Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 690

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 690Sức mạnh, tốc độ, thời gian, cùng với tình huống không có bất kỳ sự trợ lực nào, mà cơ thể vẫn có thể chuyển hướng tấn công bất cứ lúc nào. Cảnh giới như vậy chỉ có thể được mô tả bằng hai từ: kinh hoàng!Tuy nhiên, điều mà Lãnh Tu không bao giờ ngờ tới là đây mới chỉ là sự khởi đầu!Một loạt động tác tiếp theo của Diệp Vĩnh Khang khiến hai tròng mắt của anh ta gần như bật ra khỏi hốc mắt!Sau khi đá bay một tảng đá lớn giữa không trung và g**t ch*t Thử Vương chỉ trong nháy mắt, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên như được lắp thêm máy trợ lực, rơi nhanh xuống với tốc độ không thể tưởng tượng nổi!Vù!Cơ thể lao xuống giống như một tảng thiên thạch, đập mạnh vào đầu chiếc Land Rover.Đầu xe kiên cố đã được lắp đặt lại lập tức bị Diệp Vĩnh Khang giẫm bẹp.Gừ!Ngưu Vương phát ra một tiếng gầm đinh tai nhức óc, dùng hết toàn lực tiếp tục đẩy chiếc Land Rover ra đằng trước, ý đồ lợi dụng cỗ sức mạnh này để hất bay Diệp Vĩnh Khang.Thế nhưng, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang lại giống như chiếc gậy của Tôn Ngộ Không, chỉ nhẹ nhàng giơ một chân ra chống lên đầu xe, dù Ngưu Vương có dồn hết toàn lực thì căn bản cũng chẳng có cách nào xê dịch ra trước!Cọt kẹt…Rầm!Rắc!Vào lúc Ngưu Vương điên cuồng đẩy ra phía trước, chiếc xe Land Rover kiên cố kia cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép lớn, rầm một tiếng bị lực đẩy hai bên ép thành một khối sắt!Gừ…Ngưu Vương lại phát ra tiếng gầm gừ lần nữa, thình lình tung một cú đấm về phía Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang chỉ bật cười khinh thường, cái chân đang chống lên đầu xe nhẹ nhàng tung ra phía trước.Cũng chính cú đá thoạt nhìn hời hợt này lại khiến cho cơ thể cường tráng như một ngọn núi lớn của Ngưu Vương và cả chiếc xe Land Rover bẹp dí bay ngược ra sau mười mấy mét!“Rốt cuộc mày là ai?”Ngưu Vương trợn mắt, miệng thở hồng hộc, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu, vành mũi nhấp nhô theo nhịp thở nặng nề.Mặc dù Ngưu Vương biết sức chiến đấu của mình chắc chắn không phải số một thiên hạ, thế nhưng nếu chỉ đơn thuần là đấu sức thì dù có là bốn đại tướng dưới trướng gia chủ cũng phải kiêng nể hắn mấy phần.Nhưng lúc này, cơ thể mạnh mẽ mà hắn luôn tự hào lại trở nên yếu ớt như bông vải ở ngay trước mặt cậu thanh niên tướng mạo bình thường, thể hình có gấp ba lên thì cũng chẳng thể lực lưỡng bằng hắn.Hắn căn bản không thể tin nổi trên thế giới này lại có sức mạnh và lực bạo phát lớn tới thế!“Không phải mày đã biết rồi sao? Tao chính là Diệp Vĩnh Khang mà mày muốn tìm, một thằng đàn ông chỉ biết ăn bám mà thôi”.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười lên tiếng, trên mặt ngập tràn vẻ khinh thường và trào phúng.

Chương 690

Sức mạnh, tốc độ, thời gian, cùng với tình huống không có bất kỳ sự trợ lực nào, mà cơ thể vẫn có thể chuyển hướng tấn công bất cứ lúc nào. Cảnh giới như vậy chỉ có thể được mô tả bằng hai từ: kinh hoàng!

Tuy nhiên, điều mà Lãnh Tu không bao giờ ngờ tới là đây mới chỉ là sự khởi đầu!

Một loạt động tác tiếp theo của Diệp Vĩnh Khang khiến hai tròng mắt của anh ta gần như bật ra khỏi hốc mắt!

Sau khi đá bay một tảng đá lớn giữa không trung và g**t ch*t Thử Vương chỉ trong nháy mắt, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên như được lắp thêm máy trợ lực, rơi nhanh xuống với tốc độ không thể tưởng tượng nổi!

Vù!

Cơ thể lao xuống giống như một tảng thiên thạch, đập mạnh vào đầu chiếc Land Rover.

Đầu xe kiên cố đã được lắp đặt lại lập tức bị Diệp Vĩnh Khang giẫm bẹp.

Gừ!

Ngưu Vương phát ra một tiếng gầm đinh tai nhức óc, dùng hết toàn lực tiếp tục đẩy chiếc Land Rover ra đằng trước, ý đồ lợi dụng cỗ sức mạnh này để hất bay Diệp Vĩnh Khang.

Thế nhưng, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang lại giống như chiếc gậy của Tôn Ngộ Không, chỉ nhẹ nhàng giơ một chân ra chống lên đầu xe, dù Ngưu Vương có dồn hết toàn lực thì căn bản cũng chẳng có cách nào xê dịch ra trước!

Cọt kẹt…

Rầm!

Rắc!

Vào lúc Ngưu Vương điên cuồng đẩy ra phía trước, chiếc xe Land Rover kiên cố kia cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép lớn, rầm một tiếng bị lực đẩy hai bên ép thành một khối sắt!

Gừ…

Ngưu Vương lại phát ra tiếng gầm gừ lần nữa, thình lình tung một cú đấm về phía Diệp Vĩnh Khang.

Diệp Vĩnh Khang chỉ bật cười khinh thường, cái chân đang chống lên đầu xe nhẹ nhàng tung ra phía trước.

Cũng chính cú đá thoạt nhìn hời hợt này lại khiến cho cơ thể cường tráng như một ngọn núi lớn của Ngưu Vương và cả chiếc xe Land Rover bẹp dí bay ngược ra sau mười mấy mét!

“Rốt cuộc mày là ai?”

Ngưu Vương trợn mắt, miệng thở hồng hộc, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu, vành mũi nhấp nhô theo nhịp thở nặng nề.

Mặc dù Ngưu Vương biết sức chiến đấu của mình chắc chắn không phải số một thiên hạ, thế nhưng nếu chỉ đơn thuần là đấu sức thì dù có là bốn đại tướng dưới trướng gia chủ cũng phải kiêng nể hắn mấy phần.

Nhưng lúc này, cơ thể mạnh mẽ mà hắn luôn tự hào lại trở nên yếu ớt như bông vải ở ngay trước mặt cậu thanh niên tướng mạo bình thường, thể hình có gấp ba lên thì cũng chẳng thể lực lưỡng bằng hắn.

Hắn căn bản không thể tin nổi trên thế giới này lại có sức mạnh và lực bạo phát lớn tới thế!

“Không phải mày đã biết rồi sao? Tao chính là Diệp Vĩnh Khang mà mày muốn tìm, một thằng đàn ông chỉ biết ăn bám mà thôi”.

Diệp Vĩnh Khang mỉm cười lên tiếng, trên mặt ngập tràn vẻ khinh thường và trào phúng.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 690Sức mạnh, tốc độ, thời gian, cùng với tình huống không có bất kỳ sự trợ lực nào, mà cơ thể vẫn có thể chuyển hướng tấn công bất cứ lúc nào. Cảnh giới như vậy chỉ có thể được mô tả bằng hai từ: kinh hoàng!Tuy nhiên, điều mà Lãnh Tu không bao giờ ngờ tới là đây mới chỉ là sự khởi đầu!Một loạt động tác tiếp theo của Diệp Vĩnh Khang khiến hai tròng mắt của anh ta gần như bật ra khỏi hốc mắt!Sau khi đá bay một tảng đá lớn giữa không trung và g**t ch*t Thử Vương chỉ trong nháy mắt, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên như được lắp thêm máy trợ lực, rơi nhanh xuống với tốc độ không thể tưởng tượng nổi!Vù!Cơ thể lao xuống giống như một tảng thiên thạch, đập mạnh vào đầu chiếc Land Rover.Đầu xe kiên cố đã được lắp đặt lại lập tức bị Diệp Vĩnh Khang giẫm bẹp.Gừ!Ngưu Vương phát ra một tiếng gầm đinh tai nhức óc, dùng hết toàn lực tiếp tục đẩy chiếc Land Rover ra đằng trước, ý đồ lợi dụng cỗ sức mạnh này để hất bay Diệp Vĩnh Khang.Thế nhưng, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang lại giống như chiếc gậy của Tôn Ngộ Không, chỉ nhẹ nhàng giơ một chân ra chống lên đầu xe, dù Ngưu Vương có dồn hết toàn lực thì căn bản cũng chẳng có cách nào xê dịch ra trước!Cọt kẹt…Rầm!Rắc!Vào lúc Ngưu Vương điên cuồng đẩy ra phía trước, chiếc xe Land Rover kiên cố kia cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép lớn, rầm một tiếng bị lực đẩy hai bên ép thành một khối sắt!Gừ…Ngưu Vương lại phát ra tiếng gầm gừ lần nữa, thình lình tung một cú đấm về phía Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang chỉ bật cười khinh thường, cái chân đang chống lên đầu xe nhẹ nhàng tung ra phía trước.Cũng chính cú đá thoạt nhìn hời hợt này lại khiến cho cơ thể cường tráng như một ngọn núi lớn của Ngưu Vương và cả chiếc xe Land Rover bẹp dí bay ngược ra sau mười mấy mét!“Rốt cuộc mày là ai?”Ngưu Vương trợn mắt, miệng thở hồng hộc, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu, vành mũi nhấp nhô theo nhịp thở nặng nề.Mặc dù Ngưu Vương biết sức chiến đấu của mình chắc chắn không phải số một thiên hạ, thế nhưng nếu chỉ đơn thuần là đấu sức thì dù có là bốn đại tướng dưới trướng gia chủ cũng phải kiêng nể hắn mấy phần.Nhưng lúc này, cơ thể mạnh mẽ mà hắn luôn tự hào lại trở nên yếu ớt như bông vải ở ngay trước mặt cậu thanh niên tướng mạo bình thường, thể hình có gấp ba lên thì cũng chẳng thể lực lưỡng bằng hắn.Hắn căn bản không thể tin nổi trên thế giới này lại có sức mạnh và lực bạo phát lớn tới thế!“Không phải mày đã biết rồi sao? Tao chính là Diệp Vĩnh Khang mà mày muốn tìm, một thằng đàn ông chỉ biết ăn bám mà thôi”.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười lên tiếng, trên mặt ngập tràn vẻ khinh thường và trào phúng.

Chương 690