Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 496: 496: “ăn Cái Con Khỉ!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chỉ số thiểu năng của người phụ nữ này đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, sau khi trơ trẽn bắt quàng làm họ với Lăng Vi, cô ta quay đầu lại chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, hằn học nói: “Em Lăng Vi, tên khốn kiếp này lúc nãy đã đánh chị đấy!”“Chị đang định tìm anh ta, không ngờ anh ta lại tự chui vào lưới, chủ động chạy đến chỗ chị em mình để thú tội, đúng là đồ ngốc, ha ha ha!”“Em gái à, em mau gọi người ném anh ta ra ngoài đi, với thân phận hiện giờ của em, đánh chết hắn chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ!”Người phụ nữ chỉ ba hoa khoác lác mà hoàn toàn không để ý đến biểu hiện của Lăng Vi và Cao Đồ.“Đồ chó điên, bây giờ đã biết sự lợi hại của tôi chưa! Anh muốn chủ động rời khỏi đây hay là muốn tôi gọi người giúp anh đây?”Người phụ nữ một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, trông vô cùng khí thế.“Đồ đàn bà chó điên này, câm miệng lại cho tôi!”Lúc này, Cao Đồ mới hoàn hồn lại, điên cuồng cầm ghế đập vào đầu người phụ nữ.“Anh điên rồi, anh dám đánh tôi, có tin bà đây ly hôn với anh không?”Người phụ nữ bị đánh ngã trên mặt đất, đầu chảy rất nhiều máu, nhưng miệng lưỡi vẫn vô cùng cứng rắn.“Ly hôn sao? Ha ha ha!”Cao Đồ điên cuồng cười ha hả: “Chủ ý này không tồi, ly hôn đi, tôi đã chịu đựng con chó điên như cô đủ rồi!”“Hôm nay nhất định phải ly hôn, đi, đi ly hôn luôn!”Người phụ nữ chợt hoảng sợ, chồng của cô ta từ trước đến nay luôn rụt rè yếu ớt, không dám nói lại cô ta.Nhưng sao đột nhiên hôm nay lại trở nên cứng rắn vậy?Nói đến chuyện ly hôn, mặc dù cô ta thường dùng thứ này để đe dọa Cao Đồ, nhưng nếu thật sự đi đến bước đó thì cô ta thật sự sẽ hoảng loạn hơn ai hết!Cô ta không có học thức, cũng không có lai lịch đặc biệt, lại ham ăn lười làm, nếu không có Cao Đồ thì cô ta đã chết đói từ lâu rồi.“Chồng à, em nói đùa thôi, sao em nỡ ly hôn với anh chứ! Được rồi, em không quấy phá nữa là được chứ gì, đi, chúng ta về nhà đi, em nấu mì cho anh ăn”.Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng nói.“Ăn cái con khỉ!”Cao Đồ vốn hiền lành thật thà, lúc này cũng không chịu đựng nổi nữa, đấm đá mạnh vào người phụ nữ, sau đó lôi cô ta về phía cửa thang máy.“Chồng à em sai rồi, xin anh đừng ly hôn với em, cầu xin anh!”Người phụ nữ hết lòng van xin, nhưng đổi lại chỉ nhận được những cú đấm đá dã man hơn, sau đó tiếp tục bị Cao Đồ lôi vào thang máy.Người phụ nữ khiến cả nhà hàng trở nên rối loạn, Lăng Vi cũng bối rối không biết phải nói gì, chỉ run rẩy đứng sang một bên.Còn Diệp Vĩnh Khang từ đầu đến cuối không thèm để ý đến bọn họ, gắp đồ ăn màu xanh vào đĩa Diệp Tiểu Trân, cười nói: “Con ăn món này đi, ngon lắm”.

Chỉ số thiểu năng của người phụ nữ này đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, sau khi trơ trẽn bắt quàng làm họ với Lăng Vi, cô ta quay đầu lại chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, hằn học nói: “Em Lăng Vi, tên khốn kiếp này lúc nãy đã đánh chị đấy!”

“Chị đang định tìm anh ta, không ngờ anh ta lại tự chui vào lưới, chủ động chạy đến chỗ chị em mình để thú tội, đúng là đồ ngốc, ha ha ha!”

“Em gái à, em mau gọi người ném anh ta ra ngoài đi, với thân phận hiện giờ của em, đánh chết hắn chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ!”

Người phụ nữ chỉ ba hoa khoác lác mà hoàn toàn không để ý đến biểu hiện của Lăng Vi và Cao Đồ.

“Đồ chó điên, bây giờ đã biết sự lợi hại của tôi chưa! Anh muốn chủ động rời khỏi đây hay là muốn tôi gọi người giúp anh đây?”

Người phụ nữ một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, trông vô cùng khí thế.

“Đồ đàn bà chó điên này, câm miệng lại cho tôi!”

Lúc này, Cao Đồ mới hoàn hồn lại, điên cuồng cầm ghế đập vào đầu người phụ nữ.

“Anh điên rồi, anh dám đánh tôi, có tin bà đây ly hôn với anh không?”

Người phụ nữ bị đánh ngã trên mặt đất, đầu chảy rất nhiều máu, nhưng miệng lưỡi vẫn vô cùng cứng rắn.

“Ly hôn sao? Ha ha ha!”

Cao Đồ điên cuồng cười ha hả: “Chủ ý này không tồi, ly hôn đi, tôi đã chịu đựng con chó điên như cô đủ rồi!”

“Hôm nay nhất định phải ly hôn, đi, đi ly hôn luôn!”

Người phụ nữ chợt hoảng sợ, chồng của cô ta từ trước đến nay luôn rụt rè yếu ớt, không dám nói lại cô ta.

Nhưng sao đột nhiên hôm nay lại trở nên cứng rắn vậy?

Nói đến chuyện ly hôn, mặc dù cô ta thường dùng thứ này để đe dọa Cao Đồ, nhưng nếu thật sự đi đến bước đó thì cô ta thật sự sẽ hoảng loạn hơn ai hết!

Cô ta không có học thức, cũng không có lai lịch đặc biệt, lại ham ăn lười làm, nếu không có Cao Đồ thì cô ta đã chết đói từ lâu rồi.

“Chồng à, em nói đùa thôi, sao em nỡ ly hôn với anh chứ! Được rồi, em không quấy phá nữa là được chứ gì, đi, chúng ta về nhà đi, em nấu mì cho anh ăn”.

Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng nói.

“Ăn cái con khỉ!”

Cao Đồ vốn hiền lành thật thà, lúc này cũng không chịu đựng nổi nữa, đấm đá mạnh vào người phụ nữ, sau đó lôi cô ta về phía cửa thang máy.

“Chồng à em sai rồi, xin anh đừng ly hôn với em, cầu xin anh!”

Người phụ nữ hết lòng van xin, nhưng đổi lại chỉ nhận được những cú đấm đá dã man hơn, sau đó tiếp tục bị Cao Đồ lôi vào thang máy.

Người phụ nữ khiến cả nhà hàng trở nên rối loạn, Lăng Vi cũng bối rối không biết phải nói gì, chỉ run rẩy đứng sang một bên.

Còn Diệp Vĩnh Khang từ đầu đến cuối không thèm để ý đến bọn họ, gắp đồ ăn màu xanh vào đĩa Diệp Tiểu Trân, cười nói: “Con ăn món này đi, ngon lắm”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chỉ số thiểu năng của người phụ nữ này đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, sau khi trơ trẽn bắt quàng làm họ với Lăng Vi, cô ta quay đầu lại chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, hằn học nói: “Em Lăng Vi, tên khốn kiếp này lúc nãy đã đánh chị đấy!”“Chị đang định tìm anh ta, không ngờ anh ta lại tự chui vào lưới, chủ động chạy đến chỗ chị em mình để thú tội, đúng là đồ ngốc, ha ha ha!”“Em gái à, em mau gọi người ném anh ta ra ngoài đi, với thân phận hiện giờ của em, đánh chết hắn chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ!”Người phụ nữ chỉ ba hoa khoác lác mà hoàn toàn không để ý đến biểu hiện của Lăng Vi và Cao Đồ.“Đồ chó điên, bây giờ đã biết sự lợi hại của tôi chưa! Anh muốn chủ động rời khỏi đây hay là muốn tôi gọi người giúp anh đây?”Người phụ nữ một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, trông vô cùng khí thế.“Đồ đàn bà chó điên này, câm miệng lại cho tôi!”Lúc này, Cao Đồ mới hoàn hồn lại, điên cuồng cầm ghế đập vào đầu người phụ nữ.“Anh điên rồi, anh dám đánh tôi, có tin bà đây ly hôn với anh không?”Người phụ nữ bị đánh ngã trên mặt đất, đầu chảy rất nhiều máu, nhưng miệng lưỡi vẫn vô cùng cứng rắn.“Ly hôn sao? Ha ha ha!”Cao Đồ điên cuồng cười ha hả: “Chủ ý này không tồi, ly hôn đi, tôi đã chịu đựng con chó điên như cô đủ rồi!”“Hôm nay nhất định phải ly hôn, đi, đi ly hôn luôn!”Người phụ nữ chợt hoảng sợ, chồng của cô ta từ trước đến nay luôn rụt rè yếu ớt, không dám nói lại cô ta.Nhưng sao đột nhiên hôm nay lại trở nên cứng rắn vậy?Nói đến chuyện ly hôn, mặc dù cô ta thường dùng thứ này để đe dọa Cao Đồ, nhưng nếu thật sự đi đến bước đó thì cô ta thật sự sẽ hoảng loạn hơn ai hết!Cô ta không có học thức, cũng không có lai lịch đặc biệt, lại ham ăn lười làm, nếu không có Cao Đồ thì cô ta đã chết đói từ lâu rồi.“Chồng à, em nói đùa thôi, sao em nỡ ly hôn với anh chứ! Được rồi, em không quấy phá nữa là được chứ gì, đi, chúng ta về nhà đi, em nấu mì cho anh ăn”.Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng nói.“Ăn cái con khỉ!”Cao Đồ vốn hiền lành thật thà, lúc này cũng không chịu đựng nổi nữa, đấm đá mạnh vào người phụ nữ, sau đó lôi cô ta về phía cửa thang máy.“Chồng à em sai rồi, xin anh đừng ly hôn với em, cầu xin anh!”Người phụ nữ hết lòng van xin, nhưng đổi lại chỉ nhận được những cú đấm đá dã man hơn, sau đó tiếp tục bị Cao Đồ lôi vào thang máy.Người phụ nữ khiến cả nhà hàng trở nên rối loạn, Lăng Vi cũng bối rối không biết phải nói gì, chỉ run rẩy đứng sang một bên.Còn Diệp Vĩnh Khang từ đầu đến cuối không thèm để ý đến bọn họ, gắp đồ ăn màu xanh vào đĩa Diệp Tiểu Trân, cười nói: “Con ăn món này đi, ngon lắm”.

Chương 496: 496: “ăn Cái Con Khỉ!”