Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 471: 471: Cầu Xin Tha Thứ Ư

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng đến tận lúc này, cô thật sự không thể chống đỡ được nữa.Nếu có lựa chọn, cô sẽ không chút do dự hy sinh tính mạng của mình để cứu con gái.Nhưng bắt cô phải tự tay giết Diệp Vĩnh Khang thì cô không làm được…Lửa giận của Diệp Vĩnh Khang cũng hoàn toàn bùng cháy, anh hét lên với Hạ Tuyết Cầm: “Hạ Tuyết Cầm, tôi nhất định sẽ khiến cô chết không toàn thây!”Nhưng Hạ Tuyết Cầm hoàn toàn không sợ, còn cười lớn nói: “Diệp Vĩnh Khang, tôi biết anh thật sự có bản lĩnh này”.“Ngay từ lúc bắt cóc đứa con hoang này, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ sống sót”.“Yên tâm, việc tôi có chết toàn thây hay không, không cần anh nhọc lòng”.“Chỉ cần tôi lỏng tay một chút thì tôi và cô con gái dấu yêu của anh sẽ cùng nhau biến thành một đống thịt vụn”.“Biết vì sao tôi không g**t ch*t các người không? Đó là bởi vì tôi cảm thấy nếu để các người chết đơn giản như vậy thì thật quá có lợi cho các người rồi”.“Tôi muốn các người sau khi phải chịu hết hành hạ thì phải tận mắt chứng kiến cảnh con gái các người bị nổ banh xác ngay trước mắt mình!”“Tôi muốn khiến các người phải sống trong đau khổ và áy náy suốt đời, Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, xem kỹ đây, con gái yêu dấu của các người sắp biến thành một đống thịt nát rồi, ha ha ha ha!”Hạ Tuyết Cầm vừa nói vừa chầm chậm cầm lựu đạn đặt l*n đ*nh đầu Tiểu Trân, sau đó từ từ thả từng ngón tay một, bắt đầu là ngón út…“Không…”Giờ khắc này, cuối cùng Hạ Huyền Trúc cũng biết thế nào gọi là cắt từng khúc ruột, đau thấu tim gan!“Dừng tay!”Ngay lúc đó, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên sau lưng.Hạ Chí Tài chậm rãi đi từ ngoài vào.“Lão già, ông tới để xin tha thứ à? Tôi nói cho ông biết, hôm nay cho dù ông trời có tới cũng vô ích, bởi vì tôi căn bản không định sống tiếp!”Giọng nói Hạ Tuyết Cầm hệt như con thú dữ đã nổi điên, cô ta đã hoàn toàn chìm vào trong sự điên cuồng.“Cầu xin tha thứ ư? Ha ha!”Hạ Chí Tài cười khẩy, chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc mà mắng: “Chính bọn chúng đã hại nhà họ Hạ của ta thành ra như bây giờ”.“Thù này không báo, Hạ Chí Tài tao sẽ chết không nhắm mắt, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, nếu bây giờ mà kết thúc thì sao có thể giải được mối hận trong lòng tao!”

Nhưng đến tận lúc này, cô thật sự không thể chống đỡ được nữa.

Nếu có lựa chọn, cô sẽ không chút do dự hy sinh tính mạng của mình để cứu con gái.

Nhưng bắt cô phải tự tay giết Diệp Vĩnh Khang thì cô không làm được…

Lửa giận của Diệp Vĩnh Khang cũng hoàn toàn bùng cháy, anh hét lên với Hạ Tuyết Cầm: “Hạ Tuyết Cầm, tôi nhất định sẽ khiến cô chết không toàn thây!”

Nhưng Hạ Tuyết Cầm hoàn toàn không sợ, còn cười lớn nói: “Diệp Vĩnh Khang, tôi biết anh thật sự có bản lĩnh này”.

“Ngay từ lúc bắt cóc đứa con hoang này, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ sống sót”.

“Yên tâm, việc tôi có chết toàn thây hay không, không cần anh nhọc lòng”.

“Chỉ cần tôi lỏng tay một chút thì tôi và cô con gái dấu yêu của anh sẽ cùng nhau biến thành một đống thịt vụn”.

“Biết vì sao tôi không g**t ch*t các người không? Đó là bởi vì tôi cảm thấy nếu để các người chết đơn giản như vậy thì thật quá có lợi cho các người rồi”.

“Tôi muốn các người sau khi phải chịu hết hành hạ thì phải tận mắt chứng kiến cảnh con gái các người bị nổ banh xác ngay trước mắt mình!”

“Tôi muốn khiến các người phải sống trong đau khổ và áy náy suốt đời, Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, xem kỹ đây, con gái yêu dấu của các người sắp biến thành một đống thịt nát rồi, ha ha ha ha!”

Hạ Tuyết Cầm vừa nói vừa chầm chậm cầm lựu đạn đặt l*n đ*nh đầu Tiểu Trân, sau đó từ từ thả từng ngón tay một, bắt đầu là ngón út…

“Không…”

Giờ khắc này, cuối cùng Hạ Huyền Trúc cũng biết thế nào gọi là cắt từng khúc ruột, đau thấu tim gan!

“Dừng tay!”

Ngay lúc đó, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên sau lưng.

Hạ Chí Tài chậm rãi đi từ ngoài vào.

“Lão già, ông tới để xin tha thứ à? Tôi nói cho ông biết, hôm nay cho dù ông trời có tới cũng vô ích, bởi vì tôi căn bản không định sống tiếp!”

Giọng nói Hạ Tuyết Cầm hệt như con thú dữ đã nổi điên, cô ta đã hoàn toàn chìm vào trong sự điên cuồng.

“Cầu xin tha thứ ư? Ha ha!”

Hạ Chí Tài cười khẩy, chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc mà mắng: “Chính bọn chúng đã hại nhà họ Hạ của ta thành ra như bây giờ”.

“Thù này không báo, Hạ Chí Tài tao sẽ chết không nhắm mắt, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, nếu bây giờ mà kết thúc thì sao có thể giải được mối hận trong lòng tao!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng đến tận lúc này, cô thật sự không thể chống đỡ được nữa.Nếu có lựa chọn, cô sẽ không chút do dự hy sinh tính mạng của mình để cứu con gái.Nhưng bắt cô phải tự tay giết Diệp Vĩnh Khang thì cô không làm được…Lửa giận của Diệp Vĩnh Khang cũng hoàn toàn bùng cháy, anh hét lên với Hạ Tuyết Cầm: “Hạ Tuyết Cầm, tôi nhất định sẽ khiến cô chết không toàn thây!”Nhưng Hạ Tuyết Cầm hoàn toàn không sợ, còn cười lớn nói: “Diệp Vĩnh Khang, tôi biết anh thật sự có bản lĩnh này”.“Ngay từ lúc bắt cóc đứa con hoang này, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ sống sót”.“Yên tâm, việc tôi có chết toàn thây hay không, không cần anh nhọc lòng”.“Chỉ cần tôi lỏng tay một chút thì tôi và cô con gái dấu yêu của anh sẽ cùng nhau biến thành một đống thịt vụn”.“Biết vì sao tôi không g**t ch*t các người không? Đó là bởi vì tôi cảm thấy nếu để các người chết đơn giản như vậy thì thật quá có lợi cho các người rồi”.“Tôi muốn các người sau khi phải chịu hết hành hạ thì phải tận mắt chứng kiến cảnh con gái các người bị nổ banh xác ngay trước mắt mình!”“Tôi muốn khiến các người phải sống trong đau khổ và áy náy suốt đời, Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, xem kỹ đây, con gái yêu dấu của các người sắp biến thành một đống thịt nát rồi, ha ha ha ha!”Hạ Tuyết Cầm vừa nói vừa chầm chậm cầm lựu đạn đặt l*n đ*nh đầu Tiểu Trân, sau đó từ từ thả từng ngón tay một, bắt đầu là ngón út…“Không…”Giờ khắc này, cuối cùng Hạ Huyền Trúc cũng biết thế nào gọi là cắt từng khúc ruột, đau thấu tim gan!“Dừng tay!”Ngay lúc đó, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên sau lưng.Hạ Chí Tài chậm rãi đi từ ngoài vào.“Lão già, ông tới để xin tha thứ à? Tôi nói cho ông biết, hôm nay cho dù ông trời có tới cũng vô ích, bởi vì tôi căn bản không định sống tiếp!”Giọng nói Hạ Tuyết Cầm hệt như con thú dữ đã nổi điên, cô ta đã hoàn toàn chìm vào trong sự điên cuồng.“Cầu xin tha thứ ư? Ha ha!”Hạ Chí Tài cười khẩy, chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc mà mắng: “Chính bọn chúng đã hại nhà họ Hạ của ta thành ra như bây giờ”.“Thù này không báo, Hạ Chí Tài tao sẽ chết không nhắm mắt, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, nếu bây giờ mà kết thúc thì sao có thể giải được mối hận trong lòng tao!”

Chương 471: 471: Cầu Xin Tha Thứ Ư