“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 455: 455: Tôi Nghĩ Anh Hiểu Hơn Ai Hết
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Một lúc sau, một chiếc Land Rover màu đen lao tới công trường."Anh Diệp, có chuyện gì vậy, anh định xử ai?"Tần Hạc cùng mấy tên to con nhảy xuống xe.Diệp Vĩnh Khang quay đầu liếc nhìn văn phòng dự án, sau đó đút hai tay vào túi quần, cùng Tần Hạc và những người khác đi qua chỗ đó.Đẩy cửa văn phòng ra, quản lý dự án đang xem qua một đống bản vẽ, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đi vào, liền vội vàng nói: "Anh Diệp, sao anh lại ở đây vậy, anh mau ngồi xuống đi, công ty xảy ra chuyện như này tôi cũng rất lo lắng"."Sếp Hạ cũng thật là, tuổi này rồi mà còn tin vào mấy trò mê tín dị đoan này.Nếu biết chuyện từ đầu, tôi nhất định sẽ ngăn cản cô ấy".Người quản lý dự án trông buồn bã."Vậy sao?"Diệp Vĩnh Khang kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nhìn quản lý dự án nói: "Sếp Hạ có phải là người tin vào mê tín phong kiến không, tôi nghĩ anh hiểu hơn ai hết".Người quản lý dự án sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Anh Diệp, ý anh là gì?"Diệp Vĩnh Khang chế nhạo, nhìn chằm chằm đối phương vài giây rồi nói: "Quản lý La, nể tình anh một mực trung thành với vợ tôi"."Bây giờ tôi có thể cho anh một cơ hội kể hết mọi chuyện ra, tôi sẽ cân nhắc giữ lại cái mạng cho anh".Sắc mặt của quản lý sa sầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng anh ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diệp".Diệp Vĩnh Khang nhìn anh ta chăm chú, gõ ngón trỏ lên đầu gối, tựa hồ hơi do dự.Một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang thở dài: "Quản lý La, sở dĩ bây giờ tôi vẫn có thể nói chuyện tử tế với anh là vì tôi rất muốn cho anh một cơ hội"."Tôi nghĩ vợ tôi hẳn là không hề có lỗi với anh, tại sao anh luôn nghĩ trăm phương ngàn kế hãm hại cô ấy vậy?"Toàn thân quản lý dự án lập tức run lên, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Anh Diệp, đồ có thể ăn bậy chứ lời thì không thể nói bậy được đâu.Anh không thể vì bảo vệ sếp Hạ mà bắt tôi gánh cái họa này được".Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.Anh thực sự có ý định cho đối phương một cơ hội.Người quản lý dự án này trước đây rất trung thành với Hạ Huyền Trúc, bất cứ khi nào gặp khó khăn, anh ta luôn xông lên hàng đầu.Cho nên vừa rồi khi tất cả bằng chứng đều chĩa mũi dùi vào người quản lý dự án, Diệp Vĩnh Khang vẫn còn băn khoăn không biết mình có tính sai không nên mới kiểm tra tài khoản ngân hàng UBS.Nhưng kết quả lại rất đáng tiếc, kết quả điều tra vững như núi, không còn chỗ nào có thể nghi ngờ được nữa."Tôi có hai tập tài liệu, anh tự xem đi".Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném ra hai tập tài liệu.
Một lúc sau, một chiếc Land Rover màu đen lao tới công trường.
"Anh Diệp, có chuyện gì vậy, anh định xử ai?"
Tần Hạc cùng mấy tên to con nhảy xuống xe.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu liếc nhìn văn phòng dự án, sau đó đút hai tay vào túi quần, cùng Tần Hạc và những người khác đi qua chỗ đó.
Đẩy cửa văn phòng ra, quản lý dự án đang xem qua một đống bản vẽ, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đi vào, liền vội vàng nói: "Anh Diệp, sao anh lại ở đây vậy, anh mau ngồi xuống đi, công ty xảy ra chuyện như này tôi cũng rất lo lắng".
"Sếp Hạ cũng thật là, tuổi này rồi mà còn tin vào mấy trò mê tín dị đoan này.
Nếu biết chuyện từ đầu, tôi nhất định sẽ ngăn cản cô ấy".
Người quản lý dự án trông buồn bã.
"Vậy sao?"
Diệp Vĩnh Khang kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nhìn quản lý dự án nói: "Sếp Hạ có phải là người tin vào mê tín phong kiến không, tôi nghĩ anh hiểu hơn ai hết".
Người quản lý dự án sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Anh Diệp, ý anh là gì?"
Diệp Vĩnh Khang chế nhạo, nhìn chằm chằm đối phương vài giây rồi nói: "Quản lý La, nể tình anh một mực trung thành với vợ tôi".
"Bây giờ tôi có thể cho anh một cơ hội kể hết mọi chuyện ra, tôi sẽ cân nhắc giữ lại cái mạng cho anh".
Sắc mặt của quản lý sa sầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng anh ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diệp".
Diệp Vĩnh Khang nhìn anh ta chăm chú, gõ ngón trỏ lên đầu gối, tựa hồ hơi do dự.
Một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang thở dài: "Quản lý La, sở dĩ bây giờ tôi vẫn có thể nói chuyện tử tế với anh là vì tôi rất muốn cho anh một cơ hội".
"Tôi nghĩ vợ tôi hẳn là không hề có lỗi với anh, tại sao anh luôn nghĩ trăm phương ngàn kế hãm hại cô ấy vậy?"
Toàn thân quản lý dự án lập tức run lên, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Anh Diệp, đồ có thể ăn bậy chứ lời thì không thể nói bậy được đâu.
Anh không thể vì bảo vệ sếp Hạ mà bắt tôi gánh cái họa này được".
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.
Anh thực sự có ý định cho đối phương một cơ hội.
Người quản lý dự án này trước đây rất trung thành với Hạ Huyền Trúc, bất cứ khi nào gặp khó khăn, anh ta luôn xông lên hàng đầu.
Cho nên vừa rồi khi tất cả bằng chứng đều chĩa mũi dùi vào người quản lý dự án, Diệp Vĩnh Khang vẫn còn băn khoăn không biết mình có tính sai không nên mới kiểm tra tài khoản ngân hàng UBS.
Nhưng kết quả lại rất đáng tiếc, kết quả điều tra vững như núi, không còn chỗ nào có thể nghi ngờ được nữa.
"Tôi có hai tập tài liệu, anh tự xem đi".
Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném ra hai tập tài liệu.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Một lúc sau, một chiếc Land Rover màu đen lao tới công trường."Anh Diệp, có chuyện gì vậy, anh định xử ai?"Tần Hạc cùng mấy tên to con nhảy xuống xe.Diệp Vĩnh Khang quay đầu liếc nhìn văn phòng dự án, sau đó đút hai tay vào túi quần, cùng Tần Hạc và những người khác đi qua chỗ đó.Đẩy cửa văn phòng ra, quản lý dự án đang xem qua một đống bản vẽ, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đi vào, liền vội vàng nói: "Anh Diệp, sao anh lại ở đây vậy, anh mau ngồi xuống đi, công ty xảy ra chuyện như này tôi cũng rất lo lắng"."Sếp Hạ cũng thật là, tuổi này rồi mà còn tin vào mấy trò mê tín dị đoan này.Nếu biết chuyện từ đầu, tôi nhất định sẽ ngăn cản cô ấy".Người quản lý dự án trông buồn bã."Vậy sao?"Diệp Vĩnh Khang kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nhìn quản lý dự án nói: "Sếp Hạ có phải là người tin vào mê tín phong kiến không, tôi nghĩ anh hiểu hơn ai hết".Người quản lý dự án sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Anh Diệp, ý anh là gì?"Diệp Vĩnh Khang chế nhạo, nhìn chằm chằm đối phương vài giây rồi nói: "Quản lý La, nể tình anh một mực trung thành với vợ tôi"."Bây giờ tôi có thể cho anh một cơ hội kể hết mọi chuyện ra, tôi sẽ cân nhắc giữ lại cái mạng cho anh".Sắc mặt của quản lý sa sầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng anh ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diệp".Diệp Vĩnh Khang nhìn anh ta chăm chú, gõ ngón trỏ lên đầu gối, tựa hồ hơi do dự.Một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang thở dài: "Quản lý La, sở dĩ bây giờ tôi vẫn có thể nói chuyện tử tế với anh là vì tôi rất muốn cho anh một cơ hội"."Tôi nghĩ vợ tôi hẳn là không hề có lỗi với anh, tại sao anh luôn nghĩ trăm phương ngàn kế hãm hại cô ấy vậy?"Toàn thân quản lý dự án lập tức run lên, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Anh Diệp, đồ có thể ăn bậy chứ lời thì không thể nói bậy được đâu.Anh không thể vì bảo vệ sếp Hạ mà bắt tôi gánh cái họa này được".Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.Anh thực sự có ý định cho đối phương một cơ hội.Người quản lý dự án này trước đây rất trung thành với Hạ Huyền Trúc, bất cứ khi nào gặp khó khăn, anh ta luôn xông lên hàng đầu.Cho nên vừa rồi khi tất cả bằng chứng đều chĩa mũi dùi vào người quản lý dự án, Diệp Vĩnh Khang vẫn còn băn khoăn không biết mình có tính sai không nên mới kiểm tra tài khoản ngân hàng UBS.Nhưng kết quả lại rất đáng tiếc, kết quả điều tra vững như núi, không còn chỗ nào có thể nghi ngờ được nữa."Tôi có hai tập tài liệu, anh tự xem đi".Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném ra hai tập tài liệu.