“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 463: 463: Tôi Sẽ Bẻ Gãy Xương Của Cô!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nếu như là bản thân anh, cho dù ngũ mã phanh thây, bị chém nghìn mảnh thì anh cũng tuyệt đối không thốt ra nửa lời cầu xin người khác!“Ha ha ha, đây mới giống với dáng vẻ cầu xin người khác chứ”.Đầu dây bên kia cười nói: “Được rồi, nể tình anh đã thành khẩn như vậy rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội”.“Lát nữa tôi sẽ gửi cho anh địa chỉ, trong vòng nửa tiếng đồng hồ tôi phải nhìn thấy anh, nếu như muộn một phút, tôi sẽ rạch một nhát lên trên người con gái anh”.“Ồ, đúng rồi, tôi muốn nhìn thấy anh và Hạ Huyền Trúc xuất hiện cùng một lúc”.Diệp Vĩnh Khang nghiến răng: “Chuyện này cô nhắm vào tôi là được rồi, không cần bắt vợ tôi tham dự vào làm gì…”“Câm mồm, bây giờ anh có tư cách để ra điều kiện với tôi hay sao? Địa chỉ đã được gửi cho anh rồi, bắt đầu tính giờ!”Đối phương nói xong thì cúp máy luôn.Mồ hôi lạnh men theo trán của Diệp Vĩnh Khang cứ thế chảy xuống, cơ thể anh không tự chủ được mà run lên.Diêu San bên cạnh đã sợ khiếp vía luôn rồi: “Xin lỗi anh Diệp, là do tôi bất cẩn, lúc đó tôi không nên để cho Diệp Tiểu Trân rời đi cùng với người phụ nữ đó…”Bốp!Vẫn còn chưa nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã thẳng tay giáng một cái tát lên trên mặt Diêu San.“Nếu như Diệp Tiểu Trân có mệnh hệ gì, tôi sẽ bẻ gãy xương của cô!”Đôi mắt chằng chịt tia máu của Diệp Vĩnh Khang trợn trừng lên, anh lao lên xe như một kẻ điên rồi lái đi với tốc độ nhanh nhất.Diêu San ôm lấy một bên má lằn rõ năm vết ngón tay đỏ ửng, có lẽ là hổ thẹn, cũng có lẽ là kinh ngạc, cả người cô ấy không kiềm chế được mà run lên, nước mắt men theo khoé mắt rơi xuống lã chã.Cô ấy thật sự không hề cố ý, hôm nay lúc người phụ nữ đó đến đón Diệp Tiểu Trân, Diêu San cũng đã hỏi Diệp Tiểu Trân có quen biết đối phương hay không.Diệp Tiểu Trân cũng tự mình nói người đó là cô của mình, vậy nên Diêu San mới để cho người phụ nữ đó đón Diệp Tiểu Trân đi.Diệp Vĩnh Khang lúc này gần như cũng đang ở trong trạng thái phát điên, vậy nên anh thậm chí còn quên mất hỏi thêm thông tin về người phụ nữ đón Diệp Tiểu Trân đi kia.“Huyền Trúc, em mau đi xuống đợi anh trước cửa công ty, anh có chuyện muốn nói với em”.
Nếu như là bản thân anh, cho dù ngũ mã phanh thây, bị chém nghìn mảnh thì anh cũng tuyệt đối không thốt ra nửa lời cầu xin người khác!
“Ha ha ha, đây mới giống với dáng vẻ cầu xin người khác chứ”.
Đầu dây bên kia cười nói: “Được rồi, nể tình anh đã thành khẩn như vậy rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội”.
“Lát nữa tôi sẽ gửi cho anh địa chỉ, trong vòng nửa tiếng đồng hồ tôi phải nhìn thấy anh, nếu như muộn một phút, tôi sẽ rạch một nhát lên trên người con gái anh”.
“Ồ, đúng rồi, tôi muốn nhìn thấy anh và Hạ Huyền Trúc xuất hiện cùng một lúc”.
Diệp Vĩnh Khang nghiến răng: “Chuyện này cô nhắm vào tôi là được rồi, không cần bắt vợ tôi tham dự vào làm gì…”
“Câm mồm, bây giờ anh có tư cách để ra điều kiện với tôi hay sao? Địa chỉ đã được gửi cho anh rồi, bắt đầu tính giờ!”
Đối phương nói xong thì cúp máy luôn.
Mồ hôi lạnh men theo trán của Diệp Vĩnh Khang cứ thế chảy xuống, cơ thể anh không tự chủ được mà run lên.
Diêu San bên cạnh đã sợ khiếp vía luôn rồi: “Xin lỗi anh Diệp, là do tôi bất cẩn, lúc đó tôi không nên để cho Diệp Tiểu Trân rời đi cùng với người phụ nữ đó…”
Bốp!
Vẫn còn chưa nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã thẳng tay giáng một cái tát lên trên mặt Diêu San.
“Nếu như Diệp Tiểu Trân có mệnh hệ gì, tôi sẽ bẻ gãy xương của cô!”
Đôi mắt chằng chịt tia máu của Diệp Vĩnh Khang trợn trừng lên, anh lao lên xe như một kẻ điên rồi lái đi với tốc độ nhanh nhất.
Diêu San ôm lấy một bên má lằn rõ năm vết ngón tay đỏ ửng, có lẽ là hổ thẹn, cũng có lẽ là kinh ngạc, cả người cô ấy không kiềm chế được mà run lên, nước mắt men theo khoé mắt rơi xuống lã chã.
Cô ấy thật sự không hề cố ý, hôm nay lúc người phụ nữ đó đến đón Diệp Tiểu Trân, Diêu San cũng đã hỏi Diệp Tiểu Trân có quen biết đối phương hay không.
Diệp Tiểu Trân cũng tự mình nói người đó là cô của mình, vậy nên Diêu San mới để cho người phụ nữ đó đón Diệp Tiểu Trân đi.
Diệp Vĩnh Khang lúc này gần như cũng đang ở trong trạng thái phát điên, vậy nên anh thậm chí còn quên mất hỏi thêm thông tin về người phụ nữ đón Diệp Tiểu Trân đi kia.
“Huyền Trúc, em mau đi xuống đợi anh trước cửa công ty, anh có chuyện muốn nói với em”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nếu như là bản thân anh, cho dù ngũ mã phanh thây, bị chém nghìn mảnh thì anh cũng tuyệt đối không thốt ra nửa lời cầu xin người khác!“Ha ha ha, đây mới giống với dáng vẻ cầu xin người khác chứ”.Đầu dây bên kia cười nói: “Được rồi, nể tình anh đã thành khẩn như vậy rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội”.“Lát nữa tôi sẽ gửi cho anh địa chỉ, trong vòng nửa tiếng đồng hồ tôi phải nhìn thấy anh, nếu như muộn một phút, tôi sẽ rạch một nhát lên trên người con gái anh”.“Ồ, đúng rồi, tôi muốn nhìn thấy anh và Hạ Huyền Trúc xuất hiện cùng một lúc”.Diệp Vĩnh Khang nghiến răng: “Chuyện này cô nhắm vào tôi là được rồi, không cần bắt vợ tôi tham dự vào làm gì…”“Câm mồm, bây giờ anh có tư cách để ra điều kiện với tôi hay sao? Địa chỉ đã được gửi cho anh rồi, bắt đầu tính giờ!”Đối phương nói xong thì cúp máy luôn.Mồ hôi lạnh men theo trán của Diệp Vĩnh Khang cứ thế chảy xuống, cơ thể anh không tự chủ được mà run lên.Diêu San bên cạnh đã sợ khiếp vía luôn rồi: “Xin lỗi anh Diệp, là do tôi bất cẩn, lúc đó tôi không nên để cho Diệp Tiểu Trân rời đi cùng với người phụ nữ đó…”Bốp!Vẫn còn chưa nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã thẳng tay giáng một cái tát lên trên mặt Diêu San.“Nếu như Diệp Tiểu Trân có mệnh hệ gì, tôi sẽ bẻ gãy xương của cô!”Đôi mắt chằng chịt tia máu của Diệp Vĩnh Khang trợn trừng lên, anh lao lên xe như một kẻ điên rồi lái đi với tốc độ nhanh nhất.Diêu San ôm lấy một bên má lằn rõ năm vết ngón tay đỏ ửng, có lẽ là hổ thẹn, cũng có lẽ là kinh ngạc, cả người cô ấy không kiềm chế được mà run lên, nước mắt men theo khoé mắt rơi xuống lã chã.Cô ấy thật sự không hề cố ý, hôm nay lúc người phụ nữ đó đến đón Diệp Tiểu Trân, Diêu San cũng đã hỏi Diệp Tiểu Trân có quen biết đối phương hay không.Diệp Tiểu Trân cũng tự mình nói người đó là cô của mình, vậy nên Diêu San mới để cho người phụ nữ đó đón Diệp Tiểu Trân đi.Diệp Vĩnh Khang lúc này gần như cũng đang ở trong trạng thái phát điên, vậy nên anh thậm chí còn quên mất hỏi thêm thông tin về người phụ nữ đón Diệp Tiểu Trân đi kia.“Huyền Trúc, em mau đi xuống đợi anh trước cửa công ty, anh có chuyện muốn nói với em”.