Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 528: 528: “đừng Nói Nữa Em Không Trách Anh”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Tôi vẫn…”Diệp Vĩnh Khang đang chuẩn bị trả lời, lại đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, vội vàng trầm giọng nói: “Việc tôi sống thế nào hình như không cần phải báo cáo với cô mà nhỉ?”“Trước đây không phải tôi đã nói rồi sao? Không có chuyện gì thì đừng liên lạc với tôi!”“Đêm hôm rồi cô còn gọi điện thoại cho tôi, nếu như để vợ tôi biết được rồi hiểu nhầm thì phải làm sao?”“Sau này tôi không muốn nhìn thấy chuyện như vậy lại xảy ra nữa, nếu không… cô tự mình thu xếp cho ổn thoả đi!”Nói xong, Diệp Vĩnh Khang cúp máy luôn, sau đó cả người anh cứ như bị rút sạch hết sức lực, ngồi phịch vào ghế sô pha đờ đẫn nhìn lên trần nhà.“Vĩnh Khang”.Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói của Hạ Huyền Trúc.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn, thấy Hạ Huyền Trúc đang đứng trước cầu thang nhìn mình chăm chăm.Trong lòng Diệp Vĩnh Khang bỗng hoảng loạn, cố nặn ra một nụ cười thoải mái, nhìn Hạ Huyền Trúc nói: “Một người bạn, uống nhiều rồi nửa đêm lại gọi điện thoại cho anh, bị anh mắng cho mấy câu”.Hạ Huyền Trúc lại khẽ lắc lắc đầu: “Vĩnh Khang, đừng giấu em nữa, là cô gái mà lần trước anh nói phải không?”Diệp Vĩnh Khang tỏ ra hoang mang, vội vàng nói: “Em nghe anh giải thích, sự việc không phải như thế, ban nãy gọi điện là bởi vì…”“Đừng nói nữa, em không trách anh”.Hạ Huyền Trúc mặc một bộ váy ngủ lụa màu trắng tinh khiết, kéo lấy tay của Diệp Vĩnh Khang rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.“Vĩnh Khang, em tin anh rất yêu em và Tiểu Trân, cũng tin anh nhất định sẽ không làm chuyện có lỗi với em”.“Trước giờ em cũng chưa từng nghi ngờ anh dù chỉ một chút, phụ nữ bên ngoài thích anh, em nên cảm thấy vui mừng mới phải, bởi vì điều đó đã chứng minh được chồng em là một người đàn ông ưu tú”.“Em biết anh sợ em nghĩ nhiều nên mới muốn giữ khoảng cách với người phụ nữ đó, thế nhưng em đã nghe thấy hết những lời anh vừa mới nói ban nãy rồi, đối với một người phụ nữ mà nói, những lời đó cực kỳ gây tổn thương”.“Vậy nên chuyện này anh cần phải xin lỗi con gái nhà người ta, biết chưa hả? Người ta thích anh không phải là lỗi của họ, cũng không phải là lý do để anh có thể làm tổn thương người khác”.Khoé mắt Diệp Vĩnh Khang hơi ửng đỏ, nhìn Hạ Huyền Trúc với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc và cảm kích.“Kiếp trước chắc hẳn anh đã giải cứu cả hệ ngân hà”.Diệp Vĩnh Khang dịu dàng cười nói.“Vậy thì chắc chắn em đã giải cứu cả vũ trụ”.Hạ Huyền Trúc cười nói: “Vĩnh Khang, anh có thể nói cho em biết chút thông tin về người phụ nữ đó không?”

“Tôi vẫn…”

Diệp Vĩnh Khang đang chuẩn bị trả lời, lại đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, vội vàng trầm giọng nói: “Việc tôi sống thế nào hình như không cần phải báo cáo với cô mà nhỉ?”

“Trước đây không phải tôi đã nói rồi sao? Không có chuyện gì thì đừng liên lạc với tôi!”

“Đêm hôm rồi cô còn gọi điện thoại cho tôi, nếu như để vợ tôi biết được rồi hiểu nhầm thì phải làm sao?”

“Sau này tôi không muốn nhìn thấy chuyện như vậy lại xảy ra nữa, nếu không… cô tự mình thu xếp cho ổn thoả đi!”

Nói xong, Diệp Vĩnh Khang cúp máy luôn, sau đó cả người anh cứ như bị rút sạch hết sức lực, ngồi phịch vào ghế sô pha đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

“Vĩnh Khang”.

Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói của Hạ Huyền Trúc.

Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn, thấy Hạ Huyền Trúc đang đứng trước cầu thang nhìn mình chăm chăm.

Trong lòng Diệp Vĩnh Khang bỗng hoảng loạn, cố nặn ra một nụ cười thoải mái, nhìn Hạ Huyền Trúc nói: “Một người bạn, uống nhiều rồi nửa đêm lại gọi điện thoại cho anh, bị anh mắng cho mấy câu”.

Hạ Huyền Trúc lại khẽ lắc lắc đầu: “Vĩnh Khang, đừng giấu em nữa, là cô gái mà lần trước anh nói phải không?”

Diệp Vĩnh Khang tỏ ra hoang mang, vội vàng nói: “Em nghe anh giải thích, sự việc không phải như thế, ban nãy gọi điện là bởi vì…”

“Đừng nói nữa, em không trách anh”.

Hạ Huyền Trúc mặc một bộ váy ngủ lụa màu trắng tinh khiết, kéo lấy tay của Diệp Vĩnh Khang rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.

“Vĩnh Khang, em tin anh rất yêu em và Tiểu Trân, cũng tin anh nhất định sẽ không làm chuyện có lỗi với em”.

“Trước giờ em cũng chưa từng nghi ngờ anh dù chỉ một chút, phụ nữ bên ngoài thích anh, em nên cảm thấy vui mừng mới phải, bởi vì điều đó đã chứng minh được chồng em là một người đàn ông ưu tú”.

“Em biết anh sợ em nghĩ nhiều nên mới muốn giữ khoảng cách với người phụ nữ đó, thế nhưng em đã nghe thấy hết những lời anh vừa mới nói ban nãy rồi, đối với một người phụ nữ mà nói, những lời đó cực kỳ gây tổn thương”.

“Vậy nên chuyện này anh cần phải xin lỗi con gái nhà người ta, biết chưa hả? Người ta thích anh không phải là lỗi của họ, cũng không phải là lý do để anh có thể làm tổn thương người khác”.

Khoé mắt Diệp Vĩnh Khang hơi ửng đỏ, nhìn Hạ Huyền Trúc với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc và cảm kích.

“Kiếp trước chắc hẳn anh đã giải cứu cả hệ ngân hà”.

Diệp Vĩnh Khang dịu dàng cười nói.

“Vậy thì chắc chắn em đã giải cứu cả vũ trụ”.

Hạ Huyền Trúc cười nói: “Vĩnh Khang, anh có thể nói cho em biết chút thông tin về người phụ nữ đó không?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Tôi vẫn…”Diệp Vĩnh Khang đang chuẩn bị trả lời, lại đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, vội vàng trầm giọng nói: “Việc tôi sống thế nào hình như không cần phải báo cáo với cô mà nhỉ?”“Trước đây không phải tôi đã nói rồi sao? Không có chuyện gì thì đừng liên lạc với tôi!”“Đêm hôm rồi cô còn gọi điện thoại cho tôi, nếu như để vợ tôi biết được rồi hiểu nhầm thì phải làm sao?”“Sau này tôi không muốn nhìn thấy chuyện như vậy lại xảy ra nữa, nếu không… cô tự mình thu xếp cho ổn thoả đi!”Nói xong, Diệp Vĩnh Khang cúp máy luôn, sau đó cả người anh cứ như bị rút sạch hết sức lực, ngồi phịch vào ghế sô pha đờ đẫn nhìn lên trần nhà.“Vĩnh Khang”.Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói của Hạ Huyền Trúc.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn, thấy Hạ Huyền Trúc đang đứng trước cầu thang nhìn mình chăm chăm.Trong lòng Diệp Vĩnh Khang bỗng hoảng loạn, cố nặn ra một nụ cười thoải mái, nhìn Hạ Huyền Trúc nói: “Một người bạn, uống nhiều rồi nửa đêm lại gọi điện thoại cho anh, bị anh mắng cho mấy câu”.Hạ Huyền Trúc lại khẽ lắc lắc đầu: “Vĩnh Khang, đừng giấu em nữa, là cô gái mà lần trước anh nói phải không?”Diệp Vĩnh Khang tỏ ra hoang mang, vội vàng nói: “Em nghe anh giải thích, sự việc không phải như thế, ban nãy gọi điện là bởi vì…”“Đừng nói nữa, em không trách anh”.Hạ Huyền Trúc mặc một bộ váy ngủ lụa màu trắng tinh khiết, kéo lấy tay của Diệp Vĩnh Khang rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.“Vĩnh Khang, em tin anh rất yêu em và Tiểu Trân, cũng tin anh nhất định sẽ không làm chuyện có lỗi với em”.“Trước giờ em cũng chưa từng nghi ngờ anh dù chỉ một chút, phụ nữ bên ngoài thích anh, em nên cảm thấy vui mừng mới phải, bởi vì điều đó đã chứng minh được chồng em là một người đàn ông ưu tú”.“Em biết anh sợ em nghĩ nhiều nên mới muốn giữ khoảng cách với người phụ nữ đó, thế nhưng em đã nghe thấy hết những lời anh vừa mới nói ban nãy rồi, đối với một người phụ nữ mà nói, những lời đó cực kỳ gây tổn thương”.“Vậy nên chuyện này anh cần phải xin lỗi con gái nhà người ta, biết chưa hả? Người ta thích anh không phải là lỗi của họ, cũng không phải là lý do để anh có thể làm tổn thương người khác”.Khoé mắt Diệp Vĩnh Khang hơi ửng đỏ, nhìn Hạ Huyền Trúc với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc và cảm kích.“Kiếp trước chắc hẳn anh đã giải cứu cả hệ ngân hà”.Diệp Vĩnh Khang dịu dàng cười nói.“Vậy thì chắc chắn em đã giải cứu cả vũ trụ”.Hạ Huyền Trúc cười nói: “Vĩnh Khang, anh có thể nói cho em biết chút thông tin về người phụ nữ đó không?”

Chương 528: 528: “đừng Nói Nữa Em Không Trách Anh”