Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 579: Chương 579

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hai dòng lệ chảy xuôi trên gò má Sở Phi Yến, khuôn mặt cô ấy tràn đầy vẻ khẩn cầu nhìn bác Hải.Bác Hải chỉ khẽ khàng lắc đầu: “Về nhà đi, cô gái, ông nội cô có đứa cháu hiếu thảo như cô là đủ rồi”.“Bác Hải, cháu có chuyện muốn hỏi”.Lúc này, người nãy giờ vẫn luôn im lặng là Diệp Vĩnh Khang lại đột nhiên lên tiếng: “Cháu muốn biết, tiền bối có Tử Kim Lan thật hay không?”Bác Hải nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang mấy giây, đôi mắt hơi híp lại, gật đầu: “Có, hơn nữa, bây giờ Tử Kim Lan đang ở ngay trong gian nhà này”.Diệp Vĩnh Khang nghe nói thế, đáy mắt chợt thoáng qua ý định xấu xa!Mặc dù làm vậy rất hèn hạ, nhưng vì Hạ Huyền Trúc, anh không thể nghĩ được nhiều như thế!Trộm cũng được, cướp cũng được, cho dù cả thế giới này trở thành kẻ địch của anh, chỉ cần vợ được cứu, chuyện gì Diệp Vĩnh Khang cũng có thể làm!Nhưng có vẻ như bác Hải đã sớm đoán được ý đồ của Diệp Vĩnh Khang, cụ ấy cười nói: “Tôi dám chắc chắn, Tử Kim Lan mà cô cậu muốn tìm đang ở ngay bên trong gian nhà này”.“Cô cậu cứ tùy ý tìm kiếm, nếu tìm được thì tùy cô cậu mang đi”.Nghe thấy vậy, Sở Phi Yến lập tức bắt đầu soi mói kỹ từng góc trong sân.Còn Diệp Vĩnh Khang lại không động đậy, chỉ nhìn chằm chằm đôi mắt bác Hải mấy giây, khẽ thở dài nói: “Bác Hải, có thể chỉ cho vãn bối một con đường không?”Diệp Vĩnh Khang chắc chắn bác Hải không nói dối, chắc chắn Tử Kim Lan đang ở đây.Nhưng lúc này anh mới nhớ ra, anh không biết dáng vẻ Tử Kim Lan ra sao, cho dù nó có ở ngay trước mắt thì anh cũng tìm không ra.Cho nên dù anh lật tung cả ngôi nhà này lên thì cũng không làm nên cơm cháo gì.Hơn nữa, từ ánh mắt của bác Hải, Diệp Vĩnh Khang có thể nhìn ra, ông lão này tuyệt nhiên không phải kẻ dễ dàng khuất phục, nếu chính miệng cụ ấy không nói thì không ai có thể tìm được Tử Kim Lan.Bác Hải cũng không nổi giận vì sự vô lễ của Diệp Vĩnh Khang vừa nãy, cụ ấy nhẹ nhàng hớp một ngụm trà, dường như đang do dự điều gì đó.Một hồi lâu sau, cụ ấy mới chậm rãi nói: “Không biết điều này có xem như duyên phận không, nếu cô cậu đến đây vào lúc khác thì e là sẽ hết cách”.Diệp Vĩnh Khang nghe vậy, trong lòng vui mừng: “Bác Hải, ý bác là chuyện này có cách giải quyết sao?”“Cậu đừng vội mừng, nghe tôi nói hết đã”.Bác Hải lại hớp một ngụm trà, ánh mắt thoáng qua vẻ nghiêm trọng và bất đắc dĩ: “Cách nơi này khoảng năm mươi cây số có một ngọn núi tên là núi Đông Lâm”.“Có tin đồn là trên núi có một con trăn mào gà, con trăn mào gà này từ bé đã ăn một loại kiến độc sống dưới lòng đất”.“Trăm năm sau, con trăn mào gà này trở nên vô cùng độc, túi mật của nó được xưng là vua của các loài chất độc”.

Hai dòng lệ chảy xuôi trên gò má Sở Phi Yến, khuôn mặt cô ấy tràn đầy vẻ khẩn cầu nhìn bác Hải.

Bác Hải chỉ khẽ khàng lắc đầu: “Về nhà đi, cô gái, ông nội cô có đứa cháu hiếu thảo như cô là đủ rồi”.

“Bác Hải, cháu có chuyện muốn hỏi”.

Lúc này, người nãy giờ vẫn luôn im lặng là Diệp Vĩnh Khang lại đột nhiên lên tiếng: “Cháu muốn biết, tiền bối có Tử Kim Lan thật hay không?”

Bác Hải nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang mấy giây, đôi mắt hơi híp lại, gật đầu: “Có, hơn nữa, bây giờ Tử Kim Lan đang ở ngay trong gian nhà này”.

Diệp Vĩnh Khang nghe nói thế, đáy mắt chợt thoáng qua ý định xấu xa!

Mặc dù làm vậy rất hèn hạ, nhưng vì Hạ Huyền Trúc, anh không thể nghĩ được nhiều như thế!

Trộm cũng được, cướp cũng được, cho dù cả thế giới này trở thành kẻ địch của anh, chỉ cần vợ được cứu, chuyện gì Diệp Vĩnh Khang cũng có thể làm!

Nhưng có vẻ như bác Hải đã sớm đoán được ý đồ của Diệp Vĩnh Khang, cụ ấy cười nói: “Tôi dám chắc chắn, Tử Kim Lan mà cô cậu muốn tìm đang ở ngay bên trong gian nhà này”.

“Cô cậu cứ tùy ý tìm kiếm, nếu tìm được thì tùy cô cậu mang đi”.

Nghe thấy vậy, Sở Phi Yến lập tức bắt đầu soi mói kỹ từng góc trong sân.

Còn Diệp Vĩnh Khang lại không động đậy, chỉ nhìn chằm chằm đôi mắt bác Hải mấy giây, khẽ thở dài nói: “Bác Hải, có thể chỉ cho vãn bối một con đường không?”

Diệp Vĩnh Khang chắc chắn bác Hải không nói dối, chắc chắn Tử Kim Lan đang ở đây.

Nhưng lúc này anh mới nhớ ra, anh không biết dáng vẻ Tử Kim Lan ra sao, cho dù nó có ở ngay trước mắt thì anh cũng tìm không ra.

Cho nên dù anh lật tung cả ngôi nhà này lên thì cũng không làm nên cơm cháo gì.

Hơn nữa, từ ánh mắt của bác Hải, Diệp Vĩnh Khang có thể nhìn ra, ông lão này tuyệt nhiên không phải kẻ dễ dàng khuất phục, nếu chính miệng cụ ấy không nói thì không ai có thể tìm được Tử Kim Lan.

Bác Hải cũng không nổi giận vì sự vô lễ của Diệp Vĩnh Khang vừa nãy, cụ ấy nhẹ nhàng hớp một ngụm trà, dường như đang do dự điều gì đó.

Một hồi lâu sau, cụ ấy mới chậm rãi nói: “Không biết điều này có xem như duyên phận không, nếu cô cậu đến đây vào lúc khác thì e là sẽ hết cách”.

Diệp Vĩnh Khang nghe vậy, trong lòng vui mừng: “Bác Hải, ý bác là chuyện này có cách giải quyết sao?”

“Cậu đừng vội mừng, nghe tôi nói hết đã”.

Bác Hải lại hớp một ngụm trà, ánh mắt thoáng qua vẻ nghiêm trọng và bất đắc dĩ: “Cách nơi này khoảng năm mươi cây số có một ngọn núi tên là núi Đông Lâm”.

“Có tin đồn là trên núi có một con trăn mào gà, con trăn mào gà này từ bé đã ăn một loại kiến độc sống dưới lòng đất”.

“Trăm năm sau, con trăn mào gà này trở nên vô cùng độc, túi mật của nó được xưng là vua của các loài chất độc”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hai dòng lệ chảy xuôi trên gò má Sở Phi Yến, khuôn mặt cô ấy tràn đầy vẻ khẩn cầu nhìn bác Hải.Bác Hải chỉ khẽ khàng lắc đầu: “Về nhà đi, cô gái, ông nội cô có đứa cháu hiếu thảo như cô là đủ rồi”.“Bác Hải, cháu có chuyện muốn hỏi”.Lúc này, người nãy giờ vẫn luôn im lặng là Diệp Vĩnh Khang lại đột nhiên lên tiếng: “Cháu muốn biết, tiền bối có Tử Kim Lan thật hay không?”Bác Hải nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang mấy giây, đôi mắt hơi híp lại, gật đầu: “Có, hơn nữa, bây giờ Tử Kim Lan đang ở ngay trong gian nhà này”.Diệp Vĩnh Khang nghe nói thế, đáy mắt chợt thoáng qua ý định xấu xa!Mặc dù làm vậy rất hèn hạ, nhưng vì Hạ Huyền Trúc, anh không thể nghĩ được nhiều như thế!Trộm cũng được, cướp cũng được, cho dù cả thế giới này trở thành kẻ địch của anh, chỉ cần vợ được cứu, chuyện gì Diệp Vĩnh Khang cũng có thể làm!Nhưng có vẻ như bác Hải đã sớm đoán được ý đồ của Diệp Vĩnh Khang, cụ ấy cười nói: “Tôi dám chắc chắn, Tử Kim Lan mà cô cậu muốn tìm đang ở ngay bên trong gian nhà này”.“Cô cậu cứ tùy ý tìm kiếm, nếu tìm được thì tùy cô cậu mang đi”.Nghe thấy vậy, Sở Phi Yến lập tức bắt đầu soi mói kỹ từng góc trong sân.Còn Diệp Vĩnh Khang lại không động đậy, chỉ nhìn chằm chằm đôi mắt bác Hải mấy giây, khẽ thở dài nói: “Bác Hải, có thể chỉ cho vãn bối một con đường không?”Diệp Vĩnh Khang chắc chắn bác Hải không nói dối, chắc chắn Tử Kim Lan đang ở đây.Nhưng lúc này anh mới nhớ ra, anh không biết dáng vẻ Tử Kim Lan ra sao, cho dù nó có ở ngay trước mắt thì anh cũng tìm không ra.Cho nên dù anh lật tung cả ngôi nhà này lên thì cũng không làm nên cơm cháo gì.Hơn nữa, từ ánh mắt của bác Hải, Diệp Vĩnh Khang có thể nhìn ra, ông lão này tuyệt nhiên không phải kẻ dễ dàng khuất phục, nếu chính miệng cụ ấy không nói thì không ai có thể tìm được Tử Kim Lan.Bác Hải cũng không nổi giận vì sự vô lễ của Diệp Vĩnh Khang vừa nãy, cụ ấy nhẹ nhàng hớp một ngụm trà, dường như đang do dự điều gì đó.Một hồi lâu sau, cụ ấy mới chậm rãi nói: “Không biết điều này có xem như duyên phận không, nếu cô cậu đến đây vào lúc khác thì e là sẽ hết cách”.Diệp Vĩnh Khang nghe vậy, trong lòng vui mừng: “Bác Hải, ý bác là chuyện này có cách giải quyết sao?”“Cậu đừng vội mừng, nghe tôi nói hết đã”.Bác Hải lại hớp một ngụm trà, ánh mắt thoáng qua vẻ nghiêm trọng và bất đắc dĩ: “Cách nơi này khoảng năm mươi cây số có một ngọn núi tên là núi Đông Lâm”.“Có tin đồn là trên núi có một con trăn mào gà, con trăn mào gà này từ bé đã ăn một loại kiến độc sống dưới lòng đất”.“Trăm năm sau, con trăn mào gà này trở nên vô cùng độc, túi mật của nó được xưng là vua của các loài chất độc”.

Chương 579: Chương 579