Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 505: 505: “ông Nói Nghe Nhẹ Nhàng Ghê!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Khánh Nhi nói đúng, chuyện này giao cho con đi làm đi!”“Cảm ơn bố đã giao việc cho con, con trai nhất định sẽ tự tay chặt đầu kẻ thù, dùng để tế linh hồn linh thiêng của chị cả!”Mười phút sau.“Vô liêm sỉ, cái thứ chó hoang lại dám mắng tôi là đồ ngu, tôi chỉ hận không thể lột da uống máu con chó này!”Đào Thiên Hổ về đến biệt thự của mình thì bùng phát cơn giận.“Cậu cả, cậu giữ sức đi, dẻo miệng vốn đâu phải thế mạnh của cậu, người ta có nói thêm vài câu thì cậu cũng đâu có mất miếng thịt nào”.Một ông lão gầy trơ cả xương đang ngồi trên ghế sô pha trong biệt thự, mặc áo dài màu xanh, tóc tết thành đuôi sam dài, giọng điệu khi nói chuyện vô cùng chói tai, cho dù là vẻ ngoài hay giọng nói cũng chẳng khác gì thái giám thời cổ đại.Điều đặc biệt là bàn tay của lão già này vô cùng trắng trẻo, ngón tay thon dài, móng tay dài chừng ba xentimet, hai quả cầu kim loại to bằng cái trứng gà linh hoạt di chuyển giữa những kẽ ngón tay lão ta trông hệt như vật còn sống.“Ông nói nghe nhẹ nhàng ghê!”Đào Thiên Hổ thở hồng hộc đặt mông ngồi lên ghế, tức giận nói: “Nếu chỉ bị thằng ranh kia nói vài câu thì chẳng sao cả, dù sao tôi cũng ghi nhớ mối hận này rồi, kiểu gì cũng sẽ có ngày tôi cho nó biết tay!”“Nhưng bố đã nói, nếu ai hoàn thành được việc này thì sẽ để người đó phụ trách dự án mở rộng bảy khu dân cư ở ngoại ô phía Tây”.“Tương lai phát triển của vùng ngoại ô phía Tây khó mà đong đếm được, nếu thật sự để dự án mở rộng bảy khu dân cư kia rơi vào tay thằng chó đó thì vị trí người thừa kế này sẽ càng xa vời với tôi”.Đào Thiên Hổ vừa nói vừa cắn răng kêu răng rắc, theo lý thuyết hắn mới là con trai lớn, dựa theo quy tắc, vị trí người thừa kế gia chủ hẳn nên thuộc về hắn.Nhưng đến chỗ bố hắn thì lúc nào cũng phải nghĩ đường tắt, vứt luôn quy củ lập trưởng không lập út qua một bên, lại còn nói sẽ dựa vào công lao của hai người họ để xem xét, ai cống hiến nhiều nhất cho nhà họ Đào thì sẽ lập người ấy làm người thừa kế vị trí gia chủ.Mấy năm nay, Đào Thiên Hổ đánh Đông dẹp Tây, lập được nhiều công lao to lớn cho nhà họ Đào, nhưng hắn không dẻo miệng và mưu mô bằng đứa em trai ranh mãnh như hồ ly, đứa em trai đó còn biết lấy lòng bố khiến Đào Thiên Hổ như ngồi bàn chông mỗi ngày, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn vị trí người thừa kế gia chủ của hắn sẽ bị đứa em trai này cướp mất!Ông lão không đồng tình, cười nói:“Cậu ba tâm kế đa đoan, tôi cũng không thích nhưng tôi rất tán thành một câu nói của cậu ta”.“Câu gì cơ?”

“Khánh Nhi nói đúng, chuyện này giao cho con đi làm đi!”

“Cảm ơn bố đã giao việc cho con, con trai nhất định sẽ tự tay chặt đầu kẻ thù, dùng để tế linh hồn linh thiêng của chị cả!”

Mười phút sau.

“Vô liêm sỉ, cái thứ chó hoang lại dám mắng tôi là đồ ngu, tôi chỉ hận không thể lột da uống máu con chó này!”

Đào Thiên Hổ về đến biệt thự của mình thì bùng phát cơn giận.

“Cậu cả, cậu giữ sức đi, dẻo miệng vốn đâu phải thế mạnh của cậu, người ta có nói thêm vài câu thì cậu cũng đâu có mất miếng thịt nào”.

Một ông lão gầy trơ cả xương đang ngồi trên ghế sô pha trong biệt thự, mặc áo dài màu xanh, tóc tết thành đuôi sam dài, giọng điệu khi nói chuyện vô cùng chói tai, cho dù là vẻ ngoài hay giọng nói cũng chẳng khác gì thái giám thời cổ đại.

Điều đặc biệt là bàn tay của lão già này vô cùng trắng trẻo, ngón tay thon dài, móng tay dài chừng ba xentimet, hai quả cầu kim loại to bằng cái trứng gà linh hoạt di chuyển giữa những kẽ ngón tay lão ta trông hệt như vật còn sống.

“Ông nói nghe nhẹ nhàng ghê!”

Đào Thiên Hổ thở hồng hộc đặt mông ngồi lên ghế, tức giận nói: “Nếu chỉ bị thằng ranh kia nói vài câu thì chẳng sao cả, dù sao tôi cũng ghi nhớ mối hận này rồi, kiểu gì cũng sẽ có ngày tôi cho nó biết tay!”

“Nhưng bố đã nói, nếu ai hoàn thành được việc này thì sẽ để người đó phụ trách dự án mở rộng bảy khu dân cư ở ngoại ô phía Tây”.

“Tương lai phát triển của vùng ngoại ô phía Tây khó mà đong đếm được, nếu thật sự để dự án mở rộng bảy khu dân cư kia rơi vào tay thằng chó đó thì vị trí người thừa kế này sẽ càng xa vời với tôi”.

Đào Thiên Hổ vừa nói vừa cắn răng kêu răng rắc, theo lý thuyết hắn mới là con trai lớn, dựa theo quy tắc, vị trí người thừa kế gia chủ hẳn nên thuộc về hắn.

Nhưng đến chỗ bố hắn thì lúc nào cũng phải nghĩ đường tắt, vứt luôn quy củ lập trưởng không lập út qua một bên, lại còn nói sẽ dựa vào công lao của hai người họ để xem xét, ai cống hiến nhiều nhất cho nhà họ Đào thì sẽ lập người ấy làm người thừa kế vị trí gia chủ.

Mấy năm nay, Đào Thiên Hổ đánh Đông dẹp Tây, lập được nhiều công lao to lớn cho nhà họ Đào, nhưng hắn không dẻo miệng và mưu mô bằng đứa em trai ranh mãnh như hồ ly, đứa em trai đó còn biết lấy lòng bố khiến Đào Thiên Hổ như ngồi bàn chông mỗi ngày, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn vị trí người thừa kế gia chủ của hắn sẽ bị đứa em trai này cướp mất!

Ông lão không đồng tình, cười nói:

“Cậu ba tâm kế đa đoan, tôi cũng không thích nhưng tôi rất tán thành một câu nói của cậu ta”.

“Câu gì cơ?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Khánh Nhi nói đúng, chuyện này giao cho con đi làm đi!”“Cảm ơn bố đã giao việc cho con, con trai nhất định sẽ tự tay chặt đầu kẻ thù, dùng để tế linh hồn linh thiêng của chị cả!”Mười phút sau.“Vô liêm sỉ, cái thứ chó hoang lại dám mắng tôi là đồ ngu, tôi chỉ hận không thể lột da uống máu con chó này!”Đào Thiên Hổ về đến biệt thự của mình thì bùng phát cơn giận.“Cậu cả, cậu giữ sức đi, dẻo miệng vốn đâu phải thế mạnh của cậu, người ta có nói thêm vài câu thì cậu cũng đâu có mất miếng thịt nào”.Một ông lão gầy trơ cả xương đang ngồi trên ghế sô pha trong biệt thự, mặc áo dài màu xanh, tóc tết thành đuôi sam dài, giọng điệu khi nói chuyện vô cùng chói tai, cho dù là vẻ ngoài hay giọng nói cũng chẳng khác gì thái giám thời cổ đại.Điều đặc biệt là bàn tay của lão già này vô cùng trắng trẻo, ngón tay thon dài, móng tay dài chừng ba xentimet, hai quả cầu kim loại to bằng cái trứng gà linh hoạt di chuyển giữa những kẽ ngón tay lão ta trông hệt như vật còn sống.“Ông nói nghe nhẹ nhàng ghê!”Đào Thiên Hổ thở hồng hộc đặt mông ngồi lên ghế, tức giận nói: “Nếu chỉ bị thằng ranh kia nói vài câu thì chẳng sao cả, dù sao tôi cũng ghi nhớ mối hận này rồi, kiểu gì cũng sẽ có ngày tôi cho nó biết tay!”“Nhưng bố đã nói, nếu ai hoàn thành được việc này thì sẽ để người đó phụ trách dự án mở rộng bảy khu dân cư ở ngoại ô phía Tây”.“Tương lai phát triển của vùng ngoại ô phía Tây khó mà đong đếm được, nếu thật sự để dự án mở rộng bảy khu dân cư kia rơi vào tay thằng chó đó thì vị trí người thừa kế này sẽ càng xa vời với tôi”.Đào Thiên Hổ vừa nói vừa cắn răng kêu răng rắc, theo lý thuyết hắn mới là con trai lớn, dựa theo quy tắc, vị trí người thừa kế gia chủ hẳn nên thuộc về hắn.Nhưng đến chỗ bố hắn thì lúc nào cũng phải nghĩ đường tắt, vứt luôn quy củ lập trưởng không lập út qua một bên, lại còn nói sẽ dựa vào công lao của hai người họ để xem xét, ai cống hiến nhiều nhất cho nhà họ Đào thì sẽ lập người ấy làm người thừa kế vị trí gia chủ.Mấy năm nay, Đào Thiên Hổ đánh Đông dẹp Tây, lập được nhiều công lao to lớn cho nhà họ Đào, nhưng hắn không dẻo miệng và mưu mô bằng đứa em trai ranh mãnh như hồ ly, đứa em trai đó còn biết lấy lòng bố khiến Đào Thiên Hổ như ngồi bàn chông mỗi ngày, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn vị trí người thừa kế gia chủ của hắn sẽ bị đứa em trai này cướp mất!Ông lão không đồng tình, cười nói:“Cậu ba tâm kế đa đoan, tôi cũng không thích nhưng tôi rất tán thành một câu nói của cậu ta”.“Câu gì cơ?”

Chương 505: 505: “ông Nói Nghe Nhẹ Nhàng Ghê!”