Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 573: 573: “tôi Tên Diệp Vĩnh Khang”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trong khi cô gái BMW còn đang suy nghĩ xem vừa xảy ra chuyện gì thì người phụ nữ mặc váy da đã chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, tức giận nói: “Giỏi lắm, thằng chó này, mày dám đánh người của tao, tao nói cho mày biết, mày toi đời rồi...”Vụt!Người phụ nữ váy da còn chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã phóng vụt lên tới trước mặt cô ta, giơ tay nắm lấy ngón trở của đối phương bẻ nhẹ lên trên.Rắc!“A a a!”Người phụ nữ mặc váy da hét lớn như lợn bị chọc tiết, ngón tay của cô ta bị bẻ thành hình dạng đáng sợ, hệt như bánh hoa.“Nếu lần sau cô còn dám chỉ ngón tay vào mặt tôi nói chuyện, cô sẽ xong đời đấy”.Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng nói, sau đó quay đầu nói với ông chủ Tiền đang trợn mắt há mồm quan sát: “Theo quy tắc, thứ này nên thuộc về ai?”Ông chủ Tiền sợ tới mức toát mồ hôi hột, không chỉ bởi vì vừa rồi người này bẻ gãy ngón tay của cô Hoàng và còn bởi vì ánh mặt của người đó nhìn ông ta.Ánh mắt của người đó không dữ tợn cũng không bạo lực, mà ngược lại vô cùng bình tĩnh, nhưng loại bình tĩnh này lại khiến người ta cảm nhận được sự đáng sợ sâu thẳm.“Thuộc...!Thuộc về cô Sở...”Mặc dù ông chủ Tiền rất sợ cô Hoàng, nhưng lúc này ông ta cảm thấy nếu mình nói sai nửa lời thì tai họa diệt vong sẽ ập đến bất cứ lúc nào.Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn về phía cô gái BMW, ôn tồn nói: “Thanh toán nốt tiền rồi cô cầm đồ đi”.Nói xong anh bước ra khỏi cửa mà không hề quay đầu lại.Lúc anh vừa mở cửa xe ngồi vào định đến tiệm thuốc tiếp theo thì cô gái BMW đột nhiên chạy đuổi theo.“Không ngờ anh còn biết võ, thật sự cảm ơn anh”.Cô gái BMW cầm chiếc bình thủy tinh có con rắn đỏ nhỏ, nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng con mắt sùng bái.Lúc này trong đầu Diệp Vĩnh Khang chỉ toàn chuyện của Tử Kim Lan, nên không có tâm trạng để quan tâm đến những thứ khác, lúc nãy ra tay giúp đỡ cũng chỉ vì cô gái BMW này trước đây từng giúp đỡ anh mà thôi.“Lần trước, cảm ơn cô đã giúp tôi”.Diệp Vĩnh Khang lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, chưa cho cô gái: “Tấm thẻ lần trước cô đưa tôi, tôi vẫn chưa dùng đến nên không biết bên trong có bao nhiêu tiền.Cô cầm số tiền trong này đi, nếu không đủ thì cứ nói với tôi”.“Haiz, chuyện nhỏ này anh còn muốn tính toán với tôi sao?”Cô gái BMW đẩy tấm thẻ lại, sau đó đẩy cửa ngồi vào ghế phụ lái một cách tự nhiên, sau đó đưa tay ra nhiệt tình nói: “Xin chào, tôi là Sở Phi Yến, không ngờ anh còn là cao thủ võ lâm, rất vui được làm quen với anh”.Diệp Vĩnh Khang nhìn cô gái rồi cũng bắt tay đối phương: “Tôi tên Diệp Vĩnh Khang”.“Được, sau này tôi sẽ gọi anh là anh Diệp!”

Trong khi cô gái BMW còn đang suy nghĩ xem vừa xảy ra chuyện gì thì người phụ nữ mặc váy da đã chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, tức giận nói: “Giỏi lắm, thằng chó này, mày dám đánh người của tao, tao nói cho mày biết, mày toi đời rồi...”

Vụt!

Người phụ nữ váy da còn chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã phóng vụt lên tới trước mặt cô ta, giơ tay nắm lấy ngón trở của đối phương bẻ nhẹ lên trên.

Rắc!

“A a a!”

Người phụ nữ mặc váy da hét lớn như lợn bị chọc tiết, ngón tay của cô ta bị bẻ thành hình dạng đáng sợ, hệt như bánh hoa.

“Nếu lần sau cô còn dám chỉ ngón tay vào mặt tôi nói chuyện, cô sẽ xong đời đấy”.

Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng nói, sau đó quay đầu nói với ông chủ Tiền đang trợn mắt há mồm quan sát: “Theo quy tắc, thứ này nên thuộc về ai?”

Ông chủ Tiền sợ tới mức toát mồ hôi hột, không chỉ bởi vì vừa rồi người này bẻ gãy ngón tay của cô Hoàng và còn bởi vì ánh mặt của người đó nhìn ông ta.

Ánh mắt của người đó không dữ tợn cũng không bạo lực, mà ngược lại vô cùng bình tĩnh, nhưng loại bình tĩnh này lại khiến người ta cảm nhận được sự đáng sợ sâu thẳm.

“Thuộc...!Thuộc về cô Sở...”

Mặc dù ông chủ Tiền rất sợ cô Hoàng, nhưng lúc này ông ta cảm thấy nếu mình nói sai nửa lời thì tai họa diệt vong sẽ ập đến bất cứ lúc nào.

Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn về phía cô gái BMW, ôn tồn nói: “Thanh toán nốt tiền rồi cô cầm đồ đi”.

Nói xong anh bước ra khỏi cửa mà không hề quay đầu lại.

Lúc anh vừa mở cửa xe ngồi vào định đến tiệm thuốc tiếp theo thì cô gái BMW đột nhiên chạy đuổi theo.

“Không ngờ anh còn biết võ, thật sự cảm ơn anh”.

Cô gái BMW cầm chiếc bình thủy tinh có con rắn đỏ nhỏ, nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng con mắt sùng bái.

Lúc này trong đầu Diệp Vĩnh Khang chỉ toàn chuyện của Tử Kim Lan, nên không có tâm trạng để quan tâm đến những thứ khác, lúc nãy ra tay giúp đỡ cũng chỉ vì cô gái BMW này trước đây từng giúp đỡ anh mà thôi.

“Lần trước, cảm ơn cô đã giúp tôi”.

Diệp Vĩnh Khang lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, chưa cho cô gái: “Tấm thẻ lần trước cô đưa tôi, tôi vẫn chưa dùng đến nên không biết bên trong có bao nhiêu tiền.

Cô cầm số tiền trong này đi, nếu không đủ thì cứ nói với tôi”.

“Haiz, chuyện nhỏ này anh còn muốn tính toán với tôi sao?”

Cô gái BMW đẩy tấm thẻ lại, sau đó đẩy cửa ngồi vào ghế phụ lái một cách tự nhiên, sau đó đưa tay ra nhiệt tình nói: “Xin chào, tôi là Sở Phi Yến, không ngờ anh còn là cao thủ võ lâm, rất vui được làm quen với anh”.

Diệp Vĩnh Khang nhìn cô gái rồi cũng bắt tay đối phương: “Tôi tên Diệp Vĩnh Khang”.

“Được, sau này tôi sẽ gọi anh là anh Diệp!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trong khi cô gái BMW còn đang suy nghĩ xem vừa xảy ra chuyện gì thì người phụ nữ mặc váy da đã chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, tức giận nói: “Giỏi lắm, thằng chó này, mày dám đánh người của tao, tao nói cho mày biết, mày toi đời rồi...”Vụt!Người phụ nữ váy da còn chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã phóng vụt lên tới trước mặt cô ta, giơ tay nắm lấy ngón trở của đối phương bẻ nhẹ lên trên.Rắc!“A a a!”Người phụ nữ mặc váy da hét lớn như lợn bị chọc tiết, ngón tay của cô ta bị bẻ thành hình dạng đáng sợ, hệt như bánh hoa.“Nếu lần sau cô còn dám chỉ ngón tay vào mặt tôi nói chuyện, cô sẽ xong đời đấy”.Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng nói, sau đó quay đầu nói với ông chủ Tiền đang trợn mắt há mồm quan sát: “Theo quy tắc, thứ này nên thuộc về ai?”Ông chủ Tiền sợ tới mức toát mồ hôi hột, không chỉ bởi vì vừa rồi người này bẻ gãy ngón tay của cô Hoàng và còn bởi vì ánh mặt của người đó nhìn ông ta.Ánh mắt của người đó không dữ tợn cũng không bạo lực, mà ngược lại vô cùng bình tĩnh, nhưng loại bình tĩnh này lại khiến người ta cảm nhận được sự đáng sợ sâu thẳm.“Thuộc...!Thuộc về cô Sở...”Mặc dù ông chủ Tiền rất sợ cô Hoàng, nhưng lúc này ông ta cảm thấy nếu mình nói sai nửa lời thì tai họa diệt vong sẽ ập đến bất cứ lúc nào.Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn về phía cô gái BMW, ôn tồn nói: “Thanh toán nốt tiền rồi cô cầm đồ đi”.Nói xong anh bước ra khỏi cửa mà không hề quay đầu lại.Lúc anh vừa mở cửa xe ngồi vào định đến tiệm thuốc tiếp theo thì cô gái BMW đột nhiên chạy đuổi theo.“Không ngờ anh còn biết võ, thật sự cảm ơn anh”.Cô gái BMW cầm chiếc bình thủy tinh có con rắn đỏ nhỏ, nhìn Diệp Vĩnh Khang bằng con mắt sùng bái.Lúc này trong đầu Diệp Vĩnh Khang chỉ toàn chuyện của Tử Kim Lan, nên không có tâm trạng để quan tâm đến những thứ khác, lúc nãy ra tay giúp đỡ cũng chỉ vì cô gái BMW này trước đây từng giúp đỡ anh mà thôi.“Lần trước, cảm ơn cô đã giúp tôi”.Diệp Vĩnh Khang lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, chưa cho cô gái: “Tấm thẻ lần trước cô đưa tôi, tôi vẫn chưa dùng đến nên không biết bên trong có bao nhiêu tiền.Cô cầm số tiền trong này đi, nếu không đủ thì cứ nói với tôi”.“Haiz, chuyện nhỏ này anh còn muốn tính toán với tôi sao?”Cô gái BMW đẩy tấm thẻ lại, sau đó đẩy cửa ngồi vào ghế phụ lái một cách tự nhiên, sau đó đưa tay ra nhiệt tình nói: “Xin chào, tôi là Sở Phi Yến, không ngờ anh còn là cao thủ võ lâm, rất vui được làm quen với anh”.Diệp Vĩnh Khang nhìn cô gái rồi cũng bắt tay đối phương: “Tôi tên Diệp Vĩnh Khang”.“Được, sau này tôi sẽ gọi anh là anh Diệp!”

Chương 573: 573: “tôi Tên Diệp Vĩnh Khang”