trường được hơn hai mươi năm rồi”."Tôi đã xem qua nơi xảy ra vụ tai nạn vừa rồi.Đó là vị trí của hố móng.Theo lý mà nói, dù nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa thì vị trí này cũng không thể sập".
Bây giờ nói bỏ là bỏ, thật sự đối với ai cũng quá khó chấp nhận.
Nhưng chuyện đã đến nước này, không còn lựa chọn nào tốt hơn, vì vậy đành phải nghiến răng nghiến lợi nói: "Nghe theo anh vậy, những chỗ khác có thể tiết kiệm, nhưng gia đình những người đã mất thì không thể để họ thiệt một xu, anh đi sắp xếp chuyện này đi".
"Vâng, sếp Hạ, tôi sẽ đi giải quyết ngay!"
Sau khi người quản lý dự án rời đi, Hạ Huyền Trúc lấy tay che đầu, cố nén không cho nước mắt mình chảy ra.
Bảy sinh mạng, mặc dù không phải cố ý, nhưng rốt cuộc cũng đã chết trên công trường xây dựng của chính cô.
Hơn nữa, dự án khu sản nghiệp bây giờ là sản nghiệp trụ cột của công ty, một khi từ bỏ, e rằng toàn bộ công ty xây dựng Huyền Trúc cũng sẽ không giữ được.
Mà bây giờ cô lại trở thành tội phạm bị tình nghi cố ý giết người ...!
Những áp lực dồn dập như vậy khiến Hạ Huyền Trúc cảm thấy thần kinh của mình sắp sụp đổ mất.
"Vợ à, đừng lo lắng, cũng đừng căng thẳng, thoải mái đi, anh hứa là sẽ không sao đâu".
Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng vỗ vai Hạ Huyền Trúc để an ủi cô.
"Em quên rồi sao, chồng em là một người rất lợi hại đó, không còn dự án này thì anh sẽ tìm cho em một dự án khác".
"Anh sẽ chi trả cho gia đình của những người đã khuất để bố mẹ và con cái của họ có thể sống một cuộc sống không phải lo về cơm áo gạo tiền".
"Về phần Cục tuần tra, em càng không cần phải để ý đến.
Tin tưởng anh, anh nhất định sẽ giúp em giải quyết ổn thỏa, ngoan, đừng buồn nhé".
Thật ra, đối với Diệp Vĩnh Khang, những chuyện này đều là chuyện tầm thường, nhưng anh không đành lòng khi thấy Hạ Huyền Trúc khổ sở.
"Anh Diệp, sếp Hạ".
Lúc này, một công nhân có làn da ngăm đen đột nhiên đi tới.
"Da Đen, có chuyện gì vậy?"
Diệp Vĩnh Khang biết người công nhân này, lúc trước Hạ Huyền Trúc bị Hạ Chí Tài hại, nợ đám công nhân một khoản tiền lớn.
Sau đó, Diệp Vĩnh Khang không chỉ giúp đỡ mà còn cho thêm một khoản khiến Da Đen và những người khác rất cảm động, vì vậy, khi dự án khu sản nghiệp mới bắt đầu khởi công, Da Đen đã đưa đội xây dựng đến giúp.
"Sếp Hạ, tôi nghĩ vụ tai nạn này không đơn giản như vậy".
Da Đen nói: “Mặc dù tôi không phải là kỹ thuật viên, nhưng tôi đã làm việc trên các công trường được hơn hai mươi năm rồi”.
"Tôi đã xem qua nơi xảy ra vụ tai nạn vừa rồi.
Đó là vị trí của hố móng.
Theo lý mà nói, dù nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa thì vị trí này cũng không thể sập".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Bây giờ nói bỏ là bỏ, thật sự đối với ai cũng quá khó chấp nhận.Nhưng chuyện đã đến nước này, không còn lựa chọn nào tốt hơn, vì vậy đành phải nghiến răng nghiến lợi nói: "Nghe theo anh vậy, những chỗ khác có thể tiết kiệm, nhưng gia đình những người đã mất thì không thể để họ thiệt một xu, anh đi sắp xếp chuyện này đi"."Vâng, sếp Hạ, tôi sẽ đi giải quyết ngay!"Sau khi người quản lý dự án rời đi, Hạ Huyền Trúc lấy tay che đầu, cố nén không cho nước mắt mình chảy ra.Bảy sinh mạng, mặc dù không phải cố ý, nhưng rốt cuộc cũng đã chết trên công trường xây dựng của chính cô.Hơn nữa, dự án khu sản nghiệp bây giờ là sản nghiệp trụ cột của công ty, một khi từ bỏ, e rằng toàn bộ công ty xây dựng Huyền Trúc cũng sẽ không giữ được.Mà bây giờ cô lại trở thành tội phạm bị tình nghi cố ý giết người ...!Những áp lực dồn dập như vậy khiến Hạ Huyền Trúc cảm thấy thần kinh của mình sắp sụp đổ mất."Vợ à, đừng lo lắng, cũng đừng căng thẳng, thoải mái đi, anh hứa là sẽ không sao đâu".Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng vỗ vai Hạ Huyền Trúc để an ủi cô."Em quên rồi sao, chồng em là một người rất lợi hại đó, không còn dự án này thì anh sẽ tìm cho em một dự án khác"."Anh sẽ chi trả cho gia đình của những người đã khuất để bố mẹ và con cái của họ có thể sống một cuộc sống không phải lo về cơm áo gạo tiền"."Về phần Cục tuần tra, em càng không cần phải để ý đến.Tin tưởng anh, anh nhất định sẽ giúp em giải quyết ổn thỏa, ngoan, đừng buồn nhé".Thật ra, đối với Diệp Vĩnh Khang, những chuyện này đều là chuyện tầm thường, nhưng anh không đành lòng khi thấy Hạ Huyền Trúc khổ sở."Anh Diệp, sếp Hạ".Lúc này, một công nhân có làn da ngăm đen đột nhiên đi tới."Da Đen, có chuyện gì vậy?"Diệp Vĩnh Khang biết người công nhân này, lúc trước Hạ Huyền Trúc bị Hạ Chí Tài hại, nợ đám công nhân một khoản tiền lớn.Sau đó, Diệp Vĩnh Khang không chỉ giúp đỡ mà còn cho thêm một khoản khiến Da Đen và những người khác rất cảm động, vì vậy, khi dự án khu sản nghiệp mới bắt đầu khởi công, Da Đen đã đưa đội xây dựng đến giúp."Sếp Hạ, tôi nghĩ vụ tai nạn này không đơn giản như vậy".Da Đen nói: “Mặc dù tôi không phải là kỹ thuật viên, nhưng tôi đã làm việc trên các công trường được hơn hai mươi năm rồi”."Tôi đã xem qua nơi xảy ra vụ tai nạn vừa rồi.Đó là vị trí của hố móng.Theo lý mà nói, dù nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa thì vị trí này cũng không thể sập".