Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 692

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 692Dù có là cao thủ lợi hại hơn nữa, khi đối diện với đòn công kích này thì tuyệt đối cũng sẽ không lựa chọn tiếp chiêu!Xem ra lần này Diệp Vĩnh Khang đã sơ suất rồi!Thế nhưng dù cho Lãnh Tu có lo lắng tới mức nào, ngoài việc hô lên một câu “Cậu Diệp cẩn thận” ra thì cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mà thôi.Bởi vì tốc độ của Ngưu Vương thật sự quá nhanh, nhanh tới mức ngay cả cơ hội để anh ta xông lên cùng chống đỡ với Diệp Vĩnh Khang cũng không có, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn như vậy!Có lẽ cậu Diệp có ý định khác chăng?Lãnh Tu siết chặt tay thành nắm đấm, trong lòng thầm ôm chút hi vọng.Có điều hi vọng này rất nhanh cũng tan thành mây khói.Bởi vì tiếp theo đó Diệp Vĩnh Khang đã làm một động tác khiến cho lòng anh ta lạnh như tro tàn.Đối diện với đòn công kích quá mức dữ dội này của Ngưu Vương, vậy mà Diệp Vĩnh Khang lại chỉ chậm rãi giơ một nắm đấm ra đằng trước.Đây rõ ràng đã không thể dùng hai tiếng “khinh địch” để hình dung nữa rồi, thế này với chủ động nộp mạng có khác gì nhau đâu!Lãnh Tu tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt lại, không nhẫn tâm chứng kiến cảnh tượng máu me be bét tiếp theo đây.Ầm!Cùng tới một tiếng vang rất lớn, trái tim Lãnh Tu mạnh mẽ thắt lại.Thế nhưng vào lúc anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả người lập tức sợ tới mức phát run!Không phải là khung cảnh máu thịt lẫn lộn như trong dự liệu.Nắm đấm mà Diệp Vĩnh Khang bình thản giơ lên lại có thể mạnh mẽ khống chế được sức mạnh bộc phát của Ngưu Vương, khiến cho hắn dừng lại.Gừ!Ngưu Vương dường như cũng không tin vào sự thật này, trong miệng phát ra những tiếng gầm gào như sấm rền, tập trung toàn lực muốn tiếp tục xông lên trước.Thế nhưng, bàn tay đang đặt trên trán của Ngưu Vương cứ như rãnh trời, dù Ngưu Vương có dùng lực thế nào cũng chẳng thể xê dịch dù chỉ một chút!“Ngưu Vương?”Diệp Vĩnh Khang bật cười khinh thường, năm ngón tay đang đặt trên trán Ngưu Vương đột nhiên dùng lực xiết mạnh, tiếp theo đó thì quăng lên không trung!Vút…Cơ thể to lớn của Ngưu Vương lập tức bị quăng lên trên cao, cùng lúc này, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang cũng nhảy vọt lên theo, xoay người giữa không trung, hai tay túm lấy hai bên vai của Ngưu Vương, tiếp theo đó chính là những cú đạp rất nhanh vào đầu gối!Bốp bốp bốp bốp bốp!Trên không trung truyền tới một chuỗi những tiếng vang nối tiếp nhau, không biết đầu gối Ngưu Vương đã phải hứng chịu bao nhiêu cú đá mạnh mẽ.Vào lúc rơi xuống đất, cơ thể lực lưỡng giống một như một miếng bánh nằm bẹp trên mặt đất, xương cốt kinh mạch khắp người đã vỡ vụn hết cả!“Ngưu Vương?”Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng cười nói: “Tao thấy cũng chẳng khác gì cháo thịt bò!”

Chương 692

Dù có là cao thủ lợi hại hơn nữa, khi đối diện với đòn công kích này thì tuyệt đối cũng sẽ không lựa chọn tiếp chiêu!

Xem ra lần này Diệp Vĩnh Khang đã sơ suất rồi!

Thế nhưng dù cho Lãnh Tu có lo lắng tới mức nào, ngoài việc hô lên một câu “Cậu Diệp cẩn thận” ra thì cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mà thôi.

Bởi vì tốc độ của Ngưu Vương thật sự quá nhanh, nhanh tới mức ngay cả cơ hội để anh ta xông lên cùng chống đỡ với Diệp Vĩnh Khang cũng không có, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn như vậy!

Có lẽ cậu Diệp có ý định khác chăng?

Lãnh Tu siết chặt tay thành nắm đấm, trong lòng thầm ôm chút hi vọng.

Có điều hi vọng này rất nhanh cũng tan thành mây khói.

Bởi vì tiếp theo đó Diệp Vĩnh Khang đã làm một động tác khiến cho lòng anh ta lạnh như tro tàn.

Đối diện với đòn công kích quá mức dữ dội này của Ngưu Vương, vậy mà Diệp Vĩnh Khang lại chỉ chậm rãi giơ một nắm đấm ra đằng trước.

Đây rõ ràng đã không thể dùng hai tiếng “khinh địch” để hình dung nữa rồi, thế này với chủ động nộp mạng có khác gì nhau đâu!

Lãnh Tu tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt lại, không nhẫn tâm chứng kiến cảnh tượng máu me be bét tiếp theo đây.

Ầm!

Cùng tới một tiếng vang rất lớn, trái tim Lãnh Tu mạnh mẽ thắt lại.

Thế nhưng vào lúc anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả người lập tức sợ tới mức phát run!

Không phải là khung cảnh máu thịt lẫn lộn như trong dự liệu.

Nắm đấm mà Diệp Vĩnh Khang bình thản giơ lên lại có thể mạnh mẽ khống chế được sức mạnh bộc phát của Ngưu Vương, khiến cho hắn dừng lại.

Gừ!

Ngưu Vương dường như cũng không tin vào sự thật này, trong miệng phát ra những tiếng gầm gào như sấm rền, tập trung toàn lực muốn tiếp tục xông lên trước.

Thế nhưng, bàn tay đang đặt trên trán của Ngưu Vương cứ như rãnh trời, dù Ngưu Vương có dùng lực thế nào cũng chẳng thể xê dịch dù chỉ một chút!

“Ngưu Vương?”

Diệp Vĩnh Khang bật cười khinh thường, năm ngón tay đang đặt trên trán Ngưu Vương đột nhiên dùng lực xiết mạnh, tiếp theo đó thì quăng lên không trung!

Vút…

Cơ thể to lớn của Ngưu Vương lập tức bị quăng lên trên cao, cùng lúc này, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang cũng nhảy vọt lên theo, xoay người giữa không trung, hai tay túm lấy hai bên vai của Ngưu Vương, tiếp theo đó chính là những cú đạp rất nhanh vào đầu gối!

Bốp bốp bốp bốp bốp!

Trên không trung truyền tới một chuỗi những tiếng vang nối tiếp nhau, không biết đầu gối Ngưu Vương đã phải hứng chịu bao nhiêu cú đá mạnh mẽ.

Vào lúc rơi xuống đất, cơ thể lực lưỡng giống một như một miếng bánh nằm bẹp trên mặt đất, xương cốt kinh mạch khắp người đã vỡ vụn hết cả!

“Ngưu Vương?”

Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng cười nói: “Tao thấy cũng chẳng khác gì cháo thịt bò!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 692Dù có là cao thủ lợi hại hơn nữa, khi đối diện với đòn công kích này thì tuyệt đối cũng sẽ không lựa chọn tiếp chiêu!Xem ra lần này Diệp Vĩnh Khang đã sơ suất rồi!Thế nhưng dù cho Lãnh Tu có lo lắng tới mức nào, ngoài việc hô lên một câu “Cậu Diệp cẩn thận” ra thì cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mà thôi.Bởi vì tốc độ của Ngưu Vương thật sự quá nhanh, nhanh tới mức ngay cả cơ hội để anh ta xông lên cùng chống đỡ với Diệp Vĩnh Khang cũng không có, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn như vậy!Có lẽ cậu Diệp có ý định khác chăng?Lãnh Tu siết chặt tay thành nắm đấm, trong lòng thầm ôm chút hi vọng.Có điều hi vọng này rất nhanh cũng tan thành mây khói.Bởi vì tiếp theo đó Diệp Vĩnh Khang đã làm một động tác khiến cho lòng anh ta lạnh như tro tàn.Đối diện với đòn công kích quá mức dữ dội này của Ngưu Vương, vậy mà Diệp Vĩnh Khang lại chỉ chậm rãi giơ một nắm đấm ra đằng trước.Đây rõ ràng đã không thể dùng hai tiếng “khinh địch” để hình dung nữa rồi, thế này với chủ động nộp mạng có khác gì nhau đâu!Lãnh Tu tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt lại, không nhẫn tâm chứng kiến cảnh tượng máu me be bét tiếp theo đây.Ầm!Cùng tới một tiếng vang rất lớn, trái tim Lãnh Tu mạnh mẽ thắt lại.Thế nhưng vào lúc anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả người lập tức sợ tới mức phát run!Không phải là khung cảnh máu thịt lẫn lộn như trong dự liệu.Nắm đấm mà Diệp Vĩnh Khang bình thản giơ lên lại có thể mạnh mẽ khống chế được sức mạnh bộc phát của Ngưu Vương, khiến cho hắn dừng lại.Gừ!Ngưu Vương dường như cũng không tin vào sự thật này, trong miệng phát ra những tiếng gầm gào như sấm rền, tập trung toàn lực muốn tiếp tục xông lên trước.Thế nhưng, bàn tay đang đặt trên trán của Ngưu Vương cứ như rãnh trời, dù Ngưu Vương có dùng lực thế nào cũng chẳng thể xê dịch dù chỉ một chút!“Ngưu Vương?”Diệp Vĩnh Khang bật cười khinh thường, năm ngón tay đang đặt trên trán Ngưu Vương đột nhiên dùng lực xiết mạnh, tiếp theo đó thì quăng lên không trung!Vút…Cơ thể to lớn của Ngưu Vương lập tức bị quăng lên trên cao, cùng lúc này, cơ thể của Diệp Vĩnh Khang cũng nhảy vọt lên theo, xoay người giữa không trung, hai tay túm lấy hai bên vai của Ngưu Vương, tiếp theo đó chính là những cú đạp rất nhanh vào đầu gối!Bốp bốp bốp bốp bốp!Trên không trung truyền tới một chuỗi những tiếng vang nối tiếp nhau, không biết đầu gối Ngưu Vương đã phải hứng chịu bao nhiêu cú đá mạnh mẽ.Vào lúc rơi xuống đất, cơ thể lực lưỡng giống một như một miếng bánh nằm bẹp trên mặt đất, xương cốt kinh mạch khắp người đã vỡ vụn hết cả!“Ngưu Vương?”Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng cười nói: “Tao thấy cũng chẳng khác gì cháo thịt bò!”

Chương 692