“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 613: 613: Đây Mới Chính Là Lý Tưởng Của Cuộc Đời Anh Ta!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sĩ quan Triệu quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thẳng vào mắt của Diệp Vĩnh Khang.Một giây tiếp theo, khi nhìn rõ gương mặt của đối phương, sĩ quan Triệu đột nhiên cảm thấy cả đầu ong ong!Không ngờ lại là anh!Cách đây không lâu, sĩ quan Triệu đã tham gia vào đại lễ quan trọng nhất, cũng là đại lễ vinh quang nhất cuộc đời anh ta.Đó chính là đại lễ sắc phong hầu quân tướng được long trọng tổ chức ở Giang Bắc!Vốn dĩ theo chức danh của mình, anh ta hoàn toàn không có đủ tư cách để tham gia, nhưng sau khi kiên trì nộp đơn xin mấy lần, cấp trên xem xét những công lao mà anh ta đã lập được, vì vậy anh ta mới được tham dự đại lễ sắc phong cả đời khó quên này với thân phận là bảo vệ.Nhưng dù vậy cũng khiến cho anh ta vô cùng kích động.Kể từ khi tham gia đại lễ sắc phong, sĩ quan Triệu dường như đã biến thành một người khác.Vốn dĩ anh ta đã đủ ưu tú rồi, nhưng giờ lại trở nên chăm chỉ hơn, làm việc liều mạng hơn.Bởi vì cuối cùng anh ta đã có thần tượng của cuộc đời mình: Hầu quân tướng!Khi đó anh ta tận mắt chứng kiến phong thái oai phong bệ vệ của vị hầu quân tướng đó với thân phận là một bảo vệ.Người đó trẻ đến mức khó tin, thậm chí còn trẻ hơn anh ta ít nhất là mười tuổi.Nhưng khí phách hiên ngang của người đó, bài phát biểu và ánh mắt đáng sợ chỉ kéo dài chưa đầy một giây đã khiến cho tất cả hội trường rùng mình vì sợ hãi!Tất cả những chi tiết xảy ra ngày hôm đó đều khắc sâu trong tâm trí của sĩ quan Triệu.Vì vậy khi quay trở về anh ta trở nên nỗ lực hơn trước.Anh ta làm như vậy không phải vì muốn vượt qua hầu quân tướng, bởi vì anh ta biết rằng dù mình có liều mạng thế nào thì việc vượt qua hầu quân tướng trong cuộc đời này chỉ là một trò đùa kinh thiên động địa mà thôi.Anh ta cố gắng hết sức khiến cho bản thân trở nên tốt hơn là vì muốn có cơ hội được gặp lại hầu quân tướng trong cuộc đời này.Chỉ có kẻ mạnh mới có tư cách được gặp mặt hầu quân tướng!Đây mới chính là lý tưởng của cuộc đời anh ta!Tuy nhiên lúc này, anh ta lại thực sự phát hiện ra hầu quân tướng đang ngồi sờ sờ trước mặt mình!Mặc dù đối phương chỉ mặc quần áo bình thường, nhưng dáng vẻ cùng phong thái kia không thể lẫn vào đâu được!“Đồ chó má, dám trợn mắt với sĩ quan Triệu? Mày không nguồng quá rồi đấy, người đâu, bắt thằng chó này lại cho tôi!”
Sĩ quan Triệu quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thẳng vào mắt của Diệp Vĩnh Khang.
Một giây tiếp theo, khi nhìn rõ gương mặt của đối phương, sĩ quan Triệu đột nhiên cảm thấy cả đầu ong ong!
Không ngờ lại là anh!
Cách đây không lâu, sĩ quan Triệu đã tham gia vào đại lễ quan trọng nhất, cũng là đại lễ vinh quang nhất cuộc đời anh ta.
Đó chính là đại lễ sắc phong hầu quân tướng được long trọng tổ chức ở Giang Bắc!
Vốn dĩ theo chức danh của mình, anh ta hoàn toàn không có đủ tư cách để tham gia, nhưng sau khi kiên trì nộp đơn xin mấy lần, cấp trên xem xét những công lao mà anh ta đã lập được, vì vậy anh ta mới được tham dự đại lễ sắc phong cả đời khó quên này với thân phận là bảo vệ.
Nhưng dù vậy cũng khiến cho anh ta vô cùng kích động.
Kể từ khi tham gia đại lễ sắc phong, sĩ quan Triệu dường như đã biến thành một người khác.
Vốn dĩ anh ta đã đủ ưu tú rồi, nhưng giờ lại trở nên chăm chỉ hơn, làm việc liều mạng hơn.
Bởi vì cuối cùng anh ta đã có thần tượng của cuộc đời mình: Hầu quân tướng!
Khi đó anh ta tận mắt chứng kiến phong thái oai phong bệ vệ của vị hầu quân tướng đó với thân phận là một bảo vệ.
Người đó trẻ đến mức khó tin, thậm chí còn trẻ hơn anh ta ít nhất là mười tuổi.
Nhưng khí phách hiên ngang của người đó, bài phát biểu và ánh mắt đáng sợ chỉ kéo dài chưa đầy một giây đã khiến cho tất cả hội trường rùng mình vì sợ hãi!
Tất cả những chi tiết xảy ra ngày hôm đó đều khắc sâu trong tâm trí của sĩ quan Triệu.
Vì vậy khi quay trở về anh ta trở nên nỗ lực hơn trước.
Anh ta làm như vậy không phải vì muốn vượt qua hầu quân tướng, bởi vì anh ta biết rằng dù mình có liều mạng thế nào thì việc vượt qua hầu quân tướng trong cuộc đời này chỉ là một trò đùa kinh thiên động địa mà thôi.
Anh ta cố gắng hết sức khiến cho bản thân trở nên tốt hơn là vì muốn có cơ hội được gặp lại hầu quân tướng trong cuộc đời này.
Chỉ có kẻ mạnh mới có tư cách được gặp mặt hầu quân tướng!
Đây mới chính là lý tưởng của cuộc đời anh ta!
Tuy nhiên lúc này, anh ta lại thực sự phát hiện ra hầu quân tướng đang ngồi sờ sờ trước mặt mình!
Mặc dù đối phương chỉ mặc quần áo bình thường, nhưng dáng vẻ cùng phong thái kia không thể lẫn vào đâu được!
“Đồ chó má, dám trợn mắt với sĩ quan Triệu? Mày không nguồng quá rồi đấy, người đâu, bắt thằng chó này lại cho tôi!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sĩ quan Triệu quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thẳng vào mắt của Diệp Vĩnh Khang.Một giây tiếp theo, khi nhìn rõ gương mặt của đối phương, sĩ quan Triệu đột nhiên cảm thấy cả đầu ong ong!Không ngờ lại là anh!Cách đây không lâu, sĩ quan Triệu đã tham gia vào đại lễ quan trọng nhất, cũng là đại lễ vinh quang nhất cuộc đời anh ta.Đó chính là đại lễ sắc phong hầu quân tướng được long trọng tổ chức ở Giang Bắc!Vốn dĩ theo chức danh của mình, anh ta hoàn toàn không có đủ tư cách để tham gia, nhưng sau khi kiên trì nộp đơn xin mấy lần, cấp trên xem xét những công lao mà anh ta đã lập được, vì vậy anh ta mới được tham dự đại lễ sắc phong cả đời khó quên này với thân phận là bảo vệ.Nhưng dù vậy cũng khiến cho anh ta vô cùng kích động.Kể từ khi tham gia đại lễ sắc phong, sĩ quan Triệu dường như đã biến thành một người khác.Vốn dĩ anh ta đã đủ ưu tú rồi, nhưng giờ lại trở nên chăm chỉ hơn, làm việc liều mạng hơn.Bởi vì cuối cùng anh ta đã có thần tượng của cuộc đời mình: Hầu quân tướng!Khi đó anh ta tận mắt chứng kiến phong thái oai phong bệ vệ của vị hầu quân tướng đó với thân phận là một bảo vệ.Người đó trẻ đến mức khó tin, thậm chí còn trẻ hơn anh ta ít nhất là mười tuổi.Nhưng khí phách hiên ngang của người đó, bài phát biểu và ánh mắt đáng sợ chỉ kéo dài chưa đầy một giây đã khiến cho tất cả hội trường rùng mình vì sợ hãi!Tất cả những chi tiết xảy ra ngày hôm đó đều khắc sâu trong tâm trí của sĩ quan Triệu.Vì vậy khi quay trở về anh ta trở nên nỗ lực hơn trước.Anh ta làm như vậy không phải vì muốn vượt qua hầu quân tướng, bởi vì anh ta biết rằng dù mình có liều mạng thế nào thì việc vượt qua hầu quân tướng trong cuộc đời này chỉ là một trò đùa kinh thiên động địa mà thôi.Anh ta cố gắng hết sức khiến cho bản thân trở nên tốt hơn là vì muốn có cơ hội được gặp lại hầu quân tướng trong cuộc đời này.Chỉ có kẻ mạnh mới có tư cách được gặp mặt hầu quân tướng!Đây mới chính là lý tưởng của cuộc đời anh ta!Tuy nhiên lúc này, anh ta lại thực sự phát hiện ra hầu quân tướng đang ngồi sờ sờ trước mặt mình!Mặc dù đối phương chỉ mặc quần áo bình thường, nhưng dáng vẻ cùng phong thái kia không thể lẫn vào đâu được!“Đồ chó má, dám trợn mắt với sĩ quan Triệu? Mày không nguồng quá rồi đấy, người đâu, bắt thằng chó này lại cho tôi!”