Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 564: 564: Không Có Ai Có Thể Làm Tổn Thương Chúng Ta

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau đó, ánh sáng màu tím quỷ dị lại lóe lên, Đào Thiên Hổ dần dần biến thành một đống thịt rữa trong tiết hét xuyên thấu tim gan!Diệp Vĩnh Khang thận trọng mở cốp xe Bentley, bên trong có một cái lồng sắt, Hạ Huyền Trúc bị bịt mắt, trói hai tay, nằm cuộn tròn trong lòng.Nhưng gương mặt cô không hề lộ ra vẻ kinh hãi, ngược lại lại rất điềm tĩnh không có chút hoảng sợ nào.Có lẽ là nghe thấy có người mở cốp xe, Hạ Huyền Trúc đột nhiên cười khẩy một tiếng: “Đám người cặn bã các anh hoàn toàn không phải đối thủ của chồng tôi nên mới phải dùng thủ đoạn bì ổi như vậy!”“Nếu như các anh còn là đàn ông thì cứ giết tôi luôn đi, dùng kiểu phụ nữ trói gà không chặt như tôi để uy h**p chồng tôi, tôi cảm thấy xấu hổ thay các anh đấy!”Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình nhào nặn, hận không thể tự tát cho mình hai cái thật đau.“Huyền Trúc, là anh đây”.Diệp Vĩnh Khang cố gắng hết sức để giữ cho giọng nói bình tĩnh.Hạ Huyền Trúc ngây ra: “Vĩnh Khang, thật sự là anh sao? Anh mau chạy đi, anh đến đây làm gì, đừng quan tâm đến em, mau chạy đi, bọn chúng muốn dùng em để uy h**p anh, anh tuyệt đối đừng trúng kế, cầu xin anh đấy!”Bùm!Diệp Vĩnh Khang đấm một cú dữ dội vào khóa sắt trên lồng, đưa tay định kéo Hạ Huyền Trúc ra, nhưng hai tay bị trói sau lưng của cô lại sống chết bám chặt vào thành, hét lớn: “Vĩnh Khang, em cầu xin anh, anh mau đi đi, mặc kệ em, đừng trúng kế của bọn chúng!”“Huyền Trúc, đừng sợ, bọn chúng đã bị anh đánh bại rồi.Thế giới này không có ai có thể làm tổn thương chúng ta”.Hai mắt Diệp Vĩnh Khang đã đỏ hoe, nhưng giọng nói đặc biệt ôn nhu/dịu dàng.“Thật sao? Vĩnh Khang?”Sau đó Hạ Huyền Trúc mới chậm rãi thả tay ra, Diệp Vĩnh Khang từ từ cẩn thận đưa Hạ Huyền Trúc ra ngoài.“Vĩnh Khang, anh tuyệt đối đừng kích động, bọn chúng chưa làm gì em cả.Em cũng không sợ chút nào hết, thật đấy, anh đừng buồn nhé”.Việc đầu tiên khi Hạ Huyền Trúc có được tự do là nghĩ cách xoa dịu cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang.Cô sợ rằng Diệp Vĩnh Khang sẽ buồn khi nhìn thấy cô như vậy.“Ừ, anh biết rồi”.Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Hạ Huyền Trúc, chậm rãi đi về phía trước.“Vĩnh Khang, sao lại có mùi lạ ở đây, anh giúp em tháo khăn bịt mắt xuống với”.Hạ Huyền Trúc ngửi thấy một mùi hăng nồng nặc, cảm thấy có gì đó không đúng liền hỏi.“Đây là bãi rác nên mùi khá nồng.Đợi lát nữa anh giúp em tháo khăn bịt mắt, nếu không nắng chói quá sẽ làm đau mắt em đấy”.Diệp Vĩnh Khang ôm Hạ Huyền Trúc, bước trên con đường đầy máu và xác chết.

Sau đó, ánh sáng màu tím quỷ dị lại lóe lên, Đào Thiên Hổ dần dần biến thành một đống thịt rữa trong tiết hét xuyên thấu tim gan!

Diệp Vĩnh Khang thận trọng mở cốp xe Bentley, bên trong có một cái lồng sắt, Hạ Huyền Trúc bị bịt mắt, trói hai tay, nằm cuộn tròn trong lòng.

Nhưng gương mặt cô không hề lộ ra vẻ kinh hãi, ngược lại lại rất điềm tĩnh không có chút hoảng sợ nào.

Có lẽ là nghe thấy có người mở cốp xe, Hạ Huyền Trúc đột nhiên cười khẩy một tiếng: “Đám người cặn bã các anh hoàn toàn không phải đối thủ của chồng tôi nên mới phải dùng thủ đoạn bì ổi như vậy!”

“Nếu như các anh còn là đàn ông thì cứ giết tôi luôn đi, dùng kiểu phụ nữ trói gà không chặt như tôi để uy h**p chồng tôi, tôi cảm thấy xấu hổ thay các anh đấy!”

Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình nhào nặn, hận không thể tự tát cho mình hai cái thật đau.

“Huyền Trúc, là anh đây”.

Diệp Vĩnh Khang cố gắng hết sức để giữ cho giọng nói bình tĩnh.

Hạ Huyền Trúc ngây ra: “Vĩnh Khang, thật sự là anh sao? Anh mau chạy đi, anh đến đây làm gì, đừng quan tâm đến em, mau chạy đi, bọn chúng muốn dùng em để uy h**p anh, anh tuyệt đối đừng trúng kế, cầu xin anh đấy!”

Bùm!

Diệp Vĩnh Khang đấm một cú dữ dội vào khóa sắt trên lồng, đưa tay định kéo Hạ Huyền Trúc ra, nhưng hai tay bị trói sau lưng của cô lại sống chết bám chặt vào thành, hét lớn: “Vĩnh Khang, em cầu xin anh, anh mau đi đi, mặc kệ em, đừng trúng kế của bọn chúng!”

“Huyền Trúc, đừng sợ, bọn chúng đã bị anh đánh bại rồi.

Thế giới này không có ai có thể làm tổn thương chúng ta”.

Hai mắt Diệp Vĩnh Khang đã đỏ hoe, nhưng giọng nói đặc biệt ôn nhu/dịu dàng.

“Thật sao? Vĩnh Khang?”

Sau đó Hạ Huyền Trúc mới chậm rãi thả tay ra, Diệp Vĩnh Khang từ từ cẩn thận đưa Hạ Huyền Trúc ra ngoài.

“Vĩnh Khang, anh tuyệt đối đừng kích động, bọn chúng chưa làm gì em cả.

Em cũng không sợ chút nào hết, thật đấy, anh đừng buồn nhé”.

Việc đầu tiên khi Hạ Huyền Trúc có được tự do là nghĩ cách xoa dịu cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang.

Cô sợ rằng Diệp Vĩnh Khang sẽ buồn khi nhìn thấy cô như vậy.

“Ừ, anh biết rồi”.

Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Hạ Huyền Trúc, chậm rãi đi về phía trước.

“Vĩnh Khang, sao lại có mùi lạ ở đây, anh giúp em tháo khăn bịt mắt xuống với”.

Hạ Huyền Trúc ngửi thấy một mùi hăng nồng nặc, cảm thấy có gì đó không đúng liền hỏi.

“Đây là bãi rác nên mùi khá nồng.

Đợi lát nữa anh giúp em tháo khăn bịt mắt, nếu không nắng chói quá sẽ làm đau mắt em đấy”.

Diệp Vĩnh Khang ôm Hạ Huyền Trúc, bước trên con đường đầy máu và xác chết.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau đó, ánh sáng màu tím quỷ dị lại lóe lên, Đào Thiên Hổ dần dần biến thành một đống thịt rữa trong tiết hét xuyên thấu tim gan!Diệp Vĩnh Khang thận trọng mở cốp xe Bentley, bên trong có một cái lồng sắt, Hạ Huyền Trúc bị bịt mắt, trói hai tay, nằm cuộn tròn trong lòng.Nhưng gương mặt cô không hề lộ ra vẻ kinh hãi, ngược lại lại rất điềm tĩnh không có chút hoảng sợ nào.Có lẽ là nghe thấy có người mở cốp xe, Hạ Huyền Trúc đột nhiên cười khẩy một tiếng: “Đám người cặn bã các anh hoàn toàn không phải đối thủ của chồng tôi nên mới phải dùng thủ đoạn bì ổi như vậy!”“Nếu như các anh còn là đàn ông thì cứ giết tôi luôn đi, dùng kiểu phụ nữ trói gà không chặt như tôi để uy h**p chồng tôi, tôi cảm thấy xấu hổ thay các anh đấy!”Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình nhào nặn, hận không thể tự tát cho mình hai cái thật đau.“Huyền Trúc, là anh đây”.Diệp Vĩnh Khang cố gắng hết sức để giữ cho giọng nói bình tĩnh.Hạ Huyền Trúc ngây ra: “Vĩnh Khang, thật sự là anh sao? Anh mau chạy đi, anh đến đây làm gì, đừng quan tâm đến em, mau chạy đi, bọn chúng muốn dùng em để uy h**p anh, anh tuyệt đối đừng trúng kế, cầu xin anh đấy!”Bùm!Diệp Vĩnh Khang đấm một cú dữ dội vào khóa sắt trên lồng, đưa tay định kéo Hạ Huyền Trúc ra, nhưng hai tay bị trói sau lưng của cô lại sống chết bám chặt vào thành, hét lớn: “Vĩnh Khang, em cầu xin anh, anh mau đi đi, mặc kệ em, đừng trúng kế của bọn chúng!”“Huyền Trúc, đừng sợ, bọn chúng đã bị anh đánh bại rồi.Thế giới này không có ai có thể làm tổn thương chúng ta”.Hai mắt Diệp Vĩnh Khang đã đỏ hoe, nhưng giọng nói đặc biệt ôn nhu/dịu dàng.“Thật sao? Vĩnh Khang?”Sau đó Hạ Huyền Trúc mới chậm rãi thả tay ra, Diệp Vĩnh Khang từ từ cẩn thận đưa Hạ Huyền Trúc ra ngoài.“Vĩnh Khang, anh tuyệt đối đừng kích động, bọn chúng chưa làm gì em cả.Em cũng không sợ chút nào hết, thật đấy, anh đừng buồn nhé”.Việc đầu tiên khi Hạ Huyền Trúc có được tự do là nghĩ cách xoa dịu cảm xúc của Diệp Vĩnh Khang.Cô sợ rằng Diệp Vĩnh Khang sẽ buồn khi nhìn thấy cô như vậy.“Ừ, anh biết rồi”.Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Hạ Huyền Trúc, chậm rãi đi về phía trước.“Vĩnh Khang, sao lại có mùi lạ ở đây, anh giúp em tháo khăn bịt mắt xuống với”.Hạ Huyền Trúc ngửi thấy một mùi hăng nồng nặc, cảm thấy có gì đó không đúng liền hỏi.“Đây là bãi rác nên mùi khá nồng.Đợi lát nữa anh giúp em tháo khăn bịt mắt, nếu không nắng chói quá sẽ làm đau mắt em đấy”.Diệp Vĩnh Khang ôm Hạ Huyền Trúc, bước trên con đường đầy máu và xác chết.

Chương 564: 564: Không Có Ai Có Thể Làm Tổn Thương Chúng Ta