Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 451: 451: Không Thể Nào!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Đồ điên".Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, sau đó đi tới bên cạnh cười nói với đám người Da Đen.Lý Thanh Từ thực sự muốn bắn tên này một phát cho chết luôn.Cái khác không nói, trong ngành tuần tra, ai lại không biết Lý Thanh Từ là một bông hoa nổi tiếng chứ?Nếu những người theo đuổi cô ta tập hợp lại một chỗ, có khi sẽ thành một đoàn dài ấy chứ.Chỉ cần là đàn ông, ai gặp cô ta mà không đến nịnh nọt lấy lòng chứ?Nhưng tên khốn kiếp trước mặt này không những bảo cô ta xấu mà còn gọi cô ta là bà thím?"Đội trưởng Lý, đừng nóng.Tên này đang dùng chiêu kích tướng đấy.Một lát nữa trời tối rồi, chúng ta hãy xem xem anh ta sẽ làm được gì!"Một nam nhân viên tuần tra bên cạnh vội vàng tiến lên khuyên can, Lý Thanh Từ lúc này mới bình tĩnh hơn một chút, trong lòng thầm nhủ nhất định phải dạy cho tên khốn này một bài học!Thời gian trôi qua từng phút từng giây.Nhìn thấy bầu trời sắp tối hẳn, Lý Thanh Từ thậm chí đã chuẩn bị sẵn còng tay.Tuy nhiên, vào lúc này, cái lều màu trắng với tạo hình hơi kì lạ đột nhiên mở ra, một người đàn ông ngoại quốc tóc vàng bước ra khỏi đó."Anh Diệp, tôi đã kiểm tra kỹ rồi.Tôi có thể nhân danh Chúa mà thề.Đây chỉ là một tai nạn do thao tác không đúng cách mà thôi".Người đàn ông nước ngoài nói bằng tiếng Long Hạ hơi ngọng.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại bô bô nói với Lý Thanh Từ: "Nghe thấy chưa, thím, tai nạn, hiểu không?""Không thể nào!"Lý Thanh Từ lớn tiếng nói: "Dựa vào đâu mà ông ta nói tai nạn thì đó chính là tai nạn?"Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, nói với người đàn ông nước ngoài: "John, bà thím tuần tra của chúng tôi hỏi ông dựa vào đâu".Người đàn ông ngoại quốc mỉm cười nhe hàm răng trắng và nói: "Chào cô, tôi xin tự giới thiệu.Tôi tên là Kusol John.Tôi hiện đang làm việc cho Công ty xây dựng Nesburg với tư cách là kiến trúc sư trưởng".Cái gì?Lời này vừa dứt, đám Da Đen cũng nhìn người nọ bằng ánh mắt ngạc nhiên!Kusol John!Cái tên này cho dù không phải là người của giới kiến trúc cũng như tiếng sét bên tai vậy, tên tuổi của ông ấy vang danh khắp thiên hạ.Đã được ca ngợi là kiến trúc sư hàng đầu thế giới trong chín năm liên tiếp, đồng thời là chủ tịch danh dự của Hiệp hội kiến trúc sư thế giới!

"Đồ điên".

Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, sau đó đi tới bên cạnh cười nói với đám người Da Đen.

Lý Thanh Từ thực sự muốn bắn tên này một phát cho chết luôn.

Cái khác không nói, trong ngành tuần tra, ai lại không biết Lý Thanh Từ là một bông hoa nổi tiếng chứ?

Nếu những người theo đuổi cô ta tập hợp lại một chỗ, có khi sẽ thành một đoàn dài ấy chứ.

Chỉ cần là đàn ông, ai gặp cô ta mà không đến nịnh nọt lấy lòng chứ?

Nhưng tên khốn kiếp trước mặt này không những bảo cô ta xấu mà còn gọi cô ta là bà thím?

"Đội trưởng Lý, đừng nóng.

Tên này đang dùng chiêu kích tướng đấy.

Một lát nữa trời tối rồi, chúng ta hãy xem xem anh ta sẽ làm được gì!"

Một nam nhân viên tuần tra bên cạnh vội vàng tiến lên khuyên can, Lý Thanh Từ lúc này mới bình tĩnh hơn một chút, trong lòng thầm nhủ nhất định phải dạy cho tên khốn này một bài học!

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Nhìn thấy bầu trời sắp tối hẳn, Lý Thanh Từ thậm chí đã chuẩn bị sẵn còng tay.

Tuy nhiên, vào lúc này, cái lều màu trắng với tạo hình hơi kì lạ đột nhiên mở ra, một người đàn ông ngoại quốc tóc vàng bước ra khỏi đó.

"Anh Diệp, tôi đã kiểm tra kỹ rồi.

Tôi có thể nhân danh Chúa mà thề.

Đây chỉ là một tai nạn do thao tác không đúng cách mà thôi".

Người đàn ông nước ngoài nói bằng tiếng Long Hạ hơi ngọng.

Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại bô bô nói với Lý Thanh Từ: "Nghe thấy chưa, thím, tai nạn, hiểu không?"

"Không thể nào!"

Lý Thanh Từ lớn tiếng nói: "Dựa vào đâu mà ông ta nói tai nạn thì đó chính là tai nạn?"

Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, nói với người đàn ông nước ngoài: "John, bà thím tuần tra của chúng tôi hỏi ông dựa vào đâu".

Người đàn ông ngoại quốc mỉm cười nhe hàm răng trắng và nói: "Chào cô, tôi xin tự giới thiệu.

Tôi tên là Kusol John.

Tôi hiện đang làm việc cho Công ty xây dựng Nesburg với tư cách là kiến trúc sư trưởng".

Cái gì?

Lời này vừa dứt, đám Da Đen cũng nhìn người nọ bằng ánh mắt ngạc nhiên!

Kusol John!

Cái tên này cho dù không phải là người của giới kiến trúc cũng như tiếng sét bên tai vậy, tên tuổi của ông ấy vang danh khắp thiên hạ.

Đã được ca ngợi là kiến trúc sư hàng đầu thế giới trong chín năm liên tiếp, đồng thời là chủ tịch danh dự của Hiệp hội kiến trúc sư thế giới!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Đồ điên".Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, sau đó đi tới bên cạnh cười nói với đám người Da Đen.Lý Thanh Từ thực sự muốn bắn tên này một phát cho chết luôn.Cái khác không nói, trong ngành tuần tra, ai lại không biết Lý Thanh Từ là một bông hoa nổi tiếng chứ?Nếu những người theo đuổi cô ta tập hợp lại một chỗ, có khi sẽ thành một đoàn dài ấy chứ.Chỉ cần là đàn ông, ai gặp cô ta mà không đến nịnh nọt lấy lòng chứ?Nhưng tên khốn kiếp trước mặt này không những bảo cô ta xấu mà còn gọi cô ta là bà thím?"Đội trưởng Lý, đừng nóng.Tên này đang dùng chiêu kích tướng đấy.Một lát nữa trời tối rồi, chúng ta hãy xem xem anh ta sẽ làm được gì!"Một nam nhân viên tuần tra bên cạnh vội vàng tiến lên khuyên can, Lý Thanh Từ lúc này mới bình tĩnh hơn một chút, trong lòng thầm nhủ nhất định phải dạy cho tên khốn này một bài học!Thời gian trôi qua từng phút từng giây.Nhìn thấy bầu trời sắp tối hẳn, Lý Thanh Từ thậm chí đã chuẩn bị sẵn còng tay.Tuy nhiên, vào lúc này, cái lều màu trắng với tạo hình hơi kì lạ đột nhiên mở ra, một người đàn ông ngoại quốc tóc vàng bước ra khỏi đó."Anh Diệp, tôi đã kiểm tra kỹ rồi.Tôi có thể nhân danh Chúa mà thề.Đây chỉ là một tai nạn do thao tác không đúng cách mà thôi".Người đàn ông nước ngoài nói bằng tiếng Long Hạ hơi ngọng.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại bô bô nói với Lý Thanh Từ: "Nghe thấy chưa, thím, tai nạn, hiểu không?""Không thể nào!"Lý Thanh Từ lớn tiếng nói: "Dựa vào đâu mà ông ta nói tai nạn thì đó chính là tai nạn?"Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, nói với người đàn ông nước ngoài: "John, bà thím tuần tra của chúng tôi hỏi ông dựa vào đâu".Người đàn ông ngoại quốc mỉm cười nhe hàm răng trắng và nói: "Chào cô, tôi xin tự giới thiệu.Tôi tên là Kusol John.Tôi hiện đang làm việc cho Công ty xây dựng Nesburg với tư cách là kiến trúc sư trưởng".Cái gì?Lời này vừa dứt, đám Da Đen cũng nhìn người nọ bằng ánh mắt ngạc nhiên!Kusol John!Cái tên này cho dù không phải là người của giới kiến trúc cũng như tiếng sét bên tai vậy, tên tuổi của ông ấy vang danh khắp thiên hạ.Đã được ca ngợi là kiến trúc sư hàng đầu thế giới trong chín năm liên tiếp, đồng thời là chủ tịch danh dự của Hiệp hội kiến trúc sư thế giới!

Chương 451: 451: Không Thể Nào!