“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 584: 584: Thế Là Xong Rồi Á
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Đặc điểm lớn nhất của loại mìn này là độ nhạy cao và độ nổ rất chính xác, không giết được người nhưng có thể làm nổ tan chân.Mục đích của việc này là tối đa hóa việc tiêu thụ nhân lực của đối thủ.Một người bị thương có nghĩa là phải có người chăm sóc.Có lợi hơn việc giết kẻ thù nhiều."Người anh em, dùng cái này".Người thanh niên lấy ra một con dao găm, ném xuống đất."Cậu khá lành nghề đấy".Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu liếc cậu ta một cái, sau đó từ bên cạnh nhặt một cành cây nhỏ: "Giữ yên".Vừa nói, anh vừa đâm cành cây về phía quả mìn."Đệch, anh có biết gỡ mìn không vậy, mau dừng lại!"Chàng thanh niên vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy hành động của Diệp Vĩnh Khang: "Mau dừng lại, tôi không cần anh giúp nữa, đậu má, tôi vẫn còn là trai tân đó!""Được rồi, đừng làm ồn nữa".Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném cành cây nhỏ sang một bên, nhìn người nọ nói: "Nếu cậu dám nói dối, tôi cam đoan ngay cả cơ hội hối hận cậu cũng không có đâu!"Thanh niên sửng sốt: "Thế là xong rồi á?"Diệp Vĩnh Khang lười nói nhảm với cậu ta, nắm lấy tay Sở Phi Yến, trực tiếp đi về phía trước."Này...!Đừng đi…"Cậu thanh niên nhắm mắt lại, cắn răng, nâng chân lên một cách đầy cẩn thận, phát hiện quả mìn không nổ!"Đệch, idol, chờ tôi với!"Cậu thanh niên vẻ mặt hưng phấn đuổi theo, ngưỡng mộ giơ ngón tay cái lên, kích động nói: "Trời ạ, nãy anh làm kiểu gì vậy, ngầu quá!""Bình thường tôi phải mất nửa giờ để phá bỏ loại mìn này đấy.Thế mà anh chỉ cầm cái cành cây nhỏ chọc một cái là xong.Đậu má, thật không thể tin được.Anh làm thế nào vậy, dạy tôi đi"."Mà này, tôi tên là Mao Tiểu Huy.Từ nay về sau cứ gọi tôi Tiểu Huy là được.Còn idol, tôi phải gọi anh như nào đây,..".Diệp Vĩnh Khang khó chịu trước sự lắm mồm của tên này, không nhịn được tức giận nói: "Dẫn đường đi, còn nói nhảm tôi sẽ xé miệng của cậu ra đấy!""Được luôn, tôi sẽ đi trước dẫn đường.Yên tâm đi idol.Tôi đã quá quen thuộc với nơi này rồi, đi theo tôi chả đi đâu mà thiệt, không bị lừa còn đỡ tốn công phí sức, một công ba việc!"Mao Tiểu Huy như bị con lừa trong phim Shrek nhập, trên đường đi cứ nói liên mồm.Tuy rằng ồn ào khó chịu, nhưng có thể thấy được cậu ta rất quen thuộc nơi này, dưới sự hướng dẫn của cậu ta, quả thực đã đỡ được bao nhiêu đường đi."Cậu nói cậu đã đến đây ba lần rồi, cậu có thấy con trăn mào gà đó không?"Diệp Vĩnh Khang hỏi.
Đặc điểm lớn nhất của loại mìn này là độ nhạy cao và độ nổ rất chính xác, không giết được người nhưng có thể làm nổ tan chân.
Mục đích của việc này là tối đa hóa việc tiêu thụ nhân lực của đối thủ.
Một người bị thương có nghĩa là phải có người chăm sóc.
Có lợi hơn việc giết kẻ thù nhiều.
"Người anh em, dùng cái này".
Người thanh niên lấy ra một con dao găm, ném xuống đất.
"Cậu khá lành nghề đấy".
Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu liếc cậu ta một cái, sau đó từ bên cạnh nhặt một cành cây nhỏ: "Giữ yên".
Vừa nói, anh vừa đâm cành cây về phía quả mìn.
"Đệch, anh có biết gỡ mìn không vậy, mau dừng lại!"
Chàng thanh niên vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy hành động của Diệp Vĩnh Khang: "Mau dừng lại, tôi không cần anh giúp nữa, đậu má, tôi vẫn còn là trai tân đó!"
"Được rồi, đừng làm ồn nữa".
Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném cành cây nhỏ sang một bên, nhìn người nọ nói: "Nếu cậu dám nói dối, tôi cam đoan ngay cả cơ hội hối hận cậu cũng không có đâu!"
Thanh niên sửng sốt: "Thế là xong rồi á?"
Diệp Vĩnh Khang lười nói nhảm với cậu ta, nắm lấy tay Sở Phi Yến, trực tiếp đi về phía trước.
"Này...!Đừng đi…"
Cậu thanh niên nhắm mắt lại, cắn răng, nâng chân lên một cách đầy cẩn thận, phát hiện quả mìn không nổ!
"Đệch, idol, chờ tôi với!"
Cậu thanh niên vẻ mặt hưng phấn đuổi theo, ngưỡng mộ giơ ngón tay cái lên, kích động nói: "Trời ạ, nãy anh làm kiểu gì vậy, ngầu quá!"
"Bình thường tôi phải mất nửa giờ để phá bỏ loại mìn này đấy.
Thế mà anh chỉ cầm cái cành cây nhỏ chọc một cái là xong.
Đậu má, thật không thể tin được.
Anh làm thế nào vậy, dạy tôi đi".
"Mà này, tôi tên là Mao Tiểu Huy.
Từ nay về sau cứ gọi tôi Tiểu Huy là được.
Còn idol, tôi phải gọi anh như nào đây,..".
Diệp Vĩnh Khang khó chịu trước sự lắm mồm của tên này, không nhịn được tức giận nói: "Dẫn đường đi, còn nói nhảm tôi sẽ xé miệng của cậu ra đấy!"
"Được luôn, tôi sẽ đi trước dẫn đường.
Yên tâm đi idol.
Tôi đã quá quen thuộc với nơi này rồi, đi theo tôi chả đi đâu mà thiệt, không bị lừa còn đỡ tốn công phí sức, một công ba việc!"
Mao Tiểu Huy như bị con lừa trong phim Shrek nhập, trên đường đi cứ nói liên mồm.
Tuy rằng ồn ào khó chịu, nhưng có thể thấy được cậu ta rất quen thuộc nơi này, dưới sự hướng dẫn của cậu ta, quả thực đã đỡ được bao nhiêu đường đi.
"Cậu nói cậu đã đến đây ba lần rồi, cậu có thấy con trăn mào gà đó không?"
Diệp Vĩnh Khang hỏi.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Đặc điểm lớn nhất của loại mìn này là độ nhạy cao và độ nổ rất chính xác, không giết được người nhưng có thể làm nổ tan chân.Mục đích của việc này là tối đa hóa việc tiêu thụ nhân lực của đối thủ.Một người bị thương có nghĩa là phải có người chăm sóc.Có lợi hơn việc giết kẻ thù nhiều."Người anh em, dùng cái này".Người thanh niên lấy ra một con dao găm, ném xuống đất."Cậu khá lành nghề đấy".Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu liếc cậu ta một cái, sau đó từ bên cạnh nhặt một cành cây nhỏ: "Giữ yên".Vừa nói, anh vừa đâm cành cây về phía quả mìn."Đệch, anh có biết gỡ mìn không vậy, mau dừng lại!"Chàng thanh niên vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy hành động của Diệp Vĩnh Khang: "Mau dừng lại, tôi không cần anh giúp nữa, đậu má, tôi vẫn còn là trai tân đó!""Được rồi, đừng làm ồn nữa".Diệp Vĩnh Khang thản nhiên ném cành cây nhỏ sang một bên, nhìn người nọ nói: "Nếu cậu dám nói dối, tôi cam đoan ngay cả cơ hội hối hận cậu cũng không có đâu!"Thanh niên sửng sốt: "Thế là xong rồi á?"Diệp Vĩnh Khang lười nói nhảm với cậu ta, nắm lấy tay Sở Phi Yến, trực tiếp đi về phía trước."Này...!Đừng đi…"Cậu thanh niên nhắm mắt lại, cắn răng, nâng chân lên một cách đầy cẩn thận, phát hiện quả mìn không nổ!"Đệch, idol, chờ tôi với!"Cậu thanh niên vẻ mặt hưng phấn đuổi theo, ngưỡng mộ giơ ngón tay cái lên, kích động nói: "Trời ạ, nãy anh làm kiểu gì vậy, ngầu quá!""Bình thường tôi phải mất nửa giờ để phá bỏ loại mìn này đấy.Thế mà anh chỉ cầm cái cành cây nhỏ chọc một cái là xong.Đậu má, thật không thể tin được.Anh làm thế nào vậy, dạy tôi đi"."Mà này, tôi tên là Mao Tiểu Huy.Từ nay về sau cứ gọi tôi Tiểu Huy là được.Còn idol, tôi phải gọi anh như nào đây,..".Diệp Vĩnh Khang khó chịu trước sự lắm mồm của tên này, không nhịn được tức giận nói: "Dẫn đường đi, còn nói nhảm tôi sẽ xé miệng của cậu ra đấy!""Được luôn, tôi sẽ đi trước dẫn đường.Yên tâm đi idol.Tôi đã quá quen thuộc với nơi này rồi, đi theo tôi chả đi đâu mà thiệt, không bị lừa còn đỡ tốn công phí sức, một công ba việc!"Mao Tiểu Huy như bị con lừa trong phim Shrek nhập, trên đường đi cứ nói liên mồm.Tuy rằng ồn ào khó chịu, nhưng có thể thấy được cậu ta rất quen thuộc nơi này, dưới sự hướng dẫn của cậu ta, quả thực đã đỡ được bao nhiêu đường đi."Cậu nói cậu đã đến đây ba lần rồi, cậu có thấy con trăn mào gà đó không?"Diệp Vĩnh Khang hỏi.