“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 637: 637: “ai Là Diệp Vĩnh Khang”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chuột đất đứng trên vai của Huyết hòa thượng, nở nụ cười đặc biệt tự tin, khiêm tốn nói: “Cũng thường thôi, đây vẫn là giai đoạn thử nghiệm, sau khi tôi hoàn thiện chiêu thức này mới gọi là ác liệt!”“Ừm, hi vọng sớm được thấy ngày ấy”.Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi: “Đi thôi, có lẽ bên phía Quả lão và anh em Phá Thiên cũng hòm hòm rồi”.Gần như cùng lúc khi nhóm người Diệp Vĩnh Khang tới, bên phía Quả lão và anh em Phá Quân Phá Thiên mới kết thúc trận chiến.Ám Dạ Các không có sự bảo vệ của nhóm thợ săn, hoàn toàn không thể chống lại được sự tấn công của Quả lão, anh em Phá Quân Phá Thiên cùng với ba doanh đội tinh nhuệ của Điện Long Thần.“Điện Chủ, không thấy xác của Thạch Hữu Sâm đâu”.Vác theo một cái cuốc đẫm máu, Quả lão nhìn những xác chết ngổn ngang trên sàn nhà, có lẽ lão đang suy nghĩ khu vườn nhà mình lại có thêm không ít phân bón rồi.“Không sao, lần này cho dù ông ta mạng lớn thế nào thì cũng không chạy thoát được đâu”.Diệp Vĩnh Khang hoàn toàn không hề lo lắng chút nào về việc Thạch Hữu Sâm sẽ chạy thoát.Anh rất quen thuộc địa hình ở nơi đây, ba doanh đội của Điện Long Thần cũng đã bao vây hết nơi này rồi.Hơn nữa Thạch Hữu Sâm không có sự bảo vệ của đội thợ săn, cho dù hắn có nghĩ ra cách thoát được ra ngoài cũng hoàn toàn không có đủ sức lực để chống đỡ.Diệp Vĩnh Khang liếc mắt nhìn xung quanh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một khu đất cao hình vòm cách đó chừng trăm mét, sau đó chậm rãi bước tới đó.Cùng lúc đó, ba doanh đội của Điện Long Thần cũng bắt đầu từ từ thu hẹp khoảng cách về phía đó.Phán đoán của Diệp Vĩnh Khang quả không sai, vừa đi vào rừng cây trong khu đất cao đó liền nhìn thấy một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, ngồi thẳng lưng trên một phiến đá lớn.Đối mặt với những người hầm hố xung quanh, chú sơn dương đó không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng mà chỉ nhẹ giọng nói: “Ai là Diệp Vĩnh Khang?”Chuột đất gầm lên: “Mẹ kiếp, ông là cái thá gì mà dám gọi thẳng tên của Điện Chủ, xem ông đây bắn cho ông thủng một lỗ!”Chuột đất vừa nói vừa chuẩn bị giương cung tên lên.Diệp Vĩnh Khang hất nhẹ tay lên, nhìn chằm chằm đối phương một cái, nhẹ giọng nói: “Tôi chính là Diệp Vĩnh Khang, Thạch Hữu Sâm, niệm tình ông cũng là anh hùng hào kiệt một phương, tôi có thể cho ông cơ hội được nói lời trăn trối”.
Chuột đất đứng trên vai của Huyết hòa thượng, nở nụ cười đặc biệt tự tin, khiêm tốn nói: “Cũng thường thôi, đây vẫn là giai đoạn thử nghiệm, sau khi tôi hoàn thiện chiêu thức này mới gọi là ác liệt!”
“Ừm, hi vọng sớm được thấy ngày ấy”.
Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi: “Đi thôi, có lẽ bên phía Quả lão và anh em Phá Thiên cũng hòm hòm rồi”.
Gần như cùng lúc khi nhóm người Diệp Vĩnh Khang tới, bên phía Quả lão và anh em Phá Quân Phá Thiên mới kết thúc trận chiến.
Ám Dạ Các không có sự bảo vệ của nhóm thợ săn, hoàn toàn không thể chống lại được sự tấn công của Quả lão, anh em Phá Quân Phá Thiên cùng với ba doanh đội tinh nhuệ của Điện Long Thần.
“Điện Chủ, không thấy xác của Thạch Hữu Sâm đâu”.
Vác theo một cái cuốc đẫm máu, Quả lão nhìn những xác chết ngổn ngang trên sàn nhà, có lẽ lão đang suy nghĩ khu vườn nhà mình lại có thêm không ít phân bón rồi.
“Không sao, lần này cho dù ông ta mạng lớn thế nào thì cũng không chạy thoát được đâu”.
Diệp Vĩnh Khang hoàn toàn không hề lo lắng chút nào về việc Thạch Hữu Sâm sẽ chạy thoát.
Anh rất quen thuộc địa hình ở nơi đây, ba doanh đội của Điện Long Thần cũng đã bao vây hết nơi này rồi.
Hơn nữa Thạch Hữu Sâm không có sự bảo vệ của đội thợ săn, cho dù hắn có nghĩ ra cách thoát được ra ngoài cũng hoàn toàn không có đủ sức lực để chống đỡ.
Diệp Vĩnh Khang liếc mắt nhìn xung quanh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một khu đất cao hình vòm cách đó chừng trăm mét, sau đó chậm rãi bước tới đó.
Cùng lúc đó, ba doanh đội của Điện Long Thần cũng bắt đầu từ từ thu hẹp khoảng cách về phía đó.
Phán đoán của Diệp Vĩnh Khang quả không sai, vừa đi vào rừng cây trong khu đất cao đó liền nhìn thấy một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, ngồi thẳng lưng trên một phiến đá lớn.
Đối mặt với những người hầm hố xung quanh, chú sơn dương đó không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng mà chỉ nhẹ giọng nói: “Ai là Diệp Vĩnh Khang?”
Chuột đất gầm lên: “Mẹ kiếp, ông là cái thá gì mà dám gọi thẳng tên của Điện Chủ, xem ông đây bắn cho ông thủng một lỗ!”
Chuột đất vừa nói vừa chuẩn bị giương cung tên lên.
Diệp Vĩnh Khang hất nhẹ tay lên, nhìn chằm chằm đối phương một cái, nhẹ giọng nói: “Tôi chính là Diệp Vĩnh Khang, Thạch Hữu Sâm, niệm tình ông cũng là anh hùng hào kiệt một phương, tôi có thể cho ông cơ hội được nói lời trăn trối”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chuột đất đứng trên vai của Huyết hòa thượng, nở nụ cười đặc biệt tự tin, khiêm tốn nói: “Cũng thường thôi, đây vẫn là giai đoạn thử nghiệm, sau khi tôi hoàn thiện chiêu thức này mới gọi là ác liệt!”“Ừm, hi vọng sớm được thấy ngày ấy”.Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi: “Đi thôi, có lẽ bên phía Quả lão và anh em Phá Thiên cũng hòm hòm rồi”.Gần như cùng lúc khi nhóm người Diệp Vĩnh Khang tới, bên phía Quả lão và anh em Phá Quân Phá Thiên mới kết thúc trận chiến.Ám Dạ Các không có sự bảo vệ của nhóm thợ săn, hoàn toàn không thể chống lại được sự tấn công của Quả lão, anh em Phá Quân Phá Thiên cùng với ba doanh đội tinh nhuệ của Điện Long Thần.“Điện Chủ, không thấy xác của Thạch Hữu Sâm đâu”.Vác theo một cái cuốc đẫm máu, Quả lão nhìn những xác chết ngổn ngang trên sàn nhà, có lẽ lão đang suy nghĩ khu vườn nhà mình lại có thêm không ít phân bón rồi.“Không sao, lần này cho dù ông ta mạng lớn thế nào thì cũng không chạy thoát được đâu”.Diệp Vĩnh Khang hoàn toàn không hề lo lắng chút nào về việc Thạch Hữu Sâm sẽ chạy thoát.Anh rất quen thuộc địa hình ở nơi đây, ba doanh đội của Điện Long Thần cũng đã bao vây hết nơi này rồi.Hơn nữa Thạch Hữu Sâm không có sự bảo vệ của đội thợ săn, cho dù hắn có nghĩ ra cách thoát được ra ngoài cũng hoàn toàn không có đủ sức lực để chống đỡ.Diệp Vĩnh Khang liếc mắt nhìn xung quanh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một khu đất cao hình vòm cách đó chừng trăm mét, sau đó chậm rãi bước tới đó.Cùng lúc đó, ba doanh đội của Điện Long Thần cũng bắt đầu từ từ thu hẹp khoảng cách về phía đó.Phán đoán của Diệp Vĩnh Khang quả không sai, vừa đi vào rừng cây trong khu đất cao đó liền nhìn thấy một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, ngồi thẳng lưng trên một phiến đá lớn.Đối mặt với những người hầm hố xung quanh, chú sơn dương đó không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng mà chỉ nhẹ giọng nói: “Ai là Diệp Vĩnh Khang?”Chuột đất gầm lên: “Mẹ kiếp, ông là cái thá gì mà dám gọi thẳng tên của Điện Chủ, xem ông đây bắn cho ông thủng một lỗ!”Chuột đất vừa nói vừa chuẩn bị giương cung tên lên.Diệp Vĩnh Khang hất nhẹ tay lên, nhìn chằm chằm đối phương một cái, nhẹ giọng nói: “Tôi chính là Diệp Vĩnh Khang, Thạch Hữu Sâm, niệm tình ông cũng là anh hùng hào kiệt một phương, tôi có thể cho ông cơ hội được nói lời trăn trối”.