Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 570: 570: “ông Chủ Tiền Đồ Tôi Cần Đâu”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang nghe thế cũng vực dậy tinh thần, đây đã là tiệm thuốc thứ bốn trăm tám mươi mốt mà anh đến hỏi rồi.Mấy tiệm trước đó đều chắc chắn rằng họ chưa từng nghe nói đến cái tên Tử Kim Lan này.Ngay lúc lòng tin của Diệp Vĩnh Khang sắp cạn kiệt thì hy vọng bỗng chốc xuất hiện.“Cậu đừng vui mừng quá, nghe tôi nói hết đã”.Ông chủ tiệm thuốc là một ông lão hơn sáu mươi, đội mũ phớt cười nói với Diệp Vĩnh Khang: “Quả thật Đông Hải chúng tôi có Tử Kim Lan nhưng chắc chắn không thể tìm, vì thứ đồ này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, hiện giờ đi đâu mới tìm được cơ chứ”.Ông chủ tiệm thuốc híp mắt cười nói, lúc này cụ ta nghĩ mình nói thế là rất hài hước, thế nhưng lại không ngờ được rằng vừa rồi khi cụ ta nói như thế đã dạo một vòng quanh quỷ môn quan rồi.Dám đùa giỡn mấy chuyện như vậy với Diệp Vĩnh Khang quả thật là đang dò xét bờ vực của cái chết.Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang định rời đi, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh của một cô gái: “Ông chủ Tiền, đồ tôi cần đâu?”Diệp Vĩnh Khang vô thức quay đầu lại thì thấy một cô gái ăn mặc rất thời trang, xinh đẹp tràn đầy sức sống vội vàng từ ngoài bước vào.Lúc nhìn rõ vẻ ngoài của cô gái, Diệp Vĩnh Khang không khỏi sửng sốt: “Là cô à?”Cô gái sửng sốt nhìn Diệp Vĩnh Khang hồi lâu, sau đó mới mừng rỡ nói: “Có phải anh là… Sao anh lại ở đây?”Không lâu trước đó khi ở Giang Bắc, Diệp Vĩnh Khang đang đau khổ vì chuyện của Trần Tiểu Túy, lúc lái xe không cẩn thận đụng vào đuôi một chiếc BMW.Một cô gái bước xuống từ chiếc BMW tức giận mắng Diệp Vĩnh Khang một trận, nhưng khi cô ấy nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của Diệp Vĩnh Khang, lại còn lái chiếc POLO nhỏ “cũ nát” thì lập tức mềm lòng.Cô ấy tưởng người đàn ông này đang phiền muộn về vấn đề tiền bạc nên đã lấy hết tiền mặt và thẻ ngân hàng của mình ra ném vào xe Diệp Vĩnh Khang, sau đó bỏ đi.Đợi Diệp Vĩnh Khang hoàn hồn lại thì cô gái BMW tốt bụng này đã đi mất rồi.Sau đó Diệp Vĩnh Khang đi nghe ngóng tin tức muốn tìm cô gái này để trả thẻ và tiền lại cho người ta, nhưng tìm mãi cũng không nghe thấy tin tức gì, thế nên đành phải tạm gác chuyện này lại.Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây.“Khó khăn của anh chắc được giải quyết xong rồi nhỉ, nhiêu đó tiền có đủ không, nếu không đủ thì tôi đưa anh thêm chút nữa”.Cô gái ngồi xe BMW nhìn gương mặt tiều tụy của Diệp Vĩnh Khang, lại thấy anh xuất hiện ở tiệm thuốc nên tưởng rằng anh gặp phải chuyện gì khó xử.Diệp Vĩnh Khang vừa chuẩn bị lên tiếng giải thích thì ông chủ tiệm đã ôm một cái bình thủy tinh lớn từ dưới quầy lên, trong bình là một con rắn nhỏ toàn thân đỏ thẫm.“Cô Sở, đây là đồ cô cần, tôi mất rất nhiều công sức mới gom được mấy thứ nhỏ lẻ nên giá cả… e là cô phải thêm chút nữa”.

Diệp Vĩnh Khang nghe thế cũng vực dậy tinh thần, đây đã là tiệm thuốc thứ bốn trăm tám mươi mốt mà anh đến hỏi rồi.

Mấy tiệm trước đó đều chắc chắn rằng họ chưa từng nghe nói đến cái tên Tử Kim Lan này.

Ngay lúc lòng tin của Diệp Vĩnh Khang sắp cạn kiệt thì hy vọng bỗng chốc xuất hiện.

“Cậu đừng vui mừng quá, nghe tôi nói hết đã”.

Ông chủ tiệm thuốc là một ông lão hơn sáu mươi, đội mũ phớt cười nói với Diệp Vĩnh Khang: “Quả thật Đông Hải chúng tôi có Tử Kim Lan nhưng chắc chắn không thể tìm, vì thứ đồ này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, hiện giờ đi đâu mới tìm được cơ chứ”.

Ông chủ tiệm thuốc híp mắt cười nói, lúc này cụ ta nghĩ mình nói thế là rất hài hước, thế nhưng lại không ngờ được rằng vừa rồi khi cụ ta nói như thế đã dạo một vòng quanh quỷ môn quan rồi.

Dám đùa giỡn mấy chuyện như vậy với Diệp Vĩnh Khang quả thật là đang dò xét bờ vực của cái chết.

Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang định rời đi, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh của một cô gái: “Ông chủ Tiền, đồ tôi cần đâu?”

Diệp Vĩnh Khang vô thức quay đầu lại thì thấy một cô gái ăn mặc rất thời trang, xinh đẹp tràn đầy sức sống vội vàng từ ngoài bước vào.

Lúc nhìn rõ vẻ ngoài của cô gái, Diệp Vĩnh Khang không khỏi sửng sốt: “Là cô à?”

Cô gái sửng sốt nhìn Diệp Vĩnh Khang hồi lâu, sau đó mới mừng rỡ nói: “Có phải anh là… Sao anh lại ở đây?”

Không lâu trước đó khi ở Giang Bắc, Diệp Vĩnh Khang đang đau khổ vì chuyện của Trần Tiểu Túy, lúc lái xe không cẩn thận đụng vào đuôi một chiếc BMW.

Một cô gái bước xuống từ chiếc BMW tức giận mắng Diệp Vĩnh Khang một trận, nhưng khi cô ấy nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của Diệp Vĩnh Khang, lại còn lái chiếc POLO nhỏ “cũ nát” thì lập tức mềm lòng.

Cô ấy tưởng người đàn ông này đang phiền muộn về vấn đề tiền bạc nên đã lấy hết tiền mặt và thẻ ngân hàng của mình ra ném vào xe Diệp Vĩnh Khang, sau đó bỏ đi.

Đợi Diệp Vĩnh Khang hoàn hồn lại thì cô gái BMW tốt bụng này đã đi mất rồi.

Sau đó Diệp Vĩnh Khang đi nghe ngóng tin tức muốn tìm cô gái này để trả thẻ và tiền lại cho người ta, nhưng tìm mãi cũng không nghe thấy tin tức gì, thế nên đành phải tạm gác chuyện này lại.

Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây.

“Khó khăn của anh chắc được giải quyết xong rồi nhỉ, nhiêu đó tiền có đủ không, nếu không đủ thì tôi đưa anh thêm chút nữa”.

Cô gái ngồi xe BMW nhìn gương mặt tiều tụy của Diệp Vĩnh Khang, lại thấy anh xuất hiện ở tiệm thuốc nên tưởng rằng anh gặp phải chuyện gì khó xử.

Diệp Vĩnh Khang vừa chuẩn bị lên tiếng giải thích thì ông chủ tiệm đã ôm một cái bình thủy tinh lớn từ dưới quầy lên, trong bình là một con rắn nhỏ toàn thân đỏ thẫm.

“Cô Sở, đây là đồ cô cần, tôi mất rất nhiều công sức mới gom được mấy thứ nhỏ lẻ nên giá cả… e là cô phải thêm chút nữa”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang nghe thế cũng vực dậy tinh thần, đây đã là tiệm thuốc thứ bốn trăm tám mươi mốt mà anh đến hỏi rồi.Mấy tiệm trước đó đều chắc chắn rằng họ chưa từng nghe nói đến cái tên Tử Kim Lan này.Ngay lúc lòng tin của Diệp Vĩnh Khang sắp cạn kiệt thì hy vọng bỗng chốc xuất hiện.“Cậu đừng vui mừng quá, nghe tôi nói hết đã”.Ông chủ tiệm thuốc là một ông lão hơn sáu mươi, đội mũ phớt cười nói với Diệp Vĩnh Khang: “Quả thật Đông Hải chúng tôi có Tử Kim Lan nhưng chắc chắn không thể tìm, vì thứ đồ này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, hiện giờ đi đâu mới tìm được cơ chứ”.Ông chủ tiệm thuốc híp mắt cười nói, lúc này cụ ta nghĩ mình nói thế là rất hài hước, thế nhưng lại không ngờ được rằng vừa rồi khi cụ ta nói như thế đã dạo một vòng quanh quỷ môn quan rồi.Dám đùa giỡn mấy chuyện như vậy với Diệp Vĩnh Khang quả thật là đang dò xét bờ vực của cái chết.Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang định rời đi, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói lanh lảnh của một cô gái: “Ông chủ Tiền, đồ tôi cần đâu?”Diệp Vĩnh Khang vô thức quay đầu lại thì thấy một cô gái ăn mặc rất thời trang, xinh đẹp tràn đầy sức sống vội vàng từ ngoài bước vào.Lúc nhìn rõ vẻ ngoài của cô gái, Diệp Vĩnh Khang không khỏi sửng sốt: “Là cô à?”Cô gái sửng sốt nhìn Diệp Vĩnh Khang hồi lâu, sau đó mới mừng rỡ nói: “Có phải anh là… Sao anh lại ở đây?”Không lâu trước đó khi ở Giang Bắc, Diệp Vĩnh Khang đang đau khổ vì chuyện của Trần Tiểu Túy, lúc lái xe không cẩn thận đụng vào đuôi một chiếc BMW.Một cô gái bước xuống từ chiếc BMW tức giận mắng Diệp Vĩnh Khang một trận, nhưng khi cô ấy nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của Diệp Vĩnh Khang, lại còn lái chiếc POLO nhỏ “cũ nát” thì lập tức mềm lòng.Cô ấy tưởng người đàn ông này đang phiền muộn về vấn đề tiền bạc nên đã lấy hết tiền mặt và thẻ ngân hàng của mình ra ném vào xe Diệp Vĩnh Khang, sau đó bỏ đi.Đợi Diệp Vĩnh Khang hoàn hồn lại thì cô gái BMW tốt bụng này đã đi mất rồi.Sau đó Diệp Vĩnh Khang đi nghe ngóng tin tức muốn tìm cô gái này để trả thẻ và tiền lại cho người ta, nhưng tìm mãi cũng không nghe thấy tin tức gì, thế nên đành phải tạm gác chuyện này lại.Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây.“Khó khăn của anh chắc được giải quyết xong rồi nhỉ, nhiêu đó tiền có đủ không, nếu không đủ thì tôi đưa anh thêm chút nữa”.Cô gái ngồi xe BMW nhìn gương mặt tiều tụy của Diệp Vĩnh Khang, lại thấy anh xuất hiện ở tiệm thuốc nên tưởng rằng anh gặp phải chuyện gì khó xử.Diệp Vĩnh Khang vừa chuẩn bị lên tiếng giải thích thì ông chủ tiệm đã ôm một cái bình thủy tinh lớn từ dưới quầy lên, trong bình là một con rắn nhỏ toàn thân đỏ thẫm.“Cô Sở, đây là đồ cô cần, tôi mất rất nhiều công sức mới gom được mấy thứ nhỏ lẻ nên giá cả… e là cô phải thêm chút nữa”.

Chương 570: 570: “ông Chủ Tiền Đồ Tôi Cần Đâu”