Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 601: 601: “mao Nhất Trụ”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng Diệp Vĩnh Khang lại không nhẹ nhõm được như thế, cả đoạn đường xuống núi lúc nào thần kinh của anh cũng trong trạng thái căng thẳng.Vì anh có thể cảm nhận được ở những nơi anh không nhìn thấy luôn có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.Quan trọng hơn là Diệp Vĩnh Khang cảm nhận được một luồng khí tức rất nguy hiểm cứ như bị lưỡi hái của tử thần ghim chặt vào gáy, đi vòng trên ranh giới sinh tử.Đây lần đầu tiên anh có cảm giác này kể từ sau khi thành lập Điện Long Thần.Nhưng cũng may đến khi ba người về đến khu nội thành Đông Hải cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, Diệp Vĩnh Khang cũng không còn cảm giác bị ai đó lén lút nhìn chằm chằm nữa.“Anh thần tượng, Phi Yến, lần này cũng nhờ có hai người”.Sau khi về đến khu nội thành Đông Hải, Mao Tiểu Huy chào tạm biệt Diệp Vĩnh Khang và Sở Phi Yến: “Nếu không phải do thời gian cấp bách thì tôi còn muốn ăn uống một bữa ra trò với hai người”.“Dù sao tôi cũng nợ hai người một ơn nghĩa, sau này chỉ cần đến thành phố Bắc Vân, dù gặp bất kỳ chuyện gì thì cứ nói tên tôi là được”.“À, phải rồi, thật ra tôi không phải tên là Mao Tiểu Huy, tên thật của tôi là Mao Nhất Trụ, đến lúc đó đừng gọi sai nhé”.“Mao Nhất Trụ?”Sở Phi Yến khó hiểu nói: “Thế lúc nãy cậu gạt chúng tôi làm gì?”Mao Tiểu Huy gãi đầu nói: “Có hai lý do, một là không thể nói hết mọi thứ trước mặt người lạ được”.“Ngoài ra còn một nguyên nhân quan trọng hơn là cái tên Mao Nhất Trụ này quả thật rất kỳ dị, từ nhỏ tôi đã bị cái tên này giày vò, người bên cạnh đều gọi tôi là Mao Nhất Toát nên tôi tự đặt cho mình một nghệ danh”.Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu nhìn Mao Nhất Trụ nói: “Cậu không chỉ giấu chúng tôi tên thật của mình đâu nhỉ?”Mao Nhất Trụ cười gượng, gãi đầu nói: “Không hổ là anh thần tượng, không chuyện gì có thể giấu được anh”.“Mấy quả bom lúc nãy đúng là do tôi tự chôn xuống, nhưng hai người cũng nên hiểu cho tôi, tôi không hề có ác ý”.“Tôi biết năng lực của bản thân mình thế nào, dựa vào chút thông minh này nên tôi vẫn may mắn miễn cưỡng nhặt được cái mạng này về”.“Nhưng nếu chỉ dựa vào một mình tôi thì không thể lấy được mào của con trăn đó”.“Thế nên tôi phải tìm một người trợ giúp, người trợ giúp này phải thỏa mãn được hai điều kiện”.“Đầu tiên, phải là người tốt, thứ hai, phải có bản lĩnh”.“Thế nên tôi chôn một quả bom cho mình, trước khi gặp hai người, tôi đã gặp vài nhóm người khác, ai thấy tôi giẫm phải bom cũng cong mông bỏ chạy thật nhanh”.“Chỉ có hai người dừng lại cứu tôi, hơn nữa còn gỡ được bom bằng một cây gậy nhỏ chỉ trong mấy giây, chứng tỏ là có bản lĩnh rồi, người như thế vừa lúc đồng thời thỏa mãn được tiêu chuẩn về người trợ giúp mà tôi cần tìm”.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang lại không nhẹ nhõm được như thế, cả đoạn đường xuống núi lúc nào thần kinh của anh cũng trong trạng thái căng thẳng.

Vì anh có thể cảm nhận được ở những nơi anh không nhìn thấy luôn có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.

Quan trọng hơn là Diệp Vĩnh Khang cảm nhận được một luồng khí tức rất nguy hiểm cứ như bị lưỡi hái của tử thần ghim chặt vào gáy, đi vòng trên ranh giới sinh tử.

Đây lần đầu tiên anh có cảm giác này kể từ sau khi thành lập Điện Long Thần.

Nhưng cũng may đến khi ba người về đến khu nội thành Đông Hải cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, Diệp Vĩnh Khang cũng không còn cảm giác bị ai đó lén lút nhìn chằm chằm nữa.

“Anh thần tượng, Phi Yến, lần này cũng nhờ có hai người”.

Sau khi về đến khu nội thành Đông Hải, Mao Tiểu Huy chào tạm biệt Diệp Vĩnh Khang và Sở Phi Yến: “Nếu không phải do thời gian cấp bách thì tôi còn muốn ăn uống một bữa ra trò với hai người”.

“Dù sao tôi cũng nợ hai người một ơn nghĩa, sau này chỉ cần đến thành phố Bắc Vân, dù gặp bất kỳ chuyện gì thì cứ nói tên tôi là được”.

“À, phải rồi, thật ra tôi không phải tên là Mao Tiểu Huy, tên thật của tôi là Mao Nhất Trụ, đến lúc đó đừng gọi sai nhé”.

“Mao Nhất Trụ?”

Sở Phi Yến khó hiểu nói: “Thế lúc nãy cậu gạt chúng tôi làm gì?”

Mao Tiểu Huy gãi đầu nói: “Có hai lý do, một là không thể nói hết mọi thứ trước mặt người lạ được”.

“Ngoài ra còn một nguyên nhân quan trọng hơn là cái tên Mao Nhất Trụ này quả thật rất kỳ dị, từ nhỏ tôi đã bị cái tên này giày vò, người bên cạnh đều gọi tôi là Mao Nhất Toát nên tôi tự đặt cho mình một nghệ danh”.

Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu nhìn Mao Nhất Trụ nói: “Cậu không chỉ giấu chúng tôi tên thật của mình đâu nhỉ?”

Mao Nhất Trụ cười gượng, gãi đầu nói: “Không hổ là anh thần tượng, không chuyện gì có thể giấu được anh”.

“Mấy quả bom lúc nãy đúng là do tôi tự chôn xuống, nhưng hai người cũng nên hiểu cho tôi, tôi không hề có ác ý”.

“Tôi biết năng lực của bản thân mình thế nào, dựa vào chút thông minh này nên tôi vẫn may mắn miễn cưỡng nhặt được cái mạng này về”.

“Nhưng nếu chỉ dựa vào một mình tôi thì không thể lấy được mào của con trăn đó”.

“Thế nên tôi phải tìm một người trợ giúp, người trợ giúp này phải thỏa mãn được hai điều kiện”.

“Đầu tiên, phải là người tốt, thứ hai, phải có bản lĩnh”.

“Thế nên tôi chôn một quả bom cho mình, trước khi gặp hai người, tôi đã gặp vài nhóm người khác, ai thấy tôi giẫm phải bom cũng cong mông bỏ chạy thật nhanh”.

“Chỉ có hai người dừng lại cứu tôi, hơn nữa còn gỡ được bom bằng một cây gậy nhỏ chỉ trong mấy giây, chứng tỏ là có bản lĩnh rồi, người như thế vừa lúc đồng thời thỏa mãn được tiêu chuẩn về người trợ giúp mà tôi cần tìm”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng Diệp Vĩnh Khang lại không nhẹ nhõm được như thế, cả đoạn đường xuống núi lúc nào thần kinh của anh cũng trong trạng thái căng thẳng.Vì anh có thể cảm nhận được ở những nơi anh không nhìn thấy luôn có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.Quan trọng hơn là Diệp Vĩnh Khang cảm nhận được một luồng khí tức rất nguy hiểm cứ như bị lưỡi hái của tử thần ghim chặt vào gáy, đi vòng trên ranh giới sinh tử.Đây lần đầu tiên anh có cảm giác này kể từ sau khi thành lập Điện Long Thần.Nhưng cũng may đến khi ba người về đến khu nội thành Đông Hải cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, Diệp Vĩnh Khang cũng không còn cảm giác bị ai đó lén lút nhìn chằm chằm nữa.“Anh thần tượng, Phi Yến, lần này cũng nhờ có hai người”.Sau khi về đến khu nội thành Đông Hải, Mao Tiểu Huy chào tạm biệt Diệp Vĩnh Khang và Sở Phi Yến: “Nếu không phải do thời gian cấp bách thì tôi còn muốn ăn uống một bữa ra trò với hai người”.“Dù sao tôi cũng nợ hai người một ơn nghĩa, sau này chỉ cần đến thành phố Bắc Vân, dù gặp bất kỳ chuyện gì thì cứ nói tên tôi là được”.“À, phải rồi, thật ra tôi không phải tên là Mao Tiểu Huy, tên thật của tôi là Mao Nhất Trụ, đến lúc đó đừng gọi sai nhé”.“Mao Nhất Trụ?”Sở Phi Yến khó hiểu nói: “Thế lúc nãy cậu gạt chúng tôi làm gì?”Mao Tiểu Huy gãi đầu nói: “Có hai lý do, một là không thể nói hết mọi thứ trước mặt người lạ được”.“Ngoài ra còn một nguyên nhân quan trọng hơn là cái tên Mao Nhất Trụ này quả thật rất kỳ dị, từ nhỏ tôi đã bị cái tên này giày vò, người bên cạnh đều gọi tôi là Mao Nhất Toát nên tôi tự đặt cho mình một nghệ danh”.Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu nhìn Mao Nhất Trụ nói: “Cậu không chỉ giấu chúng tôi tên thật của mình đâu nhỉ?”Mao Nhất Trụ cười gượng, gãi đầu nói: “Không hổ là anh thần tượng, không chuyện gì có thể giấu được anh”.“Mấy quả bom lúc nãy đúng là do tôi tự chôn xuống, nhưng hai người cũng nên hiểu cho tôi, tôi không hề có ác ý”.“Tôi biết năng lực của bản thân mình thế nào, dựa vào chút thông minh này nên tôi vẫn may mắn miễn cưỡng nhặt được cái mạng này về”.“Nhưng nếu chỉ dựa vào một mình tôi thì không thể lấy được mào của con trăn đó”.“Thế nên tôi phải tìm một người trợ giúp, người trợ giúp này phải thỏa mãn được hai điều kiện”.“Đầu tiên, phải là người tốt, thứ hai, phải có bản lĩnh”.“Thế nên tôi chôn một quả bom cho mình, trước khi gặp hai người, tôi đã gặp vài nhóm người khác, ai thấy tôi giẫm phải bom cũng cong mông bỏ chạy thật nhanh”.“Chỉ có hai người dừng lại cứu tôi, hơn nữa còn gỡ được bom bằng một cây gậy nhỏ chỉ trong mấy giây, chứng tỏ là có bản lĩnh rồi, người như thế vừa lúc đồng thời thỏa mãn được tiêu chuẩn về người trợ giúp mà tôi cần tìm”.

Chương 601: 601: “mao Nhất Trụ”