Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 700

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 700Ầm ầm!Khi Diệp Vĩnh Khang đang định tìm cách khác, đột nhiên dưới tầng vang lên tiếng bước chân dồn dập.Tiếp đó hai bóng người lần lượt bước ra, trong đó có một người xấu xí, gầy giơ xương, một người khác nhuộm tóc đỏ, chải tóc cao cao kiểu phương Tây, trông hệt như mào gà của một con gà trống lớn.“Hầu Vương, Kê Vương?”Từ quần áo của hai người này, Diệp Vĩnh Khang lập tức nhìn ra được thân phận của đối phương.Lãnh Tu nở một nụ cười vui mừng rất bất thường, nói với Thỏ Vương: “Cô nhìn kìa, là cô cứ làm mọi chuyện phức tạp hơn”.Trong lòng Thỏ Vương cũng hơi kinh ngạc.Thật ra không phải cô ta suy nghĩ phức tạp, mà cô ta rất hiểu rõ đám người này, mấy chữ nghĩa khí và tình cảm gì đó, đối với bọn họ mà nói giống như chưa bao giờ tồn tại từ trong gien di truyền.Ở trong mắt bọn họ, ngoại trừ lợi ích, bất kỳ thứ gì trên thế giới này đều coi như không.Cho nên dù xuất phát từ khía cạnh nào, bọn họ cũng không có bất kỳ lý do gì để tới cứu mình.Nhưng câu nói tiếp theo của Hầu Vương, lại khiến Thỏ Vương cảm thấy thoải mái trong nháy mắt.“Thỏ, cô giấu bản đồ kho báu ở đâu?”Hầu Vương hoàn toàn không để ý đến Diệp Vĩnh Khang và Lãnh Tu, đôi mắt nhìn chằm chằm Thỏ Vương.Kê Vương cũng mang vẻ mặt đầy trông đợi nói: “Cô nói ra nơi giấu bản đồ kho báu, chúng tôi sẽ giúp cô”.Khóe miệng Thỏ Vương nhếch lên một nụ cười khinh miệt: “Tôi lại quên mất rằng, trên người tôi vẫn còn giữ một thứ đồ mà mấy người rất muốn có”.“Bớt nói nhảm đi!”Giọng Kê Vương the thé mắng nhiếc: “Với bộ dạng này của cô, thà nói ra bản đồ kho báu, đổi lấy một mạng cho cô, nếu cô chết thì cầm bản đồ kho báu còn có nghĩa gì?”Hầu Vương không nhẫn nại nói: “Nói nhiều lời với cô ta làm gì, bây giờ nhà họ Mã đã hỗn loạn rồi, cứ bắt người trước rồi nói sau!”Dứt lời, hai người đồng thời lao đến chỗ Thỏ Vương.“Đồ chó!”Lãnh Tu vô cùng tức giận, rút đao dài ra rồi gia nhập vào cuộc chiến với hai người kia.“Lãnh Tu, mày đừng xen vào việc của người khác, khi nào lấy được bản đồ kho báu, bọn tao sẽ cho mày một phần!”Hầu Vương vừa đánh vừa mắng.Kê Vương cũng nói theo: “Bây giờ nhà họ Mã đã rối loạn, ân oán ngày trước xóa bỏ, lấy được bản đồ, chúng ta cùng nhau hưởng phú quý!”Lãnh Tu trừng mắt, không thèm nhiều lời với hai người kia, mà tiếp tục đòn công kích bằng dao.“Thỏ, giao bản đồ kho báu ra đây!”Lúc này, dưới tầng lại truyền đến một tiếng quát lớn và những tiếng bước chân dồn dập.Cẩu Vương, Mã Vương, Dương Vương, Long Vương, Trư Vương đồng loạt góp mặt.Kê Vương và Hầu Vương bị thanh dao sắc bén của Lãnh Tu ép tới mức không thở nổi, thấy sắp thua, lại nhìn thấy mấy người vừa đến nên vội vàng lớn tiếng nói: “Mau giúp tôi!”

Chương 700

Ầm ầm!

Khi Diệp Vĩnh Khang đang định tìm cách khác, đột nhiên dưới tầng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Tiếp đó hai bóng người lần lượt bước ra, trong đó có một người xấu xí, gầy giơ xương, một người khác nhuộm tóc đỏ, chải tóc cao cao kiểu phương Tây, trông hệt như mào gà của một con gà trống lớn.

“Hầu Vương, Kê Vương?”

Từ quần áo của hai người này, Diệp Vĩnh Khang lập tức nhìn ra được thân phận của đối phương.

Lãnh Tu nở một nụ cười vui mừng rất bất thường, nói với Thỏ Vương: “Cô nhìn kìa, là cô cứ làm mọi chuyện phức tạp hơn”.

Trong lòng Thỏ Vương cũng hơi kinh ngạc.

Thật ra không phải cô ta suy nghĩ phức tạp, mà cô ta rất hiểu rõ đám người này, mấy chữ nghĩa khí và tình cảm gì đó, đối với bọn họ mà nói giống như chưa bao giờ tồn tại từ trong gien di truyền.

Ở trong mắt bọn họ, ngoại trừ lợi ích, bất kỳ thứ gì trên thế giới này đều coi như không.

Cho nên dù xuất phát từ khía cạnh nào, bọn họ cũng không có bất kỳ lý do gì để tới cứu mình.

Nhưng câu nói tiếp theo của Hầu Vương, lại khiến Thỏ Vương cảm thấy thoải mái trong nháy mắt.

“Thỏ, cô giấu bản đồ kho báu ở đâu?”

Hầu Vương hoàn toàn không để ý đến Diệp Vĩnh Khang và Lãnh Tu, đôi mắt nhìn chằm chằm Thỏ Vương.

Kê Vương cũng mang vẻ mặt đầy trông đợi nói: “Cô nói ra nơi giấu bản đồ kho báu, chúng tôi sẽ giúp cô”.

Khóe miệng Thỏ Vương nhếch lên một nụ cười khinh miệt: “Tôi lại quên mất rằng, trên người tôi vẫn còn giữ một thứ đồ mà mấy người rất muốn có”.

“Bớt nói nhảm đi!”

Giọng Kê Vương the thé mắng nhiếc: “Với bộ dạng này của cô, thà nói ra bản đồ kho báu, đổi lấy một mạng cho cô, nếu cô chết thì cầm bản đồ kho báu còn có nghĩa gì?”

Hầu Vương không nhẫn nại nói: “Nói nhiều lời với cô ta làm gì, bây giờ nhà họ Mã đã hỗn loạn rồi, cứ bắt người trước rồi nói sau!”

Dứt lời, hai người đồng thời lao đến chỗ Thỏ Vương.

“Đồ chó!”

Lãnh Tu vô cùng tức giận, rút đao dài ra rồi gia nhập vào cuộc chiến với hai người kia.

“Lãnh Tu, mày đừng xen vào việc của người khác, khi nào lấy được bản đồ kho báu, bọn tao sẽ cho mày một phần!”

Hầu Vương vừa đánh vừa mắng.

Kê Vương cũng nói theo: “Bây giờ nhà họ Mã đã rối loạn, ân oán ngày trước xóa bỏ, lấy được bản đồ, chúng ta cùng nhau hưởng phú quý!”

Lãnh Tu trừng mắt, không thèm nhiều lời với hai người kia, mà tiếp tục đòn công kích bằng dao.

“Thỏ, giao bản đồ kho báu ra đây!”

Lúc này, dưới tầng lại truyền đến một tiếng quát lớn và những tiếng bước chân dồn dập.

Cẩu Vương, Mã Vương, Dương Vương, Long Vương, Trư Vương đồng loạt góp mặt.

Kê Vương và Hầu Vương bị thanh dao sắc bén của Lãnh Tu ép tới mức không thở nổi, thấy sắp thua, lại nhìn thấy mấy người vừa đến nên vội vàng lớn tiếng nói: “Mau giúp tôi!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 700Ầm ầm!Khi Diệp Vĩnh Khang đang định tìm cách khác, đột nhiên dưới tầng vang lên tiếng bước chân dồn dập.Tiếp đó hai bóng người lần lượt bước ra, trong đó có một người xấu xí, gầy giơ xương, một người khác nhuộm tóc đỏ, chải tóc cao cao kiểu phương Tây, trông hệt như mào gà của một con gà trống lớn.“Hầu Vương, Kê Vương?”Từ quần áo của hai người này, Diệp Vĩnh Khang lập tức nhìn ra được thân phận của đối phương.Lãnh Tu nở một nụ cười vui mừng rất bất thường, nói với Thỏ Vương: “Cô nhìn kìa, là cô cứ làm mọi chuyện phức tạp hơn”.Trong lòng Thỏ Vương cũng hơi kinh ngạc.Thật ra không phải cô ta suy nghĩ phức tạp, mà cô ta rất hiểu rõ đám người này, mấy chữ nghĩa khí và tình cảm gì đó, đối với bọn họ mà nói giống như chưa bao giờ tồn tại từ trong gien di truyền.Ở trong mắt bọn họ, ngoại trừ lợi ích, bất kỳ thứ gì trên thế giới này đều coi như không.Cho nên dù xuất phát từ khía cạnh nào, bọn họ cũng không có bất kỳ lý do gì để tới cứu mình.Nhưng câu nói tiếp theo của Hầu Vương, lại khiến Thỏ Vương cảm thấy thoải mái trong nháy mắt.“Thỏ, cô giấu bản đồ kho báu ở đâu?”Hầu Vương hoàn toàn không để ý đến Diệp Vĩnh Khang và Lãnh Tu, đôi mắt nhìn chằm chằm Thỏ Vương.Kê Vương cũng mang vẻ mặt đầy trông đợi nói: “Cô nói ra nơi giấu bản đồ kho báu, chúng tôi sẽ giúp cô”.Khóe miệng Thỏ Vương nhếch lên một nụ cười khinh miệt: “Tôi lại quên mất rằng, trên người tôi vẫn còn giữ một thứ đồ mà mấy người rất muốn có”.“Bớt nói nhảm đi!”Giọng Kê Vương the thé mắng nhiếc: “Với bộ dạng này của cô, thà nói ra bản đồ kho báu, đổi lấy một mạng cho cô, nếu cô chết thì cầm bản đồ kho báu còn có nghĩa gì?”Hầu Vương không nhẫn nại nói: “Nói nhiều lời với cô ta làm gì, bây giờ nhà họ Mã đã hỗn loạn rồi, cứ bắt người trước rồi nói sau!”Dứt lời, hai người đồng thời lao đến chỗ Thỏ Vương.“Đồ chó!”Lãnh Tu vô cùng tức giận, rút đao dài ra rồi gia nhập vào cuộc chiến với hai người kia.“Lãnh Tu, mày đừng xen vào việc của người khác, khi nào lấy được bản đồ kho báu, bọn tao sẽ cho mày một phần!”Hầu Vương vừa đánh vừa mắng.Kê Vương cũng nói theo: “Bây giờ nhà họ Mã đã rối loạn, ân oán ngày trước xóa bỏ, lấy được bản đồ, chúng ta cùng nhau hưởng phú quý!”Lãnh Tu trừng mắt, không thèm nhiều lời với hai người kia, mà tiếp tục đòn công kích bằng dao.“Thỏ, giao bản đồ kho báu ra đây!”Lúc này, dưới tầng lại truyền đến một tiếng quát lớn và những tiếng bước chân dồn dập.Cẩu Vương, Mã Vương, Dương Vương, Long Vương, Trư Vương đồng loạt góp mặt.Kê Vương và Hầu Vương bị thanh dao sắc bén của Lãnh Tu ép tới mức không thở nổi, thấy sắp thua, lại nhìn thấy mấy người vừa đến nên vội vàng lớn tiếng nói: “Mau giúp tôi!”

Chương 700