“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 545: 545: Đôi Mắt Đó Đầy Hung Ác
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mà tất cả những điều này cần sống mới có thể tiếp tục hưởng thụ, so với tính mạng, thể diện hiển nhiên không đáng nhắc tới!"Cô Hạ, cô không nói dối tôi đấy chứ, huyết thanh của cô thật sự có thể giải độc tố thần kinh của tôi sao?"Trước khát vọng sống sót mãnh liệt, Đào Vân Thiên thậm chí còn nói chuyện rất cẩn thận vì sợ Hạ Huyền Trúc vô tình cắn phải viên thuốc độc trong miệng."Tôi có nói dối hay không, ông cứ thử xem là biết".Hạ Huyền Trúc giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh.Đào Vân Thiên vội vàng cười nói: "Không cần, cô Hạ thoạt nhìn cũng không phải là người nói dối, tôi chỉ là thuận miệng nói vậy thôi".Kít--Lúc này, một chiếc Range Rover bất ngờ vượt lên từ phía sau, kít một tiếng chặn ngang giữa đường."Mày làm gì vậy, điên rồi à? Mau lái xe tránh ra!"Đào Vân Thiên đưa đầu ra khỏi cửa kính xe, lớn tiếng mắng mỏ.Bây giờ điều ông ta muốn làm nhất là nhanh chóng về nhà và thu hồi thẻ lệnh, sau đó sử dụng huyết thanh của Hạ Huyền Trúc để giải độc cho bản thân.Tuy nhiên, chiếc xe không hề di chuyển.Đào Thiên Hổ từ từ xuống xe, đứng yên nhìn chằm chằm vào mắt Đào Vân Thiên."Đào Thiên Hổ, mày có bị điếc không? Bố bảo mày lái xe ra chỗ khác!"Đào Vân Thiên giận dữ gầm lên.Đào Thiên Hổ nhẹ nhàng lắc đầu, bình tĩnh nói: "Bố, thẻ lệnh nhà họ Đào không thể thu về.Xin bố hãy rút lại những gì vừa nói".Đào Vân Thiên giận điên người: "Mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai phải không? Chuyện này tao đã quyết.Lúc này không ai được phép nhắc tới nữa.Bằng không, cho dù mày là con trai của tao, tao cũng sẽ xử mày theo gia pháp đấy, cút!"Tuy nhiên, Đào Thiên Hổ, người luôn nghe theo lời ông ta, lúc này lại cứ đứng đó không thèm nhúc nhích, sau khi Đào Vân Thiên nói xong, hắn đột nhiên thờ ơ nói: "Đào Vân Thiên, ông không xứng làm gia chủ".Đào Vân Thiên sửng sốt, nổi giận đùng đùng đạp cửa xe lao xuống: "Thằng khốn nạn, dám nói những lời phản nghịch như vậy, muốn làm loạn sao?"Vừa nói, ông ta vừa ba chân bốn cẳng lao tới trước mặt Đào Thiên Hổ, nhấc tay định tát vào mặt hắn.Đào Thiên Hổ giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ tay Đào Vân Thiên, nhìn vào mắt Đào Vân Thiên, gằn từng chữ: "Ừ, ông nói đúng đấy".Đào Vân Thiên khó tin nhìn chằm chằm vào mắt Đào Thiên Hổ.Đôi mắt đó đầy hung ác, tàn độc, máu lạnh!Dù luôn biết con trai mình có nhiều tham vọng và táo bạo nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ có ngày hắn lại đối xử với mình theo cách này.
Mà tất cả những điều này cần sống mới có thể tiếp tục hưởng thụ, so với tính mạng, thể diện hiển nhiên không đáng nhắc tới!
"Cô Hạ, cô không nói dối tôi đấy chứ, huyết thanh của cô thật sự có thể giải độc tố thần kinh của tôi sao?"
Trước khát vọng sống sót mãnh liệt, Đào Vân Thiên thậm chí còn nói chuyện rất cẩn thận vì sợ Hạ Huyền Trúc vô tình cắn phải viên thuốc độc trong miệng.
"Tôi có nói dối hay không, ông cứ thử xem là biết".
Hạ Huyền Trúc giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh.
Đào Vân Thiên vội vàng cười nói: "Không cần, cô Hạ thoạt nhìn cũng không phải là người nói dối, tôi chỉ là thuận miệng nói vậy thôi".
Kít--
Lúc này, một chiếc Range Rover bất ngờ vượt lên từ phía sau, kít một tiếng chặn ngang giữa đường.
"Mày làm gì vậy, điên rồi à? Mau lái xe tránh ra!"
Đào Vân Thiên đưa đầu ra khỏi cửa kính xe, lớn tiếng mắng mỏ.
Bây giờ điều ông ta muốn làm nhất là nhanh chóng về nhà và thu hồi thẻ lệnh, sau đó sử dụng huyết thanh của Hạ Huyền Trúc để giải độc cho bản thân.
Tuy nhiên, chiếc xe không hề di chuyển.
Đào Thiên Hổ từ từ xuống xe, đứng yên nhìn chằm chằm vào mắt Đào Vân Thiên.
"Đào Thiên Hổ, mày có bị điếc không? Bố bảo mày lái xe ra chỗ khác!"
Đào Vân Thiên giận dữ gầm lên.
Đào Thiên Hổ nhẹ nhàng lắc đầu, bình tĩnh nói: "Bố, thẻ lệnh nhà họ Đào không thể thu về.
Xin bố hãy rút lại những gì vừa nói".
Đào Vân Thiên giận điên người: "Mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai phải không? Chuyện này tao đã quyết.
Lúc này không ai được phép nhắc tới nữa.
Bằng không, cho dù mày là con trai của tao, tao cũng sẽ xử mày theo gia pháp đấy, cút!"
Tuy nhiên, Đào Thiên Hổ, người luôn nghe theo lời ông ta, lúc này lại cứ đứng đó không thèm nhúc nhích, sau khi Đào Vân Thiên nói xong, hắn đột nhiên thờ ơ nói: "Đào Vân Thiên, ông không xứng làm gia chủ".
Đào Vân Thiên sửng sốt, nổi giận đùng đùng đạp cửa xe lao xuống: "Thằng khốn nạn, dám nói những lời phản nghịch như vậy, muốn làm loạn sao?"
Vừa nói, ông ta vừa ba chân bốn cẳng lao tới trước mặt Đào Thiên Hổ, nhấc tay định tát vào mặt hắn.
Đào Thiên Hổ giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ tay Đào Vân Thiên, nhìn vào mắt Đào Vân Thiên, gằn từng chữ: "Ừ, ông nói đúng đấy".
Đào Vân Thiên khó tin nhìn chằm chằm vào mắt Đào Thiên Hổ.
Đôi mắt đó đầy hung ác, tàn độc, máu lạnh!
Dù luôn biết con trai mình có nhiều tham vọng và táo bạo nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ có ngày hắn lại đối xử với mình theo cách này.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Mà tất cả những điều này cần sống mới có thể tiếp tục hưởng thụ, so với tính mạng, thể diện hiển nhiên không đáng nhắc tới!"Cô Hạ, cô không nói dối tôi đấy chứ, huyết thanh của cô thật sự có thể giải độc tố thần kinh của tôi sao?"Trước khát vọng sống sót mãnh liệt, Đào Vân Thiên thậm chí còn nói chuyện rất cẩn thận vì sợ Hạ Huyền Trúc vô tình cắn phải viên thuốc độc trong miệng."Tôi có nói dối hay không, ông cứ thử xem là biết".Hạ Huyền Trúc giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh.Đào Vân Thiên vội vàng cười nói: "Không cần, cô Hạ thoạt nhìn cũng không phải là người nói dối, tôi chỉ là thuận miệng nói vậy thôi".Kít--Lúc này, một chiếc Range Rover bất ngờ vượt lên từ phía sau, kít một tiếng chặn ngang giữa đường."Mày làm gì vậy, điên rồi à? Mau lái xe tránh ra!"Đào Vân Thiên đưa đầu ra khỏi cửa kính xe, lớn tiếng mắng mỏ.Bây giờ điều ông ta muốn làm nhất là nhanh chóng về nhà và thu hồi thẻ lệnh, sau đó sử dụng huyết thanh của Hạ Huyền Trúc để giải độc cho bản thân.Tuy nhiên, chiếc xe không hề di chuyển.Đào Thiên Hổ từ từ xuống xe, đứng yên nhìn chằm chằm vào mắt Đào Vân Thiên."Đào Thiên Hổ, mày có bị điếc không? Bố bảo mày lái xe ra chỗ khác!"Đào Vân Thiên giận dữ gầm lên.Đào Thiên Hổ nhẹ nhàng lắc đầu, bình tĩnh nói: "Bố, thẻ lệnh nhà họ Đào không thể thu về.Xin bố hãy rút lại những gì vừa nói".Đào Vân Thiên giận điên người: "Mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai phải không? Chuyện này tao đã quyết.Lúc này không ai được phép nhắc tới nữa.Bằng không, cho dù mày là con trai của tao, tao cũng sẽ xử mày theo gia pháp đấy, cút!"Tuy nhiên, Đào Thiên Hổ, người luôn nghe theo lời ông ta, lúc này lại cứ đứng đó không thèm nhúc nhích, sau khi Đào Vân Thiên nói xong, hắn đột nhiên thờ ơ nói: "Đào Vân Thiên, ông không xứng làm gia chủ".Đào Vân Thiên sửng sốt, nổi giận đùng đùng đạp cửa xe lao xuống: "Thằng khốn nạn, dám nói những lời phản nghịch như vậy, muốn làm loạn sao?"Vừa nói, ông ta vừa ba chân bốn cẳng lao tới trước mặt Đào Thiên Hổ, nhấc tay định tát vào mặt hắn.Đào Thiên Hổ giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ tay Đào Vân Thiên, nhìn vào mắt Đào Vân Thiên, gằn từng chữ: "Ừ, ông nói đúng đấy".Đào Vân Thiên khó tin nhìn chằm chằm vào mắt Đào Thiên Hổ.Đôi mắt đó đầy hung ác, tàn độc, máu lạnh!Dù luôn biết con trai mình có nhiều tham vọng và táo bạo nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ có ngày hắn lại đối xử với mình theo cách này.