Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 703

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 703“Cậu Diệp, cậu yên tâm, tôi dùng tính mạng để bảo đảm, cô ấy nhất định không phải người xấu, tha cho cô ấy đi nhất định sẽ không để lại phiền phức gì, cô ấy thật sự là một cô gái tốt”.Lãnh Tu sợ rằng Diệp Vĩnh Khang sẽ tiếp tục đuổi giết Thỏ Vương, nói ra câu này trong mắt tràn đầy khẩn cầu và mong đợi.“Anh dựa vào đâu mà nghĩ cô ta là người tốt?”Diệp Vĩnh Khang hỏi.“Ánh mắt của cô ấy”.“Ánh mắt?”“Ừm, ánh mắt”.Lãnh Tu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cách cô ấy nhìn mọi người khác với những Cầm Tinh Vương khác, đặc biệt trong sáng và thuần khiết, hình như có rất nhiều nỗi lòng. Tôi chắc chắn 95% rằng cô ấy không phải người xấu!”“95%?”Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa hứng thú nói: “Theo nguyên tắc làm việc của anh, 95% chắc chắn có khác gì tự đưa mình vào chỗ chết không?”Lãnh Tu do dự một chút rồi lẩm bẩm: “Vậy thì tôi sẽ hạ thấp nguyên tắc này xuống một chút, sau này khi làm việc, nắm chắc 95% là được rồi”.Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười, cho rằng thứ gọi là tình yêu này thật sự rất kỳ diệu, có thể thay đổi nguyên tắc mà một người đã duy trì hơn mười năm chỉ trong vòng vài phút.“Đúng rồi, cậu Diệp, đây không phải đường tới nhà họ Mã mà?”Lãnh Tu đột nhiên hoàn hồn lại, phát hiện Diệp Vĩnh Khang đi nhầm đường.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng hất cằm lên, trợn mắt nói: “Anh còn biết đi nhầm à? Tôi còn nghĩ rằng anh bị tình yêu làm cho mù mắt rồi cơ, mau chỉ đường, tôi nào có biết nhà họ Mã ở đâu?”“À à, phía trước rẽ trái rồi quay đầu, sau đó đi lên cầu trên cao”.Lãnh Tu vội vàng chỉ đường.Ngoài việc chỉ đường, Lãnh Tu không hé thêm lời nào về việc khác.Điều này làm cho Diệp Vĩnh Khang cảm thấy có chút kỳ quái, con người Lãnh Tu không những vững vàng mà còn rất dài dòng. Mỗi lần trước khi làm việc gì đều lải nhải càm ràm suốt nửa ngày, nhưng lần này lại yên lặng đến lạ thường.“Sao anh không kể cho tôi về bốn vị đại tướng gì đó của nhà họ Mã hoặc là Mã Càn Khôn, sau đó nhắc nhở tôi bọn họ lợi hại thế nào, bảo tôi nhớ cẩn thận?”Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi.Một nụ cười tự tin hiện lên trong mắt Lãnh Tu, anh ta nói: “Nếu tôi đoán không sai, lần này nhà họ Mã đã bị tiêu diệt rồi”.“Hả?”Diệp Vĩnh Khang tỏ ra khó hiểu.Lãnh Tu nâng cầm, nói: “Vừa nãy khi cậu xử gọn Hổ Vương, tôi đã gửi tin nhắn cho Vua Đông Hải, ông ấy đã phái người qua đó rồi”.Diệp Vĩnh Khang lại hỏi: “Vậy thì anh làm sao có thể khẳng định những người qua đó sẽ thắng? Không phải anh nói Mã Càn Khôn và bốn đại tướng nhà họ Mã tương đối mạnh đó sao?”Trên mặt Lãnh Tu nở một nụ cười hiếm thấy, anh ta nhìn Diệp Vĩnh Khang, nói: “Bởi vì lần này những người được phái tới chính là Tiểu Bạch Long, chỉ cần Tiểu Bạch Long ra mặt, cơ hội để nhà họ Mã không diệt vong gần như bằng không!”

Chương 703

“Cậu Diệp, cậu yên tâm, tôi dùng tính mạng để bảo đảm, cô ấy nhất định không phải người xấu, tha cho cô ấy đi nhất định sẽ không để lại phiền phức gì, cô ấy thật sự là một cô gái tốt”.

Lãnh Tu sợ rằng Diệp Vĩnh Khang sẽ tiếp tục đuổi giết Thỏ Vương, nói ra câu này trong mắt tràn đầy khẩn cầu và mong đợi.

“Anh dựa vào đâu mà nghĩ cô ta là người tốt?”

Diệp Vĩnh Khang hỏi.

“Ánh mắt của cô ấy”.

“Ánh mắt?”

“Ừm, ánh mắt”.

Lãnh Tu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cách cô ấy nhìn mọi người khác với những Cầm Tinh Vương khác, đặc biệt trong sáng và thuần khiết, hình như có rất nhiều nỗi lòng. Tôi chắc chắn 95% rằng cô ấy không phải người xấu!”

“95%?”

Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa hứng thú nói: “Theo nguyên tắc làm việc của anh, 95% chắc chắn có khác gì tự đưa mình vào chỗ chết không?”

Lãnh Tu do dự một chút rồi lẩm bẩm: “Vậy thì tôi sẽ hạ thấp nguyên tắc này xuống một chút, sau này khi làm việc, nắm chắc 95% là được rồi”.

Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười, cho rằng thứ gọi là tình yêu này thật sự rất kỳ diệu, có thể thay đổi nguyên tắc mà một người đã duy trì hơn mười năm chỉ trong vòng vài phút.

“Đúng rồi, cậu Diệp, đây không phải đường tới nhà họ Mã mà?”

Lãnh Tu đột nhiên hoàn hồn lại, phát hiện Diệp Vĩnh Khang đi nhầm đường.

Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng hất cằm lên, trợn mắt nói: “Anh còn biết đi nhầm à? Tôi còn nghĩ rằng anh bị tình yêu làm cho mù mắt rồi cơ, mau chỉ đường, tôi nào có biết nhà họ Mã ở đâu?”

“À à, phía trước rẽ trái rồi quay đầu, sau đó đi lên cầu trên cao”.

Lãnh Tu vội vàng chỉ đường.

Ngoài việc chỉ đường, Lãnh Tu không hé thêm lời nào về việc khác.

Điều này làm cho Diệp Vĩnh Khang cảm thấy có chút kỳ quái, con người Lãnh Tu không những vững vàng mà còn rất dài dòng. Mỗi lần trước khi làm việc gì đều lải nhải càm ràm suốt nửa ngày, nhưng lần này lại yên lặng đến lạ thường.

“Sao anh không kể cho tôi về bốn vị đại tướng gì đó của nhà họ Mã hoặc là Mã Càn Khôn, sau đó nhắc nhở tôi bọn họ lợi hại thế nào, bảo tôi nhớ cẩn thận?”

Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi.

Một nụ cười tự tin hiện lên trong mắt Lãnh Tu, anh ta nói: “Nếu tôi đoán không sai, lần này nhà họ Mã đã bị tiêu diệt rồi”.

“Hả?”

Diệp Vĩnh Khang tỏ ra khó hiểu.

Lãnh Tu nâng cầm, nói: “Vừa nãy khi cậu xử gọn Hổ Vương, tôi đã gửi tin nhắn cho Vua Đông Hải, ông ấy đã phái người qua đó rồi”.

Diệp Vĩnh Khang lại hỏi: “Vậy thì anh làm sao có thể khẳng định những người qua đó sẽ thắng? Không phải anh nói Mã Càn Khôn và bốn đại tướng nhà họ Mã tương đối mạnh đó sao?”

Trên mặt Lãnh Tu nở một nụ cười hiếm thấy, anh ta nhìn Diệp Vĩnh Khang, nói: “Bởi vì lần này những người được phái tới chính là Tiểu Bạch Long, chỉ cần Tiểu Bạch Long ra mặt, cơ hội để nhà họ Mã không diệt vong gần như bằng không!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 703“Cậu Diệp, cậu yên tâm, tôi dùng tính mạng để bảo đảm, cô ấy nhất định không phải người xấu, tha cho cô ấy đi nhất định sẽ không để lại phiền phức gì, cô ấy thật sự là một cô gái tốt”.Lãnh Tu sợ rằng Diệp Vĩnh Khang sẽ tiếp tục đuổi giết Thỏ Vương, nói ra câu này trong mắt tràn đầy khẩn cầu và mong đợi.“Anh dựa vào đâu mà nghĩ cô ta là người tốt?”Diệp Vĩnh Khang hỏi.“Ánh mắt của cô ấy”.“Ánh mắt?”“Ừm, ánh mắt”.Lãnh Tu gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cách cô ấy nhìn mọi người khác với những Cầm Tinh Vương khác, đặc biệt trong sáng và thuần khiết, hình như có rất nhiều nỗi lòng. Tôi chắc chắn 95% rằng cô ấy không phải người xấu!”“95%?”Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa hứng thú nói: “Theo nguyên tắc làm việc của anh, 95% chắc chắn có khác gì tự đưa mình vào chỗ chết không?”Lãnh Tu do dự một chút rồi lẩm bẩm: “Vậy thì tôi sẽ hạ thấp nguyên tắc này xuống một chút, sau này khi làm việc, nắm chắc 95% là được rồi”.Diệp Vĩnh Khang dở khóc dở cười, cho rằng thứ gọi là tình yêu này thật sự rất kỳ diệu, có thể thay đổi nguyên tắc mà một người đã duy trì hơn mười năm chỉ trong vòng vài phút.“Đúng rồi, cậu Diệp, đây không phải đường tới nhà họ Mã mà?”Lãnh Tu đột nhiên hoàn hồn lại, phát hiện Diệp Vĩnh Khang đi nhầm đường.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng hất cằm lên, trợn mắt nói: “Anh còn biết đi nhầm à? Tôi còn nghĩ rằng anh bị tình yêu làm cho mù mắt rồi cơ, mau chỉ đường, tôi nào có biết nhà họ Mã ở đâu?”“À à, phía trước rẽ trái rồi quay đầu, sau đó đi lên cầu trên cao”.Lãnh Tu vội vàng chỉ đường.Ngoài việc chỉ đường, Lãnh Tu không hé thêm lời nào về việc khác.Điều này làm cho Diệp Vĩnh Khang cảm thấy có chút kỳ quái, con người Lãnh Tu không những vững vàng mà còn rất dài dòng. Mỗi lần trước khi làm việc gì đều lải nhải càm ràm suốt nửa ngày, nhưng lần này lại yên lặng đến lạ thường.“Sao anh không kể cho tôi về bốn vị đại tướng gì đó của nhà họ Mã hoặc là Mã Càn Khôn, sau đó nhắc nhở tôi bọn họ lợi hại thế nào, bảo tôi nhớ cẩn thận?”Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi.Một nụ cười tự tin hiện lên trong mắt Lãnh Tu, anh ta nói: “Nếu tôi đoán không sai, lần này nhà họ Mã đã bị tiêu diệt rồi”.“Hả?”Diệp Vĩnh Khang tỏ ra khó hiểu.Lãnh Tu nâng cầm, nói: “Vừa nãy khi cậu xử gọn Hổ Vương, tôi đã gửi tin nhắn cho Vua Đông Hải, ông ấy đã phái người qua đó rồi”.Diệp Vĩnh Khang lại hỏi: “Vậy thì anh làm sao có thể khẳng định những người qua đó sẽ thắng? Không phải anh nói Mã Càn Khôn và bốn đại tướng nhà họ Mã tương đối mạnh đó sao?”Trên mặt Lãnh Tu nở một nụ cười hiếm thấy, anh ta nhìn Diệp Vĩnh Khang, nói: “Bởi vì lần này những người được phái tới chính là Tiểu Bạch Long, chỉ cần Tiểu Bạch Long ra mặt, cơ hội để nhà họ Mã không diệt vong gần như bằng không!”

Chương 703