Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 475: 475: Diệp Vĩnh Khang Đã Lâu Không Gặp

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, cảm thấy dòng chữ phía sau bức ảnh đầy điểm đáng ngờ.Đầu tiên, làm sao đối phương biết được Trần Tiểu Túy rất quan trọng đối với mình?Coi như đối phương có nhắm đến những người có quan hệ với anh đi nữa, thì tại sao không nhắm vào Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, hay Lâm Tĩnh, mà lại chọn trúng người anh quan tâm nhất?Chỉ có Diệp Vĩnh Khang mới biết được sức nặng của Trần Tiểu Túy trong lòng mình, ngay cả Trần Tiểu Túy cũng không biết, sao mà đối phương biết được?Thứ hai, câu văn ở cuối đoạn tin này rất lạ, cứ coi như muốn tạo cảm giác bí hiểm đi, thì có thể nói là uống trà hay sâm panh, sao lại là đùi gà?Hơn nữa, còn đặc biệt đưa cho anh một ít để đem về cho con gái, làm sao đối phương biết được Tiểu Trân thích ăn đùi gà?Xem ra người này không chỉ hiểu rõ bản thân anh mà còn rất có thực lực.Không chỉ đưa được Hạ Tuyết Cầm ra khỏi nhà tù, mà còn có một lượng lớn trang bị tiêu chuẩn, đây chắc chắn không phải điều người thường có thể làm được, dù là nhân vật tầm cỡ ở Giang Bắc như Đường Văn Nguyên hay Lưu Đại Hải cũng không thể làm được.Nghi vấn lớn nhất là Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không nhớ được bản thân anh đã xúc phạm đến người tầm cỡ nào như thế ở trong nước?Nỗi băn khoăn không ngừng dâng lên trong đầu Diệp Vĩnh Khang.Anh hít một hơi thật sâu, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nhìn đồng hồ rồi phóng xe đến địa điểm kia thật nhanh.Cách tốt nhất để giải quyết những băn khoăn này là gặp mặt người đó trực tiếp.Nơi được đánh dấu là một trang viên sang trọng ở ngoại ô, nơi từng được xây dựng bởi nhà họ Chu, gia tộc đứng đầu ở Giang Bắc.Từ khi nhà họ Chu diệt vong thì đã bị bỏ không.Vừa tới cửa, hai người mặc đồ đen to con liền đi tới, lục soát khắp người Diệp Vĩnh Khang một hồi, sau khi xác định không có vật gì nguy hiểm, bọn họ liền mở một cánh cửa nhỏ, để cho Diệp Vĩnh Khang tự mình đi vào.Trang viên được chiếu sáng rực rỡ, có thể thấy nó đã được sửa sang lại.Ngay phía trước là một bể bơi sang trọng hình lưỡi liềm, xung quanh là mấy vệ sĩ mặc đồ đen đeo kính râm.Trên chiếc ghế bên cạnh bể bơi, có một người phụ nữ trẻ đeo kính râm lớn, duyên dáng và sang trọng, trên bàn trước mặt là một đĩa đùi gà hấp."Diệp Vĩnh Khang, đã lâu không gặp".Người phụ nữ cầm đầu mỉm cười chào Diệp Vĩnh KhangDiệp Vĩnh Khang nhìn đối phương cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng lại không nhớ rõ đã gặp người này ở đâu.

Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, cảm thấy dòng chữ phía sau bức ảnh đầy điểm đáng ngờ.

Đầu tiên, làm sao đối phương biết được Trần Tiểu Túy rất quan trọng đối với mình?

Coi như đối phương có nhắm đến những người có quan hệ với anh đi nữa, thì tại sao không nhắm vào Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, hay Lâm Tĩnh, mà lại chọn trúng người anh quan tâm nhất?

Chỉ có Diệp Vĩnh Khang mới biết được sức nặng của Trần Tiểu Túy trong lòng mình, ngay cả Trần Tiểu Túy cũng không biết, sao mà đối phương biết được?

Thứ hai, câu văn ở cuối đoạn tin này rất lạ, cứ coi như muốn tạo cảm giác bí hiểm đi, thì có thể nói là uống trà hay sâm panh, sao lại là đùi gà?

Hơn nữa, còn đặc biệt đưa cho anh một ít để đem về cho con gái, làm sao đối phương biết được Tiểu Trân thích ăn đùi gà?

Xem ra người này không chỉ hiểu rõ bản thân anh mà còn rất có thực lực.

Không chỉ đưa được Hạ Tuyết Cầm ra khỏi nhà tù, mà còn có một lượng lớn trang bị tiêu chuẩn, đây chắc chắn không phải điều người thường có thể làm được, dù là nhân vật tầm cỡ ở Giang Bắc như Đường Văn Nguyên hay Lưu Đại Hải cũng không thể làm được.

Nghi vấn lớn nhất là Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không nhớ được bản thân anh đã xúc phạm đến người tầm cỡ nào như thế ở trong nước?

Nỗi băn khoăn không ngừng dâng lên trong đầu Diệp Vĩnh Khang.

Anh hít một hơi thật sâu, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nhìn đồng hồ rồi phóng xe đến địa điểm kia thật nhanh.

Cách tốt nhất để giải quyết những băn khoăn này là gặp mặt người đó trực tiếp.

Nơi được đánh dấu là một trang viên sang trọng ở ngoại ô, nơi từng được xây dựng bởi nhà họ Chu, gia tộc đứng đầu ở Giang Bắc.

Từ khi nhà họ Chu diệt vong thì đã bị bỏ không.

Vừa tới cửa, hai người mặc đồ đen to con liền đi tới, lục soát khắp người Diệp Vĩnh Khang một hồi, sau khi xác định không có vật gì nguy hiểm, bọn họ liền mở một cánh cửa nhỏ, để cho Diệp Vĩnh Khang tự mình đi vào.

Trang viên được chiếu sáng rực rỡ, có thể thấy nó đã được sửa sang lại.

Ngay phía trước là một bể bơi sang trọng hình lưỡi liềm, xung quanh là mấy vệ sĩ mặc đồ đen đeo kính râm.

Trên chiếc ghế bên cạnh bể bơi, có một người phụ nữ trẻ đeo kính râm lớn, duyên dáng và sang trọng, trên bàn trước mặt là một đĩa đùi gà hấp.

"Diệp Vĩnh Khang, đã lâu không gặp".

Người phụ nữ cầm đầu mỉm cười chào Diệp Vĩnh Khang

Diệp Vĩnh Khang nhìn đối phương cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng lại không nhớ rõ đã gặp người này ở đâu.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, cảm thấy dòng chữ phía sau bức ảnh đầy điểm đáng ngờ.Đầu tiên, làm sao đối phương biết được Trần Tiểu Túy rất quan trọng đối với mình?Coi như đối phương có nhắm đến những người có quan hệ với anh đi nữa, thì tại sao không nhắm vào Đường Văn Nguyên, Lưu Đại Hải, hay Lâm Tĩnh, mà lại chọn trúng người anh quan tâm nhất?Chỉ có Diệp Vĩnh Khang mới biết được sức nặng của Trần Tiểu Túy trong lòng mình, ngay cả Trần Tiểu Túy cũng không biết, sao mà đối phương biết được?Thứ hai, câu văn ở cuối đoạn tin này rất lạ, cứ coi như muốn tạo cảm giác bí hiểm đi, thì có thể nói là uống trà hay sâm panh, sao lại là đùi gà?Hơn nữa, còn đặc biệt đưa cho anh một ít để đem về cho con gái, làm sao đối phương biết được Tiểu Trân thích ăn đùi gà?Xem ra người này không chỉ hiểu rõ bản thân anh mà còn rất có thực lực.Không chỉ đưa được Hạ Tuyết Cầm ra khỏi nhà tù, mà còn có một lượng lớn trang bị tiêu chuẩn, đây chắc chắn không phải điều người thường có thể làm được, dù là nhân vật tầm cỡ ở Giang Bắc như Đường Văn Nguyên hay Lưu Đại Hải cũng không thể làm được.Nghi vấn lớn nhất là Diệp Vĩnh Khang thậm chí còn không nhớ được bản thân anh đã xúc phạm đến người tầm cỡ nào như thế ở trong nước?Nỗi băn khoăn không ngừng dâng lên trong đầu Diệp Vĩnh Khang.Anh hít một hơi thật sâu, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nhìn đồng hồ rồi phóng xe đến địa điểm kia thật nhanh.Cách tốt nhất để giải quyết những băn khoăn này là gặp mặt người đó trực tiếp.Nơi được đánh dấu là một trang viên sang trọng ở ngoại ô, nơi từng được xây dựng bởi nhà họ Chu, gia tộc đứng đầu ở Giang Bắc.Từ khi nhà họ Chu diệt vong thì đã bị bỏ không.Vừa tới cửa, hai người mặc đồ đen to con liền đi tới, lục soát khắp người Diệp Vĩnh Khang một hồi, sau khi xác định không có vật gì nguy hiểm, bọn họ liền mở một cánh cửa nhỏ, để cho Diệp Vĩnh Khang tự mình đi vào.Trang viên được chiếu sáng rực rỡ, có thể thấy nó đã được sửa sang lại.Ngay phía trước là một bể bơi sang trọng hình lưỡi liềm, xung quanh là mấy vệ sĩ mặc đồ đen đeo kính râm.Trên chiếc ghế bên cạnh bể bơi, có một người phụ nữ trẻ đeo kính râm lớn, duyên dáng và sang trọng, trên bàn trước mặt là một đĩa đùi gà hấp."Diệp Vĩnh Khang, đã lâu không gặp".Người phụ nữ cầm đầu mỉm cười chào Diệp Vĩnh KhangDiệp Vĩnh Khang nhìn đối phương cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng lại không nhớ rõ đã gặp người này ở đâu.

Chương 475: 475: Diệp Vĩnh Khang Đã Lâu Không Gặp