Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 499: 499: “mau Tới Giúp Em Chút”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Khoản chi tiêu đầu tiên ở bên kia của anh ta là khi nào?”Diệp Vĩnh Khang hỏi.Lăng Vi đáp: “Một tuần trước, khoản chi đầu tiên là một viên kim cương Nam Phi, trị giá chín mươi triệu tệ”.“Tính đến hôm nay, mỗi ngày đều tiêu một số tiền rất lớn, chưa từng gián đoạn bao giờ”.“Chuyện này tạm thời đừng nói với ai, chỉ bảo là chi tiêu bình thường”.Diệp Vĩnh Khang dặn dò câu này xong thì vội vàng đứng dậy rời đi.“Thiên Ảnh, cô lập tức phái người… Không, bây giờ cô đích thân đến Tư Liên một chuyến, mang theo ít nhất ba tiểu đoàn, nhanh chóng trú đóng tại nước Hùng!“Nhớ kỹ, hành động bí mật, tuyệt đối không được kinh động bất kỳ ai, có thể Ám Dạ Các có đóng quân ở đó, có được manh mối gì lập tức báo cáo với tôi!”“Vâng thưa Điện Chủ!”Tiếng hô dõng dạc mạnh mẽ của Thiên Ảnh vọng lại từ đầu bên kia điện thoại.Sau vụ phản bội và soán vị của Thạch Hữu Sâm, Ám Dạ Các bắt đầu điên cuồng xuất binh đánh trận, ngay cả Điện Long Thần cũng trở thành mục tiêu tấn công của chúng.Nhưng sau khi bị Điện Long Thần liên tục đánh bại mấy lần, chúng lập tức chia thành nhiều tốp nhỏ, từ chỗ sáng lẫn vào trốn trong chỗ tối, nhưng vẫn không ngừng phát động tập kích và ám sát nhằm vào Điện Long Thần, tới không thấy bóng đi không thấy hình, Điện Long Thần có sức mà không làm được gì, điều này khiến bọn họ cảm thấy rất bất lực.Bây giờ rốt cuộc cũng có đầu mối chỉ ra được đại bản doanh của bọn chúng rất có thể ẩn núp ở nước Hùng, đối với Điện Long Thần mà nói, đây đương nhiên là một tin tốt!Cho nên Diệp Vĩnh Khang mới để Thiên Ảnh điều đi ba tiểu đoàn quân binh hạng nặng bao vây và trấn áp, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì không biết lần sau sẽ là lúc nào.Hơn nữa, lần hành động này có thể không chỉ liên quan đến việc sống chết của Ám Dạ Các, có lẽ…Diệp Vĩnh Khang thở ra một hơi thật dài, gắng sức xua đi ưu tư đổi lại thành vẻ bình thường như mọi ngày.Hy vọng suy đoán của mình là chính xác!Lúc này đã là mười giờ tối, Tiểu Trân đã ngủ say từ lâu, Diệp Vĩnh Khang ngồi ở phòng khách chờ Hạ Huyền Trúc về nhà.Khoảng thời gian này Hạ Huyền Trúc vô cùng bận bịu, hầu như đêm nào cũng hơn mười giờ mới về đến nhà, Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy mà đau ở trong lòng, anh không muốn vợ mình cực khổ như vậy.Nhưng Hạ Huyền Trúc hết lần này đến lần khác tỏ ra cương quyết, cho dù Diệp Vĩnh Khang có khuyên thế nào cũng nghe không lọt tai, mỗi ngày đều biến thành người cuồng công việc như sắp hóa thành cái máy đến nơi.Tiếng động cơ xe truyền từ ngoài cửa vào, Diệp Vĩnh Khang vội vàng đứng lên mở cửa, giờ này mới về cũng chỉ có vợ yêu nhà mình.“Mau tới giúp em chút”.Hạ Huyền Trúc ôm một đống văn kiện trong tay, lảo đảo đi tới, Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng đỡ lấy đống giấy tờ đó.“Cô vợ của anh ơi, cỡ này chắc cũng mấy chục ký đấy, sao lại nhiều thế?”

“Khoản chi tiêu đầu tiên ở bên kia của anh ta là khi nào?”

Diệp Vĩnh Khang hỏi.

Lăng Vi đáp: “Một tuần trước, khoản chi đầu tiên là một viên kim cương Nam Phi, trị giá chín mươi triệu tệ”.

“Tính đến hôm nay, mỗi ngày đều tiêu một số tiền rất lớn, chưa từng gián đoạn bao giờ”.

“Chuyện này tạm thời đừng nói với ai, chỉ bảo là chi tiêu bình thường”.

Diệp Vĩnh Khang dặn dò câu này xong thì vội vàng đứng dậy rời đi.

“Thiên Ảnh, cô lập tức phái người… Không, bây giờ cô đích thân đến Tư Liên một chuyến, mang theo ít nhất ba tiểu đoàn, nhanh chóng trú đóng tại nước Hùng!

“Nhớ kỹ, hành động bí mật, tuyệt đối không được kinh động bất kỳ ai, có thể Ám Dạ Các có đóng quân ở đó, có được manh mối gì lập tức báo cáo với tôi!”

“Vâng thưa Điện Chủ!”

Tiếng hô dõng dạc mạnh mẽ của Thiên Ảnh vọng lại từ đầu bên kia điện thoại.

Sau vụ phản bội và soán vị của Thạch Hữu Sâm, Ám Dạ Các bắt đầu điên cuồng xuất binh đánh trận, ngay cả Điện Long Thần cũng trở thành mục tiêu tấn công của chúng.

Nhưng sau khi bị Điện Long Thần liên tục đánh bại mấy lần, chúng lập tức chia thành nhiều tốp nhỏ, từ chỗ sáng lẫn vào trốn trong chỗ tối, nhưng vẫn không ngừng phát động tập kích và ám sát nhằm vào Điện Long Thần, tới không thấy bóng đi không thấy hình, Điện Long Thần có sức mà không làm được gì, điều này khiến bọn họ cảm thấy rất bất lực.

Bây giờ rốt cuộc cũng có đầu mối chỉ ra được đại bản doanh của bọn chúng rất có thể ẩn núp ở nước Hùng, đối với Điện Long Thần mà nói, đây đương nhiên là một tin tốt!

Cho nên Diệp Vĩnh Khang mới để Thiên Ảnh điều đi ba tiểu đoàn quân binh hạng nặng bao vây và trấn áp, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì không biết lần sau sẽ là lúc nào.

Hơn nữa, lần hành động này có thể không chỉ liên quan đến việc sống chết của Ám Dạ Các, có lẽ…

Diệp Vĩnh Khang thở ra một hơi thật dài, gắng sức xua đi ưu tư đổi lại thành vẻ bình thường như mọi ngày.

Hy vọng suy đoán của mình là chính xác!

Lúc này đã là mười giờ tối, Tiểu Trân đã ngủ say từ lâu, Diệp Vĩnh Khang ngồi ở phòng khách chờ Hạ Huyền Trúc về nhà.

Khoảng thời gian này Hạ Huyền Trúc vô cùng bận bịu, hầu như đêm nào cũng hơn mười giờ mới về đến nhà, Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy mà đau ở trong lòng, anh không muốn vợ mình cực khổ như vậy.

Nhưng Hạ Huyền Trúc hết lần này đến lần khác tỏ ra cương quyết, cho dù Diệp Vĩnh Khang có khuyên thế nào cũng nghe không lọt tai, mỗi ngày đều biến thành người cuồng công việc như sắp hóa thành cái máy đến nơi.

Tiếng động cơ xe truyền từ ngoài cửa vào, Diệp Vĩnh Khang vội vàng đứng lên mở cửa, giờ này mới về cũng chỉ có vợ yêu nhà mình.

“Mau tới giúp em chút”.

Hạ Huyền Trúc ôm một đống văn kiện trong tay, lảo đảo đi tới, Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng đỡ lấy đống giấy tờ đó.

“Cô vợ của anh ơi, cỡ này chắc cũng mấy chục ký đấy, sao lại nhiều thế?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Khoản chi tiêu đầu tiên ở bên kia của anh ta là khi nào?”Diệp Vĩnh Khang hỏi.Lăng Vi đáp: “Một tuần trước, khoản chi đầu tiên là một viên kim cương Nam Phi, trị giá chín mươi triệu tệ”.“Tính đến hôm nay, mỗi ngày đều tiêu một số tiền rất lớn, chưa từng gián đoạn bao giờ”.“Chuyện này tạm thời đừng nói với ai, chỉ bảo là chi tiêu bình thường”.Diệp Vĩnh Khang dặn dò câu này xong thì vội vàng đứng dậy rời đi.“Thiên Ảnh, cô lập tức phái người… Không, bây giờ cô đích thân đến Tư Liên một chuyến, mang theo ít nhất ba tiểu đoàn, nhanh chóng trú đóng tại nước Hùng!“Nhớ kỹ, hành động bí mật, tuyệt đối không được kinh động bất kỳ ai, có thể Ám Dạ Các có đóng quân ở đó, có được manh mối gì lập tức báo cáo với tôi!”“Vâng thưa Điện Chủ!”Tiếng hô dõng dạc mạnh mẽ của Thiên Ảnh vọng lại từ đầu bên kia điện thoại.Sau vụ phản bội và soán vị của Thạch Hữu Sâm, Ám Dạ Các bắt đầu điên cuồng xuất binh đánh trận, ngay cả Điện Long Thần cũng trở thành mục tiêu tấn công của chúng.Nhưng sau khi bị Điện Long Thần liên tục đánh bại mấy lần, chúng lập tức chia thành nhiều tốp nhỏ, từ chỗ sáng lẫn vào trốn trong chỗ tối, nhưng vẫn không ngừng phát động tập kích và ám sát nhằm vào Điện Long Thần, tới không thấy bóng đi không thấy hình, Điện Long Thần có sức mà không làm được gì, điều này khiến bọn họ cảm thấy rất bất lực.Bây giờ rốt cuộc cũng có đầu mối chỉ ra được đại bản doanh của bọn chúng rất có thể ẩn núp ở nước Hùng, đối với Điện Long Thần mà nói, đây đương nhiên là một tin tốt!Cho nên Diệp Vĩnh Khang mới để Thiên Ảnh điều đi ba tiểu đoàn quân binh hạng nặng bao vây và trấn áp, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì không biết lần sau sẽ là lúc nào.Hơn nữa, lần hành động này có thể không chỉ liên quan đến việc sống chết của Ám Dạ Các, có lẽ…Diệp Vĩnh Khang thở ra một hơi thật dài, gắng sức xua đi ưu tư đổi lại thành vẻ bình thường như mọi ngày.Hy vọng suy đoán của mình là chính xác!Lúc này đã là mười giờ tối, Tiểu Trân đã ngủ say từ lâu, Diệp Vĩnh Khang ngồi ở phòng khách chờ Hạ Huyền Trúc về nhà.Khoảng thời gian này Hạ Huyền Trúc vô cùng bận bịu, hầu như đêm nào cũng hơn mười giờ mới về đến nhà, Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy mà đau ở trong lòng, anh không muốn vợ mình cực khổ như vậy.Nhưng Hạ Huyền Trúc hết lần này đến lần khác tỏ ra cương quyết, cho dù Diệp Vĩnh Khang có khuyên thế nào cũng nghe không lọt tai, mỗi ngày đều biến thành người cuồng công việc như sắp hóa thành cái máy đến nơi.Tiếng động cơ xe truyền từ ngoài cửa vào, Diệp Vĩnh Khang vội vàng đứng lên mở cửa, giờ này mới về cũng chỉ có vợ yêu nhà mình.“Mau tới giúp em chút”.Hạ Huyền Trúc ôm một đống văn kiện trong tay, lảo đảo đi tới, Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng đỡ lấy đống giấy tờ đó.“Cô vợ của anh ơi, cỡ này chắc cũng mấy chục ký đấy, sao lại nhiều thế?”

Chương 499: 499: “mau Tới Giúp Em Chút”