Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 521: 521: Còn Chuyện Gì Nữa Không

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Đừng phức tạp như vậy, tôi chỉ muốn ở anh một thứ thôi”.Khi Đào Thiên Khánh nghe thấy vậy, mắt hắn đột nhiên sáng lên, điều này chứng tỏ rằng vấn đề này không phải không thể thương lượng."Thứ gì, chỉ cần thứ tôi có, tôi sẽ cho anh!"Câu này Đào Thiên Khánh không hề nói láo, hắn biết rằng có được nhân tài mới có được núi vàng núi bạc, chỉ cần có thể quy người trước mặt về dưới trướng của hắn, thì lợi ích mà hắn có được sau này là khôn lường!Diệp Vĩnh Khang nhả khói, nhìn Đào Thiên Khánh, nói: "Tao muốn mạng của mày".Khuôn mặt của Đào Thiên Khánh nhất thời trở nên u ám."Diệp Vĩnh Khang, đừng có mà được nước lấn tới, đừng tưởng rằng như vậy mà đã cầm chắc phần thắng rồi, mày ngây thơ quá đấy".Đào Thiên Khánh đang nói thì đột nhiên rút súng lục sau lưng chĩa vào trán Diệp Vĩnh Khang, trầm giọng nói: "Tao sẽ cho mày cơ hội chọn lại!"Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, đột nhiên giơ tay nhanh như chớp nắm chặt lấy cổ tay Đào Thiên Khánh, thuận thế bẻ ngoặt lại, họng súng hướng vào cằm của Đào Thiên Khánh."Chờ một chút, có gì chúng ta có thể…"Bang!Đào Thiên Khánh còn chưa kịp nói xong thì Diệp Vĩnh Khang đã bóp cò súng không chút do dự.Xương sọ của Đào Thiên Khánh nảy lên cao, cả người ngả về phía sau, đôi mắt mở to đầy không cam lòng và sợ hãi."Nếu mày chỉ tìm tao thôi thì có khi tao đã tha mạng cho mày".Diệp Vĩnh Khang ném khẩu súng lục vào bên cạnh thi thể của Đào Thiên Khánh, sau đó đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên quần áo, thản nhiên bước ra khỏi cửa.Trên thực tế, khi Đào Thiên Khánh nói rằng hắn đã cử người đi tìm Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, hắn đã được định sẵn sẽ không còn sống được bao lâu nữa rồi.Đây là kíp nổ của Diệp Vĩnh Khang, ai đụng vào người đó sẽ chết!"Anh Diệp!"Ngay khi Diệp Vĩnh Khang vừa đi tới cửa, giọng nói của Tiền Tử Mạn đột nhiên vang lên sau lưng anh."Còn chuyện gì nữa không?"Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy Tiền Tử Mạn vẫn quỳ trên mặt đất, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi."Anh Diệp, cảm ơn anh".Tiền Tử Mạn nghiến răng nói những lời này."Đừng cám ơn tôi, tôi tới cũng không phải để giúp cô".Diệp Vĩnh Khang cười ngạo nghễ, sau đó tiếp tục đi về phía cửa, vừa tới cửa thì đột nhiên dừng lại, có vẻ do dự.Lập tức anh thở dài, lấy thẻ ngân hàng trong người ra ném về phía Tiền Tử Mạn: "Có hai triệu tệ trong đó, tìm một chỗ tốt mà ở".Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài, không thèm nhìn lại.

Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Đừng phức tạp như vậy, tôi chỉ muốn ở anh một thứ thôi”.

Khi Đào Thiên Khánh nghe thấy vậy, mắt hắn đột nhiên sáng lên, điều này chứng tỏ rằng vấn đề này không phải không thể thương lượng.

"Thứ gì, chỉ cần thứ tôi có, tôi sẽ cho anh!"

Câu này Đào Thiên Khánh không hề nói láo, hắn biết rằng có được nhân tài mới có được núi vàng núi bạc, chỉ cần có thể quy người trước mặt về dưới trướng của hắn, thì lợi ích mà hắn có được sau này là khôn lường!

Diệp Vĩnh Khang nhả khói, nhìn Đào Thiên Khánh, nói: "Tao muốn mạng của mày".

Khuôn mặt của Đào Thiên Khánh nhất thời trở nên u ám.

"Diệp Vĩnh Khang, đừng có mà được nước lấn tới, đừng tưởng rằng như vậy mà đã cầm chắc phần thắng rồi, mày ngây thơ quá đấy".

Đào Thiên Khánh đang nói thì đột nhiên rút súng lục sau lưng chĩa vào trán Diệp Vĩnh Khang, trầm giọng nói: "Tao sẽ cho mày cơ hội chọn lại!"

Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, đột nhiên giơ tay nhanh như chớp nắm chặt lấy cổ tay Đào Thiên Khánh, thuận thế bẻ ngoặt lại, họng súng hướng vào cằm của Đào Thiên Khánh.

"Chờ một chút, có gì chúng ta có thể…"

Bang!

Đào Thiên Khánh còn chưa kịp nói xong thì Diệp Vĩnh Khang đã bóp cò súng không chút do dự.

Xương sọ của Đào Thiên Khánh nảy lên cao, cả người ngả về phía sau, đôi mắt mở to đầy không cam lòng và sợ hãi.

"Nếu mày chỉ tìm tao thôi thì có khi tao đã tha mạng cho mày".

Diệp Vĩnh Khang ném khẩu súng lục vào bên cạnh thi thể của Đào Thiên Khánh, sau đó đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên quần áo, thản nhiên bước ra khỏi cửa.

Trên thực tế, khi Đào Thiên Khánh nói rằng hắn đã cử người đi tìm Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, hắn đã được định sẵn sẽ không còn sống được bao lâu nữa rồi.

Đây là kíp nổ của Diệp Vĩnh Khang, ai đụng vào người đó sẽ chết!

"Anh Diệp!"

Ngay khi Diệp Vĩnh Khang vừa đi tới cửa, giọng nói của Tiền Tử Mạn đột nhiên vang lên sau lưng anh.

"Còn chuyện gì nữa không?"

Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy Tiền Tử Mạn vẫn quỳ trên mặt đất, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

"Anh Diệp, cảm ơn anh".

Tiền Tử Mạn nghiến răng nói những lời này.

"Đừng cám ơn tôi, tôi tới cũng không phải để giúp cô".

Diệp Vĩnh Khang cười ngạo nghễ, sau đó tiếp tục đi về phía cửa, vừa tới cửa thì đột nhiên dừng lại, có vẻ do dự.

Lập tức anh thở dài, lấy thẻ ngân hàng trong người ra ném về phía Tiền Tử Mạn: "Có hai triệu tệ trong đó, tìm một chỗ tốt mà ở".

Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài, không thèm nhìn lại.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Đừng phức tạp như vậy, tôi chỉ muốn ở anh một thứ thôi”.Khi Đào Thiên Khánh nghe thấy vậy, mắt hắn đột nhiên sáng lên, điều này chứng tỏ rằng vấn đề này không phải không thể thương lượng."Thứ gì, chỉ cần thứ tôi có, tôi sẽ cho anh!"Câu này Đào Thiên Khánh không hề nói láo, hắn biết rằng có được nhân tài mới có được núi vàng núi bạc, chỉ cần có thể quy người trước mặt về dưới trướng của hắn, thì lợi ích mà hắn có được sau này là khôn lường!Diệp Vĩnh Khang nhả khói, nhìn Đào Thiên Khánh, nói: "Tao muốn mạng của mày".Khuôn mặt của Đào Thiên Khánh nhất thời trở nên u ám."Diệp Vĩnh Khang, đừng có mà được nước lấn tới, đừng tưởng rằng như vậy mà đã cầm chắc phần thắng rồi, mày ngây thơ quá đấy".Đào Thiên Khánh đang nói thì đột nhiên rút súng lục sau lưng chĩa vào trán Diệp Vĩnh Khang, trầm giọng nói: "Tao sẽ cho mày cơ hội chọn lại!"Diệp Vĩnh Khang cười nhạt một tiếng, đột nhiên giơ tay nhanh như chớp nắm chặt lấy cổ tay Đào Thiên Khánh, thuận thế bẻ ngoặt lại, họng súng hướng vào cằm của Đào Thiên Khánh."Chờ một chút, có gì chúng ta có thể…"Bang!Đào Thiên Khánh còn chưa kịp nói xong thì Diệp Vĩnh Khang đã bóp cò súng không chút do dự.Xương sọ của Đào Thiên Khánh nảy lên cao, cả người ngả về phía sau, đôi mắt mở to đầy không cam lòng và sợ hãi."Nếu mày chỉ tìm tao thôi thì có khi tao đã tha mạng cho mày".Diệp Vĩnh Khang ném khẩu súng lục vào bên cạnh thi thể của Đào Thiên Khánh, sau đó đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên quần áo, thản nhiên bước ra khỏi cửa.Trên thực tế, khi Đào Thiên Khánh nói rằng hắn đã cử người đi tìm Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, hắn đã được định sẵn sẽ không còn sống được bao lâu nữa rồi.Đây là kíp nổ của Diệp Vĩnh Khang, ai đụng vào người đó sẽ chết!"Anh Diệp!"Ngay khi Diệp Vĩnh Khang vừa đi tới cửa, giọng nói của Tiền Tử Mạn đột nhiên vang lên sau lưng anh."Còn chuyện gì nữa không?"Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy Tiền Tử Mạn vẫn quỳ trên mặt đất, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi."Anh Diệp, cảm ơn anh".Tiền Tử Mạn nghiến răng nói những lời này."Đừng cám ơn tôi, tôi tới cũng không phải để giúp cô".Diệp Vĩnh Khang cười ngạo nghễ, sau đó tiếp tục đi về phía cửa, vừa tới cửa thì đột nhiên dừng lại, có vẻ do dự.Lập tức anh thở dài, lấy thẻ ngân hàng trong người ra ném về phía Tiền Tử Mạn: "Có hai triệu tệ trong đó, tìm một chỗ tốt mà ở".Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài, không thèm nhìn lại.

Chương 521: 521: Còn Chuyện Gì Nữa Không