“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 558: 558: Tử Diên Là Sự Tồn Tại Như Thế Nào
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Ngụy công công, mau giết cô ta!”Đào Thiên Hổ lúc này như vớ được ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng, lúc này mới nhớ tới có Ngụy công công ở bên cạnh, vừa nãy vì hoảng quá mà quên mất chuyện này.“Cậu chủ, người như vậy giết rồi không phải đáng tiếc lắm sao?”Ngụy công công tỏ ra rất thích thú, hai quả cầu kim loại to như quả trứng gà linh động lăn qua lăn lạ giữa các ngón tay lão.Tiến lên một bước, nhìn về phía người phụ nữ đồ tím, tán thưởng nói: “Không ngờ rằng trên đời này lại có võ học kỳ tài như vậy, tuổi còn trẻ mà đã đạt được tới cảnh giới này, giỏi lắm, giỏi lắm!”“Cô gái, tôi rất tán thưởng cô, quỳ xuống gọi tôi một tiếng sư phụ, với tố chất của cô, nhiều nhất là mười năm là có thể kế thừa những gì tôi đã tu luyện được cả đời.Tôi cũng không cần lo lắng không có người nối nghiệp nữa”.“Ngụy công công, chuyện này…”Vẻ mặt Đào Thiên Hổ khó hiểu, đối phương vừa rồi mới giết mấy trăm người của hắn!“Cậu chủ, một đàn cừu và một con hổ, cậu thấy cái nào lãi hơn?”Ngụy công công híp mắt cười nói.Đào Thiên Hổ sững sờ, sau khi phản ứng lại liền phá lên cười: “Đúng vậy, sao tôi lại quên mất nhỉ”.Vừa nói, Đào Thiên Hổ vừa quay lại nhìn người phụ nữ mặc đồ tím nói: “Còn không mau quỳ xuống bái sư, được Ngụy công công nhìn trúng là vinh dự của cô, sau này chăm chỉ làm việc cho nhà họ Đào tôi, tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô đâu”.Lúc này Đào Thiên Hổ đã khôi phục sự tự tin, bởi vì thái độ của Ngụy công công đã quá rõ ràng, người phụ nữ đồ tím này hoàn toàn không phải đối thủ của lão.Hơn nữa nếu như có thể thu phục người phụ nữ đồ tím này, hôm nay đúng là hời lớn!Lúc này Diệp Vĩnh Khang đang dựa vào chiếc xe POLO hút thuốc, nghe thấy câu này không kìm được mà phun khói ra.Trên đời này lại có người nói muốn nhận Tử Diên làm đồ đệ?Những lời này nếu như bị các anh em trong Điện Long Thần nghe thấy thì chắc chắn rằng sẽ nằm bò ra đất cười.Tử Diên là sự tồn tại như thế nào?Đó là sát thần đầu tiên cai quản sát lục trong Điện Long Thần, có một biệt danh được âm thầm công nhận: Lục Thần!Những năm nay Điện Long Thần đánh Đông dẹp Tây, đã có vô số mảnh xương chất đống dưới chân họ, vả trong số những mảnh xương này, ít nhất một nửa là do bàn tay của Lục Thần Tử Diên!Chỉ cần cô ấy đi đến đâu, nơi đó nhất định sẽ máu chảy thành sông, xác chết ở khắp nơi.Đối với cô ấy, giết chóc là điệu nhảy linh động nhất trên đời, còn tiếng la hét và sở thích là thứ âm nhạc tuyệt vời nhất trên đời.Không biết có bao nhiêu người giàu có, nhân vật tầm cỡ, nổi tiếng, thậm chí là vua của một số nước nhỏ trên thế giới này, cho dù chỉ là nhắc đến cái tên của Tử Diên cũng đã run rẩy vì sợ hãi.
“Ngụy công công, mau giết cô ta!”
Đào Thiên Hổ lúc này như vớ được ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng, lúc này mới nhớ tới có Ngụy công công ở bên cạnh, vừa nãy vì hoảng quá mà quên mất chuyện này.
“Cậu chủ, người như vậy giết rồi không phải đáng tiếc lắm sao?”
Ngụy công công tỏ ra rất thích thú, hai quả cầu kim loại to như quả trứng gà linh động lăn qua lăn lạ giữa các ngón tay lão.
Tiến lên một bước, nhìn về phía người phụ nữ đồ tím, tán thưởng nói: “Không ngờ rằng trên đời này lại có võ học kỳ tài như vậy, tuổi còn trẻ mà đã đạt được tới cảnh giới này, giỏi lắm, giỏi lắm!”
“Cô gái, tôi rất tán thưởng cô, quỳ xuống gọi tôi một tiếng sư phụ, với tố chất của cô, nhiều nhất là mười năm là có thể kế thừa những gì tôi đã tu luyện được cả đời.
Tôi cũng không cần lo lắng không có người nối nghiệp nữa”.
“Ngụy công công, chuyện này…”
Vẻ mặt Đào Thiên Hổ khó hiểu, đối phương vừa rồi mới giết mấy trăm người của hắn!
“Cậu chủ, một đàn cừu và một con hổ, cậu thấy cái nào lãi hơn?”
Ngụy công công híp mắt cười nói.
Đào Thiên Hổ sững sờ, sau khi phản ứng lại liền phá lên cười: “Đúng vậy, sao tôi lại quên mất nhỉ”.
Vừa nói, Đào Thiên Hổ vừa quay lại nhìn người phụ nữ mặc đồ tím nói: “Còn không mau quỳ xuống bái sư, được Ngụy công công nhìn trúng là vinh dự của cô, sau này chăm chỉ làm việc cho nhà họ Đào tôi, tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô đâu”.
Lúc này Đào Thiên Hổ đã khôi phục sự tự tin, bởi vì thái độ của Ngụy công công đã quá rõ ràng, người phụ nữ đồ tím này hoàn toàn không phải đối thủ của lão.
Hơn nữa nếu như có thể thu phục người phụ nữ đồ tím này, hôm nay đúng là hời lớn!
Lúc này Diệp Vĩnh Khang đang dựa vào chiếc xe POLO hút thuốc, nghe thấy câu này không kìm được mà phun khói ra.
Trên đời này lại có người nói muốn nhận Tử Diên làm đồ đệ?
Những lời này nếu như bị các anh em trong Điện Long Thần nghe thấy thì chắc chắn rằng sẽ nằm bò ra đất cười.
Tử Diên là sự tồn tại như thế nào?
Đó là sát thần đầu tiên cai quản sát lục trong Điện Long Thần, có một biệt danh được âm thầm công nhận: Lục Thần!
Những năm nay Điện Long Thần đánh Đông dẹp Tây, đã có vô số mảnh xương chất đống dưới chân họ, vả trong số những mảnh xương này, ít nhất một nửa là do bàn tay của Lục Thần Tử Diên!
Chỉ cần cô ấy đi đến đâu, nơi đó nhất định sẽ máu chảy thành sông, xác chết ở khắp nơi.
Đối với cô ấy, giết chóc là điệu nhảy linh động nhất trên đời, còn tiếng la hét và sở thích là thứ âm nhạc tuyệt vời nhất trên đời.
Không biết có bao nhiêu người giàu có, nhân vật tầm cỡ, nổi tiếng, thậm chí là vua của một số nước nhỏ trên thế giới này, cho dù chỉ là nhắc đến cái tên của Tử Diên cũng đã run rẩy vì sợ hãi.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Ngụy công công, mau giết cô ta!”Đào Thiên Hổ lúc này như vớ được ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng, lúc này mới nhớ tới có Ngụy công công ở bên cạnh, vừa nãy vì hoảng quá mà quên mất chuyện này.“Cậu chủ, người như vậy giết rồi không phải đáng tiếc lắm sao?”Ngụy công công tỏ ra rất thích thú, hai quả cầu kim loại to như quả trứng gà linh động lăn qua lăn lạ giữa các ngón tay lão.Tiến lên một bước, nhìn về phía người phụ nữ đồ tím, tán thưởng nói: “Không ngờ rằng trên đời này lại có võ học kỳ tài như vậy, tuổi còn trẻ mà đã đạt được tới cảnh giới này, giỏi lắm, giỏi lắm!”“Cô gái, tôi rất tán thưởng cô, quỳ xuống gọi tôi một tiếng sư phụ, với tố chất của cô, nhiều nhất là mười năm là có thể kế thừa những gì tôi đã tu luyện được cả đời.Tôi cũng không cần lo lắng không có người nối nghiệp nữa”.“Ngụy công công, chuyện này…”Vẻ mặt Đào Thiên Hổ khó hiểu, đối phương vừa rồi mới giết mấy trăm người của hắn!“Cậu chủ, một đàn cừu và một con hổ, cậu thấy cái nào lãi hơn?”Ngụy công công híp mắt cười nói.Đào Thiên Hổ sững sờ, sau khi phản ứng lại liền phá lên cười: “Đúng vậy, sao tôi lại quên mất nhỉ”.Vừa nói, Đào Thiên Hổ vừa quay lại nhìn người phụ nữ mặc đồ tím nói: “Còn không mau quỳ xuống bái sư, được Ngụy công công nhìn trúng là vinh dự của cô, sau này chăm chỉ làm việc cho nhà họ Đào tôi, tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô đâu”.Lúc này Đào Thiên Hổ đã khôi phục sự tự tin, bởi vì thái độ của Ngụy công công đã quá rõ ràng, người phụ nữ đồ tím này hoàn toàn không phải đối thủ của lão.Hơn nữa nếu như có thể thu phục người phụ nữ đồ tím này, hôm nay đúng là hời lớn!Lúc này Diệp Vĩnh Khang đang dựa vào chiếc xe POLO hút thuốc, nghe thấy câu này không kìm được mà phun khói ra.Trên đời này lại có người nói muốn nhận Tử Diên làm đồ đệ?Những lời này nếu như bị các anh em trong Điện Long Thần nghe thấy thì chắc chắn rằng sẽ nằm bò ra đất cười.Tử Diên là sự tồn tại như thế nào?Đó là sát thần đầu tiên cai quản sát lục trong Điện Long Thần, có một biệt danh được âm thầm công nhận: Lục Thần!Những năm nay Điện Long Thần đánh Đông dẹp Tây, đã có vô số mảnh xương chất đống dưới chân họ, vả trong số những mảnh xương này, ít nhất một nửa là do bàn tay của Lục Thần Tử Diên!Chỉ cần cô ấy đi đến đâu, nơi đó nhất định sẽ máu chảy thành sông, xác chết ở khắp nơi.Đối với cô ấy, giết chóc là điệu nhảy linh động nhất trên đời, còn tiếng la hét và sở thích là thứ âm nhạc tuyệt vời nhất trên đời.Không biết có bao nhiêu người giàu có, nhân vật tầm cỡ, nổi tiếng, thậm chí là vua của một số nước nhỏ trên thế giới này, cho dù chỉ là nhắc đến cái tên của Tử Diên cũng đã run rẩy vì sợ hãi.