Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 473: 473: Một Ngày Sinh Nhật Khác Sao

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Một tay Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Diệp Tiểu Trân, một tay nắm lấy tay Hạ Huyền Trúc, vì không muốn để con lưu lại ám ảnh tâm lý, Hạ Huyền Trúc cố nặn ra một nụ cười: "Tiểu Trân, vừa nãy cô chỉ chơi trò chơi với con thôi, trò chơi này có vui không con?"Tiểu Trân nước mắt rưng rưng nói: "Không vui chút nào, Tiểu Trân sẽ không bao giờ chơi trò chơi như vậy nữa”."Được rồi, sau này không bao giờ chơi nữa!"Khi bước đến cửa nhà kho, Hạ Huyền Trúc đột nhiên nghĩ tới điều gì đó."Tiểu Trân, con xuống đây, lạy ông cố với mẹ”.Hạ Huyền Trúc kéo Diệp Tiểu Trân quỳ trên mặt đất, nhẹ dập đầu ba cái về phía bể nước màu đỏ tươi còn đang gợn sóng."Mẹ ơi, ông cố đâu, sao con lại phải lạy ông cố ạ?"Diệp Tiểu Trân tò mò hỏi.Hạ Huyền Trúc mỉm cười giải thích: "Ông cố đang ở một nơi không nhìn thấy được.Hôm nay là một sinh nhật khác của ông ấy”."Một ngày sinh nhật khác sao?"Diệp Tiểu Trân lộ ra vẻ nghi ngờ.Hạ Huyền Trúc cúi người xuống, nhẹ nhàng bế lấy Diệp Tiểu Trân, mỉm cười nói: "Đúng rồi, là một ngày sinh nhật khác, đợi khi nào Tiểu Trân lớn lên sẽ hiểu”.Trên đường trở về, để che giấu Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đã cố tỏ ra rất thoải mái, còn hát một bài hát thiếu nhi cùng Diệp Tiểu Trân.Diệp Tiểu Trân ngây thơ không nhận ra có gì bất thường, sau khi trở về nhà, được hai vợ chồng an ủi, cô bé vui vẻ ôm gối đầu gấu chìm vào mộng đẹp."Huyền Trúc, em trông Tiểu Trân, anh đi ra ngoài một chuyến”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi đứng lên."Vĩnh Khang!"Hạ Huyền Trúc nhanh chóng nắm lấy tay Diệp Vĩnh Khang, khẩn cầu nói: "Vĩnh Khang, để chuyện này kết thúc ở đây được không?"Hạ Huyền Trúc biết rất rõ tính cách của Diệp Vĩnh Khang, biết mặc dù ngoài mặt anh rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang kìm nén cơn giận.Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay Hạ Huyền Trúc: "Có một số thứ nhất định phải nhổ tận gốc, nếu không phiền phức sẽ liên tục tìm đến chúng ta”."Nhưng bây giờ Hạ Tuyết Cầm đã chết rồi”.Hạ Huyền Trúc nói: "Để chuyện này đã kết thúc ở đây đi, anh đừng trút giận lên người khác nữa, có lẽ chuyện này chỉ là do một mình Hạ Tuyết Cầm làm, không liên quan đến những người khác trong nhà họ Hạ”.Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu: "Nếu là một mình Hạ Tuyết Cầm làm thật thì chuyện này sẽ không phiền phức như vậy đâu”."Em đã bao giờ nghĩ tới việc với đầu óc của Hạ Tuyết Cầm, cô ta có thể nghĩ ra kế hoạch vừa rồi không?""Ngoài ra, khẩu súng lục ổ xoay và lựu đạn ấy đều được sản xuất trong nhà máy quân giới ở nước ngoài, em nghĩ một mình Hạ Tuyết Cầm có thể có được những thứ đó sao?"Hạ Huyền Trúc sững sờ: "Ý của anh là...”Diệp Vĩnh Khang gật đầu, nhẹ nhàng đẩy tay Hạ Huyền Trúc đang giữ cánh tay của mình ra, dịu dàng cười nói: "Em ở nhà trông Tiểu Trân cẩn thận, anh sẽ quay về nhanh thôi”."Vĩnh Khang!"

Một tay Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Diệp Tiểu Trân, một tay nắm lấy tay Hạ Huyền Trúc, vì không muốn để con lưu lại ám ảnh tâm lý, Hạ Huyền Trúc cố nặn ra một nụ cười: "Tiểu Trân, vừa nãy cô chỉ chơi trò chơi với con thôi, trò chơi này có vui không con?"

Tiểu Trân nước mắt rưng rưng nói: "Không vui chút nào, Tiểu Trân sẽ không bao giờ chơi trò chơi như vậy nữa”.

"Được rồi, sau này không bao giờ chơi nữa!"

Khi bước đến cửa nhà kho, Hạ Huyền Trúc đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

"Tiểu Trân, con xuống đây, lạy ông cố với mẹ”.

Hạ Huyền Trúc kéo Diệp Tiểu Trân quỳ trên mặt đất, nhẹ dập đầu ba cái về phía bể nước màu đỏ tươi còn đang gợn sóng.

"Mẹ ơi, ông cố đâu, sao con lại phải lạy ông cố ạ?"

Diệp Tiểu Trân tò mò hỏi.

Hạ Huyền Trúc mỉm cười giải thích: "Ông cố đang ở một nơi không nhìn thấy được.

Hôm nay là một sinh nhật khác của ông ấy”.

"Một ngày sinh nhật khác sao?"

Diệp Tiểu Trân lộ ra vẻ nghi ngờ.

Hạ Huyền Trúc cúi người xuống, nhẹ nhàng bế lấy Diệp Tiểu Trân, mỉm cười nói: "Đúng rồi, là một ngày sinh nhật khác, đợi khi nào Tiểu Trân lớn lên sẽ hiểu”.

Trên đường trở về, để che giấu Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đã cố tỏ ra rất thoải mái, còn hát một bài hát thiếu nhi cùng Diệp Tiểu Trân.

Diệp Tiểu Trân ngây thơ không nhận ra có gì bất thường, sau khi trở về nhà, được hai vợ chồng an ủi, cô bé vui vẻ ôm gối đầu gấu chìm vào mộng đẹp.

"Huyền Trúc, em trông Tiểu Trân, anh đi ra ngoài một chuyến”.

Diệp Vĩnh Khang chậm rãi đứng lên.

"Vĩnh Khang!"

Hạ Huyền Trúc nhanh chóng nắm lấy tay Diệp Vĩnh Khang, khẩn cầu nói: "Vĩnh Khang, để chuyện này kết thúc ở đây được không?"

Hạ Huyền Trúc biết rất rõ tính cách của Diệp Vĩnh Khang, biết mặc dù ngoài mặt anh rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang kìm nén cơn giận.

Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay Hạ Huyền Trúc: "Có một số thứ nhất định phải nhổ tận gốc, nếu không phiền phức sẽ liên tục tìm đến chúng ta”.

"Nhưng bây giờ Hạ Tuyết Cầm đã chết rồi”.

Hạ Huyền Trúc nói: "Để chuyện này đã kết thúc ở đây đi, anh đừng trút giận lên người khác nữa, có lẽ chuyện này chỉ là do một mình Hạ Tuyết Cầm làm, không liên quan đến những người khác trong nhà họ Hạ”.

Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu: "Nếu là một mình Hạ Tuyết Cầm làm thật thì chuyện này sẽ không phiền phức như vậy đâu”.

"Em đã bao giờ nghĩ tới việc với đầu óc của Hạ Tuyết Cầm, cô ta có thể nghĩ ra kế hoạch vừa rồi không?"

"Ngoài ra, khẩu súng lục ổ xoay và lựu đạn ấy đều được sản xuất trong nhà máy quân giới ở nước ngoài, em nghĩ một mình Hạ Tuyết Cầm có thể có được những thứ đó sao?"

Hạ Huyền Trúc sững sờ: "Ý của anh là...”

Diệp Vĩnh Khang gật đầu, nhẹ nhàng đẩy tay Hạ Huyền Trúc đang giữ cánh tay của mình ra, dịu dàng cười nói: "Em ở nhà trông Tiểu Trân cẩn thận, anh sẽ quay về nhanh thôi”.

"Vĩnh Khang!"

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Một tay Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Diệp Tiểu Trân, một tay nắm lấy tay Hạ Huyền Trúc, vì không muốn để con lưu lại ám ảnh tâm lý, Hạ Huyền Trúc cố nặn ra một nụ cười: "Tiểu Trân, vừa nãy cô chỉ chơi trò chơi với con thôi, trò chơi này có vui không con?"Tiểu Trân nước mắt rưng rưng nói: "Không vui chút nào, Tiểu Trân sẽ không bao giờ chơi trò chơi như vậy nữa”."Được rồi, sau này không bao giờ chơi nữa!"Khi bước đến cửa nhà kho, Hạ Huyền Trúc đột nhiên nghĩ tới điều gì đó."Tiểu Trân, con xuống đây, lạy ông cố với mẹ”.Hạ Huyền Trúc kéo Diệp Tiểu Trân quỳ trên mặt đất, nhẹ dập đầu ba cái về phía bể nước màu đỏ tươi còn đang gợn sóng."Mẹ ơi, ông cố đâu, sao con lại phải lạy ông cố ạ?"Diệp Tiểu Trân tò mò hỏi.Hạ Huyền Trúc mỉm cười giải thích: "Ông cố đang ở một nơi không nhìn thấy được.Hôm nay là một sinh nhật khác của ông ấy”."Một ngày sinh nhật khác sao?"Diệp Tiểu Trân lộ ra vẻ nghi ngờ.Hạ Huyền Trúc cúi người xuống, nhẹ nhàng bế lấy Diệp Tiểu Trân, mỉm cười nói: "Đúng rồi, là một ngày sinh nhật khác, đợi khi nào Tiểu Trân lớn lên sẽ hiểu”.Trên đường trở về, để che giấu Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đã cố tỏ ra rất thoải mái, còn hát một bài hát thiếu nhi cùng Diệp Tiểu Trân.Diệp Tiểu Trân ngây thơ không nhận ra có gì bất thường, sau khi trở về nhà, được hai vợ chồng an ủi, cô bé vui vẻ ôm gối đầu gấu chìm vào mộng đẹp."Huyền Trúc, em trông Tiểu Trân, anh đi ra ngoài một chuyến”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi đứng lên."Vĩnh Khang!"Hạ Huyền Trúc nhanh chóng nắm lấy tay Diệp Vĩnh Khang, khẩn cầu nói: "Vĩnh Khang, để chuyện này kết thúc ở đây được không?"Hạ Huyền Trúc biết rất rõ tính cách của Diệp Vĩnh Khang, biết mặc dù ngoài mặt anh rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang kìm nén cơn giận.Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay Hạ Huyền Trúc: "Có một số thứ nhất định phải nhổ tận gốc, nếu không phiền phức sẽ liên tục tìm đến chúng ta”."Nhưng bây giờ Hạ Tuyết Cầm đã chết rồi”.Hạ Huyền Trúc nói: "Để chuyện này đã kết thúc ở đây đi, anh đừng trút giận lên người khác nữa, có lẽ chuyện này chỉ là do một mình Hạ Tuyết Cầm làm, không liên quan đến những người khác trong nhà họ Hạ”.Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu: "Nếu là một mình Hạ Tuyết Cầm làm thật thì chuyện này sẽ không phiền phức như vậy đâu”."Em đã bao giờ nghĩ tới việc với đầu óc của Hạ Tuyết Cầm, cô ta có thể nghĩ ra kế hoạch vừa rồi không?""Ngoài ra, khẩu súng lục ổ xoay và lựu đạn ấy đều được sản xuất trong nhà máy quân giới ở nước ngoài, em nghĩ một mình Hạ Tuyết Cầm có thể có được những thứ đó sao?"Hạ Huyền Trúc sững sờ: "Ý của anh là...”Diệp Vĩnh Khang gật đầu, nhẹ nhàng đẩy tay Hạ Huyền Trúc đang giữ cánh tay của mình ra, dịu dàng cười nói: "Em ở nhà trông Tiểu Trân cẩn thận, anh sẽ quay về nhanh thôi”."Vĩnh Khang!"

Chương 473: 473: Một Ngày Sinh Nhật Khác Sao